Nhưng nếu ông chủ lớn đã mang bánh trung thu trong nhà phân cho bọn họ ăn thì giá trị của cái bánh trung thu này đã không còn là giá trị vật chất nhiều ít, mà nó đã lên tới giá trị tinh thần rồi.
Kiểu người có giá trị cá nhân lên tới gần trăm triệu như Giang tổng thì mua bánh trung thu tốt một chút để chiêu đãi các đồng bạn cũng không phải việc gì quá khó, nhưng người ta không làm như thế mà lại chia tình cảm gia đình mộc mạc cho bọn họ, riêng phần tình nghĩa này đã đủ để bọn họ cảm nhận được sự trân trọng rồi.
Sau đó hội nghị chính thức bắt đầu, đảo mắt một cái đã tới hoàng hôn.
Dù sao thì việc liên quan đến các nhãn hiệu liên hợp lại marketing có rất nhiều, bao gồm cả ăn, mặc, ở, đi lại và các vấn đề khác nên những chỗ cần giảng giải kỹ càng tỉ mỉ cũng có rất nhiều.
Sau khi tan họp, Giang Cần lại bắt tay hàn huyên với các ông chủ thêm một lúc, sau khi chào tạm biệt tất cả, hắn mới chuẩn bị đi về Lâm Đại, kết quả lại phát hiện group lớp náo nhiệt dị thường.
“Không đi sân thể dục được, nhiều câu lạc bộ làm hoạt động ở đấy lắm, không cho vào đâu.”
“Hình như là trường tổ chức đấy, ở hiện trường còn có camera và một đoàn người nước ngoài ở đấy nữa…”
“Không có sân rồi.”
“Đi nhà ăn thì sao?”
“Nhà ăn bị người ta chiếm hết rồi.”
“Chúng ta đã tỉ mỉ chuẩn bị bao nhiêu đồ rồi mà, đang định đi ngắm trăng cùng nhau mà giờ thì hay rồi, không có cả chỗ tập trung.”
Củng lúc đó, Tào Quảng Vũ cũng gửi tin nhắn tới bảo không biết là trường học đang làm cái quỷ gì nữa, tổ chức hoạt động gì đó ở sân thể dục không cho sinh viên vào, cả lớp hùn vốn mua một đống đồ mà giờ không tìm được chỗ liên hoan đây nè.
Phùng Nam Thư cũng gửi tin nhắn ngay sau đó bảo là ca ca mình muốn đi ngắm trăng.
Thật ra sinh viên cũng không có tâm tư phức tạp gì đâu, bọn họ chỉ muốn tập trung lại với nhau để chơi đùa, vì có rất nhiều người dùng đa số thời gian của mình để rúc trong ký túc xá nên cũng muốn dựa vào hoạt động lần này để xã giao với người khác.
Giang Cần gửi địa chỉ câu lạc bộ doanh nhân vào trong group, bảo là nếu không có chỗ nào thật thì tới đây đi.
Sau đó hắn gọi điện cho Ngụy Lan Lan, nhờ cô tới Lâm Đại một chuyến đón tiểu phú bà của hắn tới, thuận đường thì gọi thêm Đổng Văn Hào với Lộ Phi Vũ tới cùng đón trung thu.
Hiện tại lão Hà vẫn còn đang bận rộn làm việc, hình như Hà Mạn Kỳ cũng không tiện để đi chơi trung thu, mà thân là một người chú như hắn vẫn có nghĩa vụ hỏi han một chút, vậy nên hắn đã gửi tin nhắn cho cô bé.
Bạn học nhận được tin nhắn bắt đầu bắt xe đi tới ngoại ô phía tây, theo đó còn là bạn bè linh tinh, ngoại trừ những bạn học về nhà do nhà họ ở gần thì số người tới hóng hớt phải lên đến con số ba mươi.
Khi tới trước cửa câu lạc bộ doanh nhân, mọi người nhìn nhau, cảm giác không dám đi vào trong.
Vì dù là bức tường dài nhìn không tới cuối, phong cách kiến trúc phương Tây nghiêm túc, thảm cỏ xanh mướt rộng rãi hay chỉ là 5 chữ câu lạc bộ doanh nhân óng ánh sắc vàng ở cửa đều khiến bọn họ có cảm giác bản thân không thuộc về thế giới này.
Đúng lúc này, một chiếc xe BMW màu trắng từ từ tiến đến, rất nhiều người có thể thấy được sườn mặt xinh đẹp qua cửa sổ xe xuyên thấu kia.
Lạnh lùng tinh khiết song lại mê người hơn cả ánh trăng đêm nay.
Sau đó một đám người một đám xe tiến vào bên trong câu lạc bộ, tiếp đó bọn họ di chuyển tới sân phơi bên hồ theo sự dẫn dắt của Ngụy Lan Lan.
- Chúng ta chỉ mượn sân chơi thôi nên đừng quẩy sung quá, cũng đừng vứt rác lung tung.
- Ngoài ra tôi đã chuẩn bị một ít nguyên liệu nấu ăn và công cụ nướng BBQ rồi, ai có tay nghề tốt có thể đi thử một chút.
- Bên trái xem ánh trăng, bên phải xem phim, đừng uống nhiều rượu quá, càng không được đánh nhau không thì bị phạt tiền đấy.
- Muốn yêu đương thì bên cạnh có một đình lớn phối với rừng trúc, đây cũng là vùng trũng đạo đức tôi chuẩn bị cho mọi người.
- Hôm nay là ngày hội trung thu, chúc trung thu của mọi người thật đỉnh.
Lúc này Giang Cần đang đứng ở sân bình tĩnh nói, gương mặt dưới ánh đèn tối tăm đẹp trai như Ngạn Tổ.
Người tới hóng hớt không chỉ là lớp Tài chính 3 mà còn có rất nhiều lớp khác, cũng có thể bạn bè của sinh viên lớp 3.
Bọn họ đã nhìn thấy Giang Cần phát biểu trong đại hội tân sinh viên, cũng đã thấy hắn trên TV nhà ăn khi nhà ăn chiếu bài phỏng vấn của hắn, nhưng khi nhìn thấy hắn làm mưa làm gió ở trường mang lại cảm giác khác hẳn khi thấy hắn đứng ở trong câu lạc bộ doanh nhân lúc này.
Nếu bắt buộc phải nói thì tâm trạng của bọn họ bây giờ giống với lúc Trang Thần đang xếp hàng ở sân bay thì được Giang Cần đưa vào phòng chờ cho khách VIP vậy.
Đó là một cảm giác khác biệt về thân phận, Giang Cần trong trường có lợi hại đến thế nào thì cũng chỉ là sinh viên giống bọn họ, nhưng sau khi ra khỏi cổng trường thì có lẽ bọn họ sẽ không bao giờ tới được chỗ tập hợp mà Giang Cần tùy tay chuẩn bị.