Virtus's Reader

Giang Cần thò một ngón tay ra chọt chọt gương mặt bóng loáng của Phùng Nam Thư:

- Tiểu phú bà, mai cậu có muốn đi công viên giải trí không?

Phùng Nam Thư đang ngơ ngác xem phim, bị Giang Cần chọt thì quay qua nhìn hắn ngay lập tức, sau khi nhìn chằm chằm hắn hồi lâu rồi mở miệng với ánh mắt lấp lánh:

- Ca ca.

- Mình hỏi cậu có muốn đi công viên giải trí không chứ không phải bảo cậu gọi mình là ca ca.

Hô hấp Giang Cần loạn nhịp, sống lưng tê dại nhưng vẫn giả vờ bình tĩnh, bày ra bản mặt nghiêm túc.

- Không, mình không đi. - Tiểu phú bà ngoan ngoãn lắc đầu.

- Cô nhóc này kỳ quái thật đấy, xe lắc lắc thì thích muốn chết mà lại không thích đi công viên giải trí hả? Đừng nói với mình là cậu không biết trong công viên giải trí có cái gì nhớ?

Phùng Nam Thư mím đôi môi hồng hào, sau khi im lặng một lúc lâu mới nói nhỏ:

- Hồi nhỏ mình từng đi công viên giải trí nhưng mà mình không thích lắm.

Giang Cần sửng sốt:

- Vì sao vậy?

- Sau khi mẹ đưa mình về từ chỗ thím thì thấy hôm nào mình cũng muốn đi công viên giải trí nên mẹ đã dẫn mình đi, sau đó mẹ bảo mình đứng yên một chỗ đừng chạy loạn, mẹ phải đi chỗ khác có việc một chút, nhưng mà hình như sau đấy mẹ quên mất mình hay sao ấy, mãi tới tối người ta đóng cửa mẹ mới tới tìm mình, còn bảo là mình không nghe lời, bảo mình chạy lung tung khắp nơi.

Ngữ điệu của Phùng Nam Thư rất nhẹ nhàng dịu dàng nhưng trong mắt vẫn hiện lên chút sợ hãi.

Giống như cô nhìn thấy công viên giải trí chật kín người năm đó, nhìn thấy rất nhiều người đi với nhau lướt qua mình, những người đó nói nói cười cười, thi thoảng còn nhìn chằm chằm cô.

Cô chỉ dám đứng yên ở tại chỗ, tay nắm chặt lấy bóng bay màu đỏ mới được mua cho lúc vừa vào cổng và giơ cao lên, lòng tràn đầy sự mong đợi mẹ có thể tìm được mình.

Chỉ là từ sáng sớm đến chiều tà cô vẫn luôn ngoan ngoãn nghe lời, không di chuyển một bước nào nhưng khi người ta đi hết mẹ mới tìm thấy cô.

- Sau đó mình không bao giờ đòi đi công viên giải trí nữa.

“…”

Giang Cần nhìn cô, trên mặt dần mất đi cảm xúc.

Thực lực của nhà họ Phùng rất lớn, chỉ riêng lần Tần Tịnh Thu tới Tế Châu có sáu nhân viên đi kèm thì làm gì có công viên giải trí nào lớn đến nỗi khiến bọn họ tìm cả ngày vẫn chưa thấy được.

Vậy nên lại là cố ý đúng không? Giống như việc không cho dán câu đối xuân, không được phép thi được điểm kém, không cho phép giao lưu với người khác, phải về nhà đúng giờ.

Khó trách Phùng Nam Thư luôn muốn được nắm tay, mỗi lần hắn thả tay cô ra là trên mặt cô lại hiện ra vẻ khẩn trương, còn hỏi đi hỏi lại là có phải hắn muốn bỏ rơi cô hay không, khó trách mỗi khi cô đến chỗ đông người là lại thở không nổi, mỗi lần thấy sợ hãi là lại làm mặt lạnh.

Giang Cần im lặng hồi lâu, cuối cùng vẫn không nỡ để tiểu phú bà nghe được câu chửi thô tục độc ác nhất.

- Giang Cần, mỗi chúng ta đều có chuyện bản thân sợ hãi không thể quên được, cũng không chiến thắng được nhưng chúng ta có thể giả ngu mà. - Lúc này Phùng Nam Thư giống hệt như một nhà triết học.

Giang Cần nghe mà thảng thốt:

- Vậy là trước giờ cậu giả ngốc hả?

Phùng Nam Thư luống cuống, cô lại làm mặt lạnh ngay lập tức, tay thì đong đưa qua lại:

- Không có mà ca ca, cậu nghe mình nói đã, trước giờ mình ngốc thật mà.

- Phải không đấy?

- Thật mà, mình không bao giờ lừa cậu đâu.

“…”

Tụ tập tới tận khuya, những người ăn cơm chiều cũng đã đói bụng rồi nên bọn họ lại bu vào khu nướng tìm đồ ăn vặt, ngọn lửa bùng lên lay động rào rạt, mùi thịt nướng liên tục tản ra trong không khí.

Mọi người chơi cũng chơi mà làm loạn cũng làm loạn đủ rồi, giờ lại cầm đĩa đứng quanh bếp nướng nhỏ dãi thèm thuồng, chỉ có Chu Siêu đi đầu ăn no đã nằm trên sô pha khu nghỉ ngơi vừa xoa bụng vừa ngắm trăng thôi.

Mẹ nó, trung thu năm nay tuyệt thật đấy, nhất định phải có lần sau.

Đương nhiên cũng có những người đói bụng nhưng không đi ăn cơm mà lại đi tìm kiếm sự huyền bí của cuộc sống ở vùng trũng đạo đức.

Ví dụ như Tào Quảng Vũ và Đinh Tuyết, lại ví dụ như Nhâm Tự Cường và Vương Lâm Lâm, còn có vài đôi Giang Cần đã gặp qua nhưng không không thể gọi tên được.

Nhưng trước khi đi Đinh Tuyết đã lẳng lặng tới gần nói nhỏ vào tai Phùng Nam Thư, không biết cô ả thầm thì cái gì mà sau đó cô lại đi qua chỗ Giang Cần nói, đi thôi ca ca!

- Cậu không đói à?

- Mình ăn bánh trung thu là được rồi.

Phùng Nam Thư cầm lấy một cái bánh trung thu cắn một miếng nhỏ rồi ngửa đầu nhìn hắn:

- Cậu có đói không? Mình có thể ở đây ăn với cậu một lúc rồi chúng ta đi.

Nói trắng ra là làm gì thì làm, cũng phải đi. Giang Cần thầm nghĩ xem ra lần này chạy không được rồi, mẹ nó lại là Đinh Tuyết à, phá hư tình hữu nghị của tôi, con ả đàn bàn sợ thiên hạ không loạn này.

Được được được, xem như tôi nhận mối thù này rồi, sớm muộn gì tôi cũng sẽ trả thù lại lão Tào thôi, sau đó hắn bỏ đĩa xuống rồi dắt Phùng Nam Thư đi ra khỏi sân phơi, dẫm trên con đường tối đen như mực đi đến vùng trũng đạo đức.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!