Hiện tại “Tiêu đề hôm nay” vẫn còn lệ thuộc vào Zhihu vườn trường nên đa số tin tức đều có liên quan đến các sinh viên, song tuy hắn và Tào Quảng Vũ đều là sinh viên nhưng lại không ngờ tin tức lại ở gần mình đến vậy.
Tào Quảng Vũ hít sâu lấy lại bình tĩnh, tới tận khi không thể hít được nữa mới lấy lại tinh thần rồi nhìn Giang Cần với ánh mắt nơm nớp lo sợ:
- Lão Giang, cậu có sợ không?
- Tôi sợ cái khỉ gì, tôi có bị mút đâu.
- Vậy sao cổ cậu lại như này?
Giang Cần liếc y một cái:
- Bệnh ngoài da.
Tào Quảng Vũ cười ha hả:
- Vi khuẩn là Phùng Nam Thư hả?
- Cút, sáng ra cậu dùng Crest à? Sao lời nói mát thế.
- Lão Giang đừng có giả vờ nữa, ánh mắt của cậu đã nói cho tôi biết hiện tại cậu cũng đang rất hoảng.
Giang Cần nở nụ cười thản nhiên:
- Tôi sợ cậu die đấy lão Tào, cậu nghĩ lại xem nếu cậu die thì sau này ai sẽ mời cả ký túc xá chúng ta ăn cơm đây?
“???”
Giang Cần bình tĩnh ngồi lại ghế, ngón tay gõ phím lạch cà lạch cạch hai cái, thầm nghĩ đừng có die thật đó, khó khăn lắm hắn mới được trùng sinh về, cuộc sống cũng càng ngày càng tốt, có thể nói là khá giả rồi.
Ông chủ Giang cầm cốc lên uống một ngụm, thầm nghĩ có vài người không gì là không làm được để giữ mạng, người ta gọi là khát vọng cầu sinh.
…
Sáng sớm hôm sau, là trung thu, hiện tại vẫn là niên đại không thể gộp trung thu và quốc khánh vào làm một, là một ngày nghỉ truyền thống quan trọng nên trung thu đáng yêu còn sở hữu ba ngày của riêng mình.
So với cái trung thu chỉ là sản phẩm đi kèm quốc khánh trong tương lai thì đúng là một trời một vực.
Nhưng đối với vài sinh viên đi học xa nhà thì ba ngày này không đáng để trở về, nhưng mà nếu đã là ngày hội rồi thì vẫn phải tạo bầu không khí nghi thức nên trong trường thực sự rất náo nhiệt.
Mới sáng sớm siêu thị học viện đã bày bán hộp quà bánh trung thu, những hộp quà màu sắc rực rỡ bày đầy kệ để hàng.
Không thể không nói Tưởng Chí Hoa đúng là kiểu người có đầu óc kinh doanh, bánh trung của cô đều được đóng gói tinh xảo, giá thành không hề rẻ mà sản phẩm còn mang hơi hướng như quả bình an trong đêm giáng sinh vậy.
Mặt khác mấy cửa đồ ăn bình thường ế ẩm trong nhà ăn cũng lợi dụng cơ hội để marketing kiểu chỉ cần mua cơm là sẽ được tặng một cái bánh trung thu.
Không có chỗ nào là không làm kinh doanh.
Giang Cần rời khỏi giường mặc quần áo đầy đủ, đang định ra ngoài thì lại bị Chu Siêu gọi lại.
- Giang ca đi đâu đấy?
- Tôi đi thành phố mở họp.
Chu Siêu gãi gãi đầu:
- Chiều cậu nhớ về sớm xíu nhớ, phòng mình định đi sân thể dục liên hoan, uống bia gặm bánh trung thu đồ đó.
Giang Cần ra dấu OK:
- Tôi chưa đến là chưa được bắt đầu đâu đấy.
- Đương nhiên rồi.
Giang Cần mở cửa đi tới nhà ăn ăn sáng còn được tặng một cái bánh trung thu miễn phí, cũng không tệ lắm.
Sau khi rời khỏi nhà ăn, Giang Cần lái xe đi trên đường với tốc độ chậm như rùa bò, còn chưa tới cổng trường hắn đã gặp mấy hình bóng quen thuộc đang bán bánh trung thu trong một sạp nhỏ mới mở ven đường.
Giang Cần đỗ xe gần sát lề đường rồi hạ cửa xe nhìn qua bọn họ:
- Mọi người đang làm gì vậy?
- Chúng tôi đang buôn bán. - Trang Thần ưỡn ngực ngẩng đầu nói.
- Bán bánh trung thu hả?
Trang Thần liếc hắn một cái:
- Không mua thì đừng hỏi nhiều.
Giản Thuần không nhịn được phải lườm y một cái:
- Cậu có thể nói chuyện tử tế không vậy?
- Thuần Thuần à mình đã khách sáo lắm rồi đấy, cậu xem cậu ta đỗ một chiếc xe lớn như này ở trước cửa tiệm chúng ta thì chúng ta bán thế nào được?
Giang Cần duỗi tay đặt trên cửa sổ xe, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ thì thấy sau Trang Thần là năm cái hộp lớn tràn đầy bánh trung thu.
Nói chứ cũng đủ vị đấy.
- Trước khi quyết định buôn bán cậu đã điều tra thị trường chưa đấy?
Trang Thần cười mỉm:
- Trong trường có ba siêu thị bán bánh trung thu rồi nhưng mà mấy cái bánh ấy cũng chỉ được đóng góp đẹp hơn xíu thôi mà lấy giá đắt như gì ấy, của tôi vừa rẻ vừa ngon, vừa nghe là đã biết người mua sẽ bọn ai rồi.
Giang Cần dời mắt nhìn qua Tống Tình Tình, Giản Thuần và Tưởng Điềm đứng bên cạnh:
- Ba người cũng đầu tư à?
- Không, chúng tôi không có, Trang Thần chi tiền mua bán trung thu cả đấy, chúng tôi tới đây hóng hớt thôi.
- Sáng nay Thần ca ăn sáng chưa đấy?
Nghe được hắn gọi mình là ca mà nội dung câu hỏi lại là quan tâm xem y đã ăn sáng chưa, Trang Thần khờ ngang, y không biết hắn lại muốn làm gì đây.
Đột nhiên Giang Cần nở một nụ cười rạng rỡ:
- Vậy chắc chắn cậu không biết là nhà ăn đang tặng bánh trung thu miễn phí rồi.
Trang Thần biến sắc:
- Tặng miễn phí? Năm ngoái làm gì có vụ này chứ.
- Vậy nên mới bảo phải đi nghiên cứu thị trường đấy, Lâm Xuyên cũng chỉ lớn như vậy thôi, cậu nghĩ bên phải trả tiền mới được bánh thì so với bên tặng miễn phí kiểu gì được?