Tính ra thì về vụ hệ thống quản lý này phải kể đến công của Diệp Tử Khanh.
Giang Cần vẫn còn nhớ rõ khi Zhihu phát triển ở Đại học Khoa học Kỹ thuật hắn đã nghe được câu nói của phó chủ nhiệm Trương Minh An về mua nhóm Cửu Huệ.
Vì lượng người dùng trở nên khổng lồ, phạm vi làm việc rộng ra, số lượng nhân viên Cửu Huệ cũng nhanh chóng tăng lên nên căn bản là Diệp Tử Khanh không biết bản thân có nhiều nhân viên đến vậy, nhưng phí tổn cho nhân lực lại tăng lên theo cấp số nhân.
Trong tương lai trang web mua nhóm sẽ phục vụ đến nhiều thành thị hơn mà hệ thống quản lý nội bộ cũng phải càng phân tầng, chính xác hóa, đây là cơ sở để đi đến thành công, thuộc về phần móng của một tòa nhà chọc trời.
- Ổn, như này thì chắc mấy trang web khác sẽ sợ lắm đây, tôi còn sầu thay bọn họ rồi đây này.
Giang Cần lướt lướt khu nhiệm vụ bỗng phát hiện bên trong có cả tài khoản của Phùng Nam Thư, thân phận của cô được đánh dấu là bà chủ, avatar còn được thay bằng con mèo vàng cô thích nhất.
[Tạo nhiệm vụ mới cho Phùng Nam Thư - Sáng mai phải ngoan ngoãn ăn cơm.]
Giang Cần cũng ăn no rửng mỡ nên đã cho tiểu phú bà một nhiệm vụ, rồi ngồi rung chân chờ Phùng Nam Thư xác nhận lại.
Nhưng đợi mãi đến khuya khi lão Nhâm và Vương Lâm Lâm đã tiến vào giai đoạn “Bảo bối ngủ ngon, cậu cúp máy trước đi, hay là cậu cứ cúp máy trước đi” thì nhiệm vụ này vẫn chưa được xác nhận.
Cơ mà cũng bình thường, hệ thống không có gì thú vị nên chắc tiểu phú bà lướt qua một chút, đổi avatar rồi tắt luôn rồi.
- Tắm rửa đi ngủ thôi.
“…”
Sáng hôm sau ánh nắng ban mai xán lại, bé sửu sinh uy, sau lập thu thời tiết đã không còn oi bức như trước mà lại mang theo chút lạnh lẽo.
Tào Quảng Vũ đã rời giường đọc báo từ sớm, không phải y hiếu học, chủ yếu đọc là để thu hoạch thêm tư liệu sống để khoe khoang mà thôi, để cố gắng đạt tới một lớp trang điểm chân thật nhất, đồng thời chứng minh được thân phận phú nhị đại của mình.
Mà Giang Cần thì lại ra ban công tập thể dục một tiếng, rồi đăng nhập vào hệ thống định trải nghiệm những tính năng hôm qua chưa sử dụng thử.
Nói thật đối với một người làm ông chủ thì việc nắm trong tay quyền hạn cao nhất có thể khống chế tất cả là một điều cực kỳ sung sướng, dù bạn không làm gì mà chỉ nhìn mỗi một nhiệm vụ mình giao xuống được xác nhận và phản hồi là đã thấy sướng lắm rồi.
Nhưng Giang Cần không ngờ tới hắn mới đăng nhập vào trang chủ đã thấy danh sách nhiệm vụ của mình lóe lên thông báo.
[Phùng Nam Thư xác nhận nhiệm vụ: Sáng mai phải ngoan ngoãn ăn sáng.]
[Phùng Nam Thư phản hồi nhiệm vụ: Đã ngoan ngoãn ăn sáng.]
[Phùng Nam Thư tạo một nhiệm vụ mới cho Giang Cần - Cậu cũng phải ngoan ngoãn ăn sáng.]
[Phùng Nam Thư tạo nhiệm vụ mới cho Giang Cần - Có thời gian rảnh phải đưa tiểu phú bà đi xem bé sửu sinh uy.]
[Phùng Nam Thư tạo nhiệm vụ mới cho Giang Cần - Có thời gian rảnh phải ở bên quan tâm Phùng Nam Thư.]
[...]
Giang Cần nhìn nhìn một lúc rồi mỉm cười, sau đó mở danh sách nhiệm vụ ra click xác nhận hết, sau khi lướt một hồi hắn im lặng rồi lại không nhịn được click mở một lần nữa để chỉnh độ ưu tiên của những nhiệm vụ ấy lên mức cao nhất.
Cùng lúc đó QQ của 208 cực kỳ náo nhiệt, có rất nhiều nhân viên làm thợ lặn từ lâu đã nói chuyện qua mạng với nhau từ sáng sớm rồi.
Lô Tuyết Mai:
“Sáng sớm tôi đăng nhập hệ thống thì phát hiện bà chủ giao nhiệm vụ cho tôi, bảo tôi nhớ ngoan ngoãn ăn sáng, mấy người có biết nó ấm áp đến thế nào không? Tới tận giây phút kia tôi mới hiểu sự lãng mạn cao cấp nhất là gì.”
Tô Nại:
“Tôi cũng nhận được, bà chủ là người tốt.”
Đổng Văn Hào:
“Chúng ta phải làm việc cho thật tốt, không thể cô phụ sự chờ mong của bà chủ được.”
Giang Cần nhìn tin nhắn trong group QQ thì bĩu môi, thầm nghĩ chắc chắn lúc tiểu phú bà giao nhiệm vụ cho tôi đã copy - paste cho mấy người vì tiện thôi, nhìn mấy người vui đến mức nào này, đúng là không có tiền đồ.
Đúng lúc đó lão Tào ngồi ở đằng sau đột nhiên phát ra một tiếng thét chói tai:
- Á đù, lão Giang, mau tới xem tin tức này đi.
- Tin gì đấy? Tôi lại lên TV hả?
- Không phải không phải, là tin tức muốn mạng người đó!
Tào Quảng Vũ buông chuột ra liếc nhìn Giang Cần, sau đó tự lấy tay che cổ của mình, trong mắt ngập tràn sự sợ hãi.
Giang Cần buông con chuột ra đứng dậy đi vào giường y thì phát hiện Tào Quảng Vũ đã xem “Tiêu đề hôm nay” của Zhihu, mà khi hắn đọc được nội dung hô hấp của hắn cũng chệch một nhịp ngay lập tức.
Trên tin tức viết một nam sinh viên nào đó khi thân thiết với bạn gái đã phải vào viện trong tình trạng khẩn cấp vì bạn gái dùng sức hickey quá lớn, mà vị trí hickey lại gần động mạch chủ dẫn tới tắc động mạch, cản trở máu lưu thông đến tim.
Nhìn mấy hàng chữ này Giang Cần nheo mắt lại rồi cũng giơ tay lên bưng kín cổ trong tình trạng không tự chủ được.