Virtus's Reader

- Giang Cần, cậu đặc biệt chạy tới đây để đả kích niềm tin của tôi đúng không? - Trang Thần nhăn nhó.

Giang Cần xua xua tay:

- Tôi chỉ tới để khuyên cậu là nếu có thể thì mau mau rút lui đi.

Trang Thần vẫn không phục tí nào:

- Bánh siêu thị không những không ngon mà còn đắt gấp đôi bánh của tôi, nhưng tối hôm qua tôi quan sát thấy bên đó vẫn bán rất chạy cơ mà.

- Bánh trung thu của siêu thị được đóng góp đẹp, không hướng tới mục đích mua về để ăn mà là mua về làm quà tặng, thứ này của cậu có thể mang đi tặng người khác được không? Hơn nữa nói thật mấy thứ như bánh trung thu cũng chỉ là hình thức thôi, ăn một cái thôi cũng đã đủ ngán rồi thì có bánh miễn phí của nhà ăn rồi tôi còn tới mua của cậu làm gì nữa.

“…”

- Dùng để tặng thì không đủ tầm để tặng, dùng để ăn thì lại đắt hơn miễn phí, vậy rốt cuộc vị trí của cậu trong thị trường là gì vậy? Cậu lại không đẹp trai bằng tôi nữa chứ, chẳng nhẽ cậu còn định bán bánh trung thu bằng nhan sắc?

“???”

Giang Cần nâng cửa sổ xe lên định đi thì lại nghe được Tưởng Điềm nói:

- Giang Cần, chiều nay bọn tôi định liên hoan ở sân thể dục, ký túc xá cậu có muốn đi cùng không?

- Hình như ký túc xá tôi cũng định liên hoan ở sân thể dục thì phải, cậu hỏi lại Chu Siêu xem, đi cùng nhau cũng được, càng nhiều người càng náo nhiệt.

- Ok, tôi sẽ bàn bạc lại với người trong ký túc xá cậu. - Tưởng Điềm đáp lại một câu cực kỳ ngọt ngào.

Giang Cần gật đầu rồi lại quay qua nhìn Trang Thần:

- Thần ca, bán tôi ba mươi cái bánh trung thu đi.

Trang Thần định nói không bán nhưng nghĩ lại thì y lại cảm thấy Giang Cần nói có lý, sản phẩm hôm nay của mình không có vị trí chính xác, rất có khả năng không bán được mà trung thu chỉ có một ngày thôi, không bán được thật là y ăn hết đấy.

Vì kiếm tiền y không sợ mất mặt, vì vậy y xắn tay áo lên im lặng lấy bánh trung thu cho hắn.

Tính tiền trả tiền xong, Giang Cần lái xe chạy lấy người, mà Trang Thần thì ngồi trên ghế không nói một lời nào.

- Nếu không thì hỏi lại người ta xem có trả hàng được không, đến cả Giang Cần cũng nói là không bán được rồi. - Bỗng nhiên Giản Thuần nói.

Vốn Trang Thần cũng đã định thôi rồi nhưng khi nghe thấy người con gái mình thích coi lời nói của Giang Cần là chân lý thì y lại thấy khó chịu hết cả người:

- Cậu ta nói không bán được là không bán được thật hả? Cậu ta cũng có định đoạt được thị trường đâu chứ.

“…”

Cùng lúc Giang Cần đã láy xe tới câu lạc bộ doanh nhân ở ngoại ô phía tây, hắn bảo nhân viên phục vụ chuẩn bị cho mình một phòng họp rồi triệu tập các ông chủ nhãn hiệu tới mở hộp về việc marketing liên hợp cho Multi-group.

Chủ đề chính của hội nghị lần này là các nhãn hiệu lớn ở Lâm Xuyên phối hợp với nhau tổ chức một loạt hoạt động ở trên mạng.

Vì căn cứ theo những gì Giang Cần phân tích về thế cục tương lai thì chắc chắn thị trường mua nhóm sẽ nghênh đón một thời kỳ bình tĩnh vào cuối năm nay, những bên nên bị loại sẽ bị loại, nên thu mua thì thu mua, cũng có thể lợi dụng khoảng thời gian không có việc gì làm ở giữa.

Vậy nên Giang Cần muốn sắp xếp bố cục marketing hậu kỳ ở trong thời gian này.

- Giang tổng, phòng họp đã sẵn sàng rồi ạ, ngài xem như này đã được chưa ạ?

- Lấy thêm vài cái đĩa tới đây rồi lấy bánh trung thu trong cốp xe tôi ra để mỗi đĩa một cái.

- Dạ Giang tổng.

Nhân viên phục vụ nhận lấy chìa khóa của Giang Cần rồi đi ra bãi đỗ xe lấy bánh trung thu, lúc thấy bánh trung thu, ánh mắt người nhân viên phục vụ ấy không nén nổi sự hoang mang.

Bánh trung thu này không phải của nhãn hiệu nổi danh gì, thậm chí đến cả đóng gói cũng không ra sao, thậm chí còn không đẹp bằng bánh trung thu câu lạc bộ bọn họ cung cấp nữa, không hiểu Giang tổng xách cả cái túi to như này tới làm gì nữa.

Sau một lúc lâu, nhân viên phục vụ cũng xé vỏ của bánh trung thu ra rồi đặt vào mâm như yêu cầu của Giang Cần, sau đó thu dọn rác rưởi, cùng lúc đó nhóm lãnh đạo tham gia vào việc marketing nhãn hiệu cũng đã tới và an vị theo chỉ dẫn của Giang Cần.

- Thưa các vị, hôm nay là lễ trung thu thì tôi xin phép không chúc phúc quá nhiều, tôi mang đến một ít bánh trung thu mong mọi người hãy nếm thử một chút.

- Tôi đi học xa nhà nên không thể quay về vào ngày lễ trung thu được, nên mẹ già ở nhà vẫn luôn nhọc lòng tôi, đây này, bà ấy sợ tôi không có bánh trung thu ăn nên đã gửi riêng một thùng từ nhà tới đây, tôi đã nói là trong trường có bán rồi nhưng mẹ tôi vẫn kiên quyết nói rằng bánh trung thu bên ngoài không thể ngon bằng bánh trung thu nhà mình được.

- Cũng không phải nhãn hiệu quá nổi tiếng mà bên trong cũng không có nhân cao cấp đâu, nhưng nói thế là thì cũng là hương vị gia đình mà một mình tôi thì ăn không hết nên mới mang tới cho mọi người nếm thử.

Nghe vậy, các ông chủ của Lâm Xuyên đều có cảm giác lo sợ khi được coi trọng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!