Nụ hôn vừa nãy là đánh lén nên tiểu phú bà chưa phản ứng kịp, thành ra chẳng nếm được tí mùi vị gì.
Nhưng lần này là thuộc về sự thông minh của cô rồi, bản thân cô sáng tạo ra điều kiện nên dù có hơi khẩn trương, tay siết chặt lấy quần áo Giang Cần, đến cả đôi chân thon dài cũng kẹp chặt lại.
Một lúc lâu sau, một cơn gió đêm thổi qua mang theo sự lạnh lẽo, thì đám tình nhân đi vào vùng trũng đạo đức tìm kiếm sự huyền bí của cuộc sống mới bắt đầu lục tục ra ngoài, tiếng bước chân cũng đánh thức hai người.
Vì vậy hai đôi môi tách ra kèm theo tiếng thở hồng hộc, mắt người này ướt hơn mắt người kia…
Tới khi ra tới hành lang ngoài rừng trúc và được dắt tay về sân phơi, tiểu phú bà vẫn ở trong tình trạng ngơ ngẩn.
Giang Cần bắt đầu gọi mọi người thu dọn rác rưởi, xếp lại sô pha mang ra ngoài về đúng chỗ của nó, khi đang chỉ huy mọi người dọn dẹp hắn lại không nhịn được nhìn thoáng qua tiểu phú bà thì phát hiện cô lại đang loay hoay tìm gì đó ở bàn liên hoan.
- Nam Thư, em tìm cái gì vậy?
- Em muốn mang một ít bánh trung thu về á chị Đinh Tuyết.
- Em thích ăn bánh trung thu hả? Nhưng mà bánh trung thu đợt này hết sạch mất rồi.
Phùng Nam Thư dạ một tiếng rồi vỗ vỗ túi tiền của mình:
- Vậy thôi để lát em về trường mua sau vậy.
Đinh Tuyến hơi sửng sốt, thầm nghĩ Phùng Nam Thư kéo Giang Cần vào rừng trúc hơn nửa tiếng mà lúc ra tự dưng lại hứng thú với bánh trung thu dữ vậy, rốt cuộc hai người đó đã làm gì ở bên trong vậy trời.
- Nhưng mà qua trung thu rồi thì chắc trường không bán bánh trung thu nữa đâu, dù không bán hết cũng sẽ trả hàng chứ không bán nữa á.
- Hả?
Phùng Nam Thư trợn tròn đôi mắt xinh đẹp như bị sét đánh.
Cùng lúc đó Tào Quảng Vũ xác một cây chổi đi tới gần Giang Cần, khó hiểu với khóe miệng đang giơ lên điên cuồng của Giang Cần:
- Lão Giang, sao cậu vui dữ vậy?
- Ăn tết nên không kiềm được niềm vui ấy mà, à phải rồi, cậu có thấy lạnh không?
Tào thiếu gia lắc đầu:
- Tôi không lạnh, bộ đồ này của tôi dày lắm đó.
Giang Cần quay qua nhìn hắn:
- Lúc tới tôi không thay quần áo nên giờ tay hơi lạnh, tôi có thể đút tay vào ví tiền của cậu cho ấm không?
“???”
Tào Quảng Vũ nhìn hắn với ánh mắt khó có thể tin được, tôi biết truyền thuyết con người sẽ hóa thành sói vào đêm trăng tròn, chứ chó biến thành người vào đêm trăng tròn lại là lần đầu thấy đấy.
Sáng sớm hôm sau, khi mặt trời dâng lên từ đường chân trời, tia nắng ban mai chiếu xuống mặt hồ phân phơi làm cho nước ánh lên màu sắc lấp lánh giao hòa với những chiếc lá mùa thu vàng hoe.
Đám sinh viên thức trắng đêm ngơ ngẩn hết cả người, có vài người gào to sắp chết rồi, muốn về trường ngủ bù ngay lập tức, đến cả Chúa cũng không cản nổi nỗi khát vọng ấy.
Nhưng còn có một nhóm có người yêu vẫn cố sống cố chết đi công viên trò chơi như là không muốn sống nữa.
Dù sao thì có thằng nào dám thừa nhận là mình không được đâu?
Đặc biệt là trai gái trong giai đoạn yêu thầm, có thể mời được người kia ra ngoài chơi với mình đã khó lắm rồi, nên đương nhiên là không muốn cuộc vui này kết thúc nhanh vậy rồi.
Bọn họ đều định rèn sắt ngay khi còn nóng trong dịp tết này, chơi bungee đó, đến lúc đó khi các bạn nữ nhảy xuống có khi bọn họ còn có cơ hội nhảy đôi với bạn nữ đó, vậy là có tiếp xúc tứ chi rồi còn gì? Một khi có tiếp xúc tứ chi thì rất nhiều chuyện sẽ phát triển theo hướng ám muội.
Giang Cần không ganh đua đến vậy, hơn nữa tiểu phú bà cũng không thích công viên giải trí nên hắn đã để xe lại câu lạc bộ doanh nhân rồi gọi xe đưa Phùng Nam Thư về trường luôn.
- Về phải đi ngủ cho ngoan đấy biết chưa.
- Biết mà ca ca.
Thức trắng đêm khiến tiểu phú bà vừa buồn ngủ vừa mơ mơ màng màng, sau khi thấy Giang Cần rời đi cô mới lồm cồm bò về phòng ký túc xá của mình, nhưng cô cũng không lên giường vội mà thay quần áo rồi ngồi vào bàn, tựa cằm lên cánh tay nhìn đồ được đặt trong góc tường.
Có trà sữa bảy màu ghi tên Giang Cần, có bình giữ nhiệt ghi vợ, có bút hình mèo có thể co duỗi, có hai người mini trên tấm thể của trà sữa Hỉ Điềm, còn có cả tờ rơi in hai cái chibi bạn tốt của Multi-group nữa.
Lông mi cô run lên, mắt dần mất tiêu điểm, chỉ còn lại gấu chó lớn bò tới bò lui trong đầu.
Giang Cần Giang Cần Giang Cần…
Phùng Nam Thư duỗi tay đè đầu con mèo trên bút tự đông kia xuống rồi thả ra nhìn nó bắn lên kêu tách một cái.
Đúng lúc đó, Cao Văn Tuệ đẩy cửa ký túc xá đi vào, còn xách theo một đống đồ vật.
Dì cô ở thành phố cách vách nên năm nay cô ăn trung thu ở nhà dì đến giờ mới về, vì phải xách đồ quá nhiều nên cô bủn rủn hết cả chân tay rồi.
Nhưng cô vẫn chưa biết mình mới chỉ tới nhà họ hàng một chuyến mà đã bỏ lỡ một mốc lịch sử ngọt ngào rồi.