Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 918: CHƯƠNG 917: TIỂU PHÚ BÀ BỊ HÔN NGỐC

Tiểu phú bà không có quá nhiều tâm tư và dục vọng, lúc đi trên đường chỉ cần được Giang Cần nắm tay là thấy thỏa mãn rồi, nhưng mà nếu được đi tới chỗ người khác không nhìn thấy và được ôm vào ngực vẫn là lựa chọn cô thích nhất.

Vì một số chuyện trước đây khiến cô không thể cảm nhận được tình cảm của mình được đáp lại một cách chuẩn xác, chỉ có lúc tiếp xúc tứ chi với Giang Cần thì cô mới có thể cảm nhận được Giang Cần cũng thích mình một chút.

Giữa vùng trũng đạo đức được bao bọc trong rừng trúc, tiểu phú bà ngồi trên đùi Giang Cần và rúc trong lòng hắn, tay vẫn còn cầm nửa cái bánh trung thu, người mềm như nước.

Giang Cần cảm nhận cơ thể dậy thì thành công hoàn hảo của thiếu nữ trong lòng mình, miệng lẩm nhẩm đếm ngược.

- 10…

- 9…

- …

- 3…

- 2…

- 1…

Sau khi đếm ngược hết mười số Giang Cần bình tĩnh giơ tay lên chắn trước cổ, thậm chí không cần nhìn cũng có thể đẩy được trán của tiểu phú bà.

Lại mút? Lại mút đúng không? Tiểu mị ma này vừa ở trong lòng hắn một cái là không thành thật nổi mười giây, sau mười giây là lại mút.

Giang Cần cúi xuống nhìn cô:

- Mình dự đoán được ý định của cậu.

- Cho muội muội mút một chút thôi mà.

Phùng Nam Thư lạnh lùng như thể nữ vương sắp ra chiến trường, thế nhưng lại nói về việc hickey, thậm chí trong câu nói còn mang theo chút khẩn cầu.

Giang Cần nhớ tới tin tức mới xem sáng nay, hắn sợ bản thân die trong tay bạn tốt nên đã lắc đầu cực kỳ kiên quyết, kiên quyết không để bản thân bị tình hữu nghị dụ hoặc.

Bạn tốt người ta cùng lắm là cùng đi học, cùng đi ăn cơm, cùng học tập và vận động, quá đáng nhất cũng là cùng nằm trên một cái giường nói chuyện phiếm thôi chứ có ai giống tiểu phú bà đâu, ngày nào cũng biến bạn tốt của mình thành ruộng trồng dâu tây.

Nhưng rõ ràng là Phùng Nam Thư nghiện làm thế rồi, không cho mút chắc chắn sẽ không ngoan ngoãn lại.

“Dời lực chú ý của bản tốt chút đi…”

Giang Cần im lặng một chút rồi tiến về phía trước đột ngột, dán sát vào mặt tiểu phú bà, khoảng cách giữa hai người gần đến mức hắn có thể ngửi được hơi thở của cô.

Không đợi tiểu phú bà phản ứng lại, hắn đã hít sâu một hơi rồi nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên đôi môi căng mọng đỏ hồng của cô.

Tết trung thu, diễn giải theo tên thì là tết giữa thu, cũng là cuối mùa thu, do nhiệt độ xung quanh ảnh hưởng nên môi Phùng Nam Thư hơi lạnh xong cũng cực kỳ mềm mại mọng nước.

Giang Cần ôm cô vào lòng, hôn được tầm ba phút thì hắn phát hiện cơ thể tiểu phú bà trở nên mềm mại hơn.

Vãi, hôn môi thoải mái đến vậy hả?

Vãi vãi vãi ò!

Ông chủ Giang chưa hiểu việc đời khiếp sợ không thôi, thầm nghĩ rượu lâu năm là cái chó gì, đây mới là mùi vị thanh mát thơm ngọt chân chính này.

“Ưm…”

Một lúc lâu sau Giang Cần mới kết thúc nụ hôn một cái nhẹ nhàng, xong hắn lại phát hiện tiểu phú bà choáng váng hết cả rồi, cô ngồi yên trong lòng hắn, khuôn mặt nhỏ xinh đẹp đỏ ửng như tôm luộc khiến người ta rung động, đôi mắt xinh đẹp lấp lánh ánh nước gợn sóng.

Trước kia cô cũng vờ ngốc nhưng thật sự biểu cảm ngu như lần này cũng không nhiều lắm.

Ha hả, biết ngoan rồi phỏng?

Giờ còn muốn mút dâu tây nữa không?

Giang cần vui ơi là vui, thầm nghĩ cậu cứ làm nũng tỏ ra dễ thương thoải mái, mình chỉ cần một chiêu thôi là đã khống chế được cậu rồi!

Tốt thật đó, xem như là bảo vệ được cái mạng chó này rồi!

- Trong miệng cậu vẫn còn bánh trung thu nên mình ăn giúp cậu thôi.

Giang Cần giải thích một lượt như một vị chính nhân quân tử chân chính.

“…”

Phùng Nam Thư ngơ ngác nhìn Giang Cần như một con mèo ngốc bị bắt mất linh hồn, nếu hắn không đỡ lưng và cái eo thon của cô ở sau thì cô đã ngã xuống đất luôn rồi.

Thấy vậy, nụ cười của Giang Cần dần tắt ngúm, thầm nghĩ sao lại choáng váng lâu vậy chứ? Đừng nói là mình hôn hỏng rồi chứ?

Sau đó Phùng Nam Thư đột nhiên chớp chớp mắt, nghiêm túc nói:

- Giang Cần, cậu hôn mình.

- Không có mà, khóe miệng cậu có vụn bánh trung thu đó, vừa nãy mình nói rồi mà, giờ cậu mềm như vậy nên mình phải dùng cả hai tay để đỡ cậu rồi, không còn cách nào nữa mình mới tìm lối tắt đấy chứ.

- Vụn bánh trung thu?

Tục ngữ nói rất đúng, tình hữu nghị khiến cho IQ của con người bằng không, vậy nên Phùng Nam Thư đã suy nghĩ nửa ngày rồi mới ngơ ngác giơ tay phải lên nhìn thoáng qua bánh trung thu đã bị ăn một nửa, ánh mắt đi đến nơi xa xăm như đang suy tư gì đó.

Giang Cần chỉ định nói đi thôi, hắn cũng hơi đói rồi, về xem xem còn gì để ăn không nhưng mà còn chưa nói dứt câu thì hắn đã thấy tiểu phú bà bẻ một ít vụn bánh trung thu bôi lên miệng mình, rồi im lặng nhìn gấu chó lớn của mình.

- Cậu làm như này là có ý gì vậy?

- Ca ca, mình không cẩn thận nên lại bị dính vào một tí rồi…

Giang Cần im lặng một lúc, thầm nghĩ cô khờ thật đấy, ăn chẳng chú ý gì cả sau đó hắn lại cúi xuống hôn lên đôi môi ấy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!