Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 920: CHƯƠNG 919: SAU NÀY HÔM NÀO CŨNG ĂN

- Nam Thư, nhà dì mình có một loại bánh trung thu ngon phết, nó mềm đến mức có thể hòa tan vào trong miệng luôn ấy, nó làm thay đổi hoàn toàn nhận thức của mình về bánh trung thu luôn.

Phùng Nam Thư ngơ ngác nhìn cô một cái, sau đó lại tựa cằm xuống cánh tay:

- Mình cũng thế.

- Ấy cậu cũng ăn loại bánh trung thu này rồi hả? Nghe bảo khó mua trong nước lắm mà. - Cao Văn Tuệ hơi kinh ngạc.

- Nói chung là mình ăn được một loại bánh ngọt ngào lắm, sau này mình muốn ăn nó mỗi ngày.

Phùng Nam Thư nỉ non một tiếng rồi vỗ vỗ túi, bên trong vẫn còn bánh trung thu hôm qua chưa ăn xong.

Cao Văn Tuệ nheo mắt nhìn Phùng Nam Thư một lúc, cuối cùng mếu máo, thầm nghĩ chắc chắn là cái bánh trung thu Giang Cần cho, vì chỉ cần là hắn cho thì đồ ăn có dở tệ không ăn nổi nhưng cậu ấy vẫn coi như là món ngon nhất thế gian, dù sao thì Phùng Nam Thư cũng là một người nghiện chồng mà.

Tuệ Tuệ Tử mê hít đường phân tích chính xác nguồn gốc của cái bánh trung thu ấy qua tin tức từ một phía nhưng không ngờ “bánh trung thu” mà Phùng Nam Thư ăn chẳng những ngọt ngào mà còn biết nói tiếng chó.

Ví dụ như: Lương tháng này của cậu mất tiêu rồi!

Cùng lúc đó Giang Cần cũng về tới ký túc xá của mình trong tình trạng ngáp ngắn ngáp dài, vừa về phòng hắn đã cởi quần áo rồi leo lên giường ngủ bù tới chiều mới tỉnh.

- Lâu lắm rồi không thức đêm như này đấy, thấy cả kiếp trước của mình rồi…

Giang Cần vỗ vỗ đầu xuống giường rồi ra ban công rửa mặt, cũng mở cửa sổ ra cho thoáng, sau khi tỉnh táo hơn một chút hắn mới đăng nhập vào hệ thống kiểm tra danh mục nhiệm vụ.

Sau đó hắn phát hiện đúng là mình có một phản hồi cần xác nhận từ Đàm Thanh, mở văn kiện cô gửi ra xong hắn thấy có một tấm ảnh, bên trên viết “Thư mời đại hội giao lưu ngành mua nhóm”, đại hội diễn ra vào ngày 24 tháng 9 năm 2010, được tổ chức ở Thượng Hải.

Căn cứ vào lượng tin tức không nhiều lắm thì ban tổ chức đại hội này Lashou, nhà tài trợ là một công ty không biết tên, đại hội diễn ra trong ba ngày hai đêm, bao ăn bao ở.

Thật ra cái gọi là đại hội giao lưu ấy không lấy việc giao lưu là mục đích chính mà là khoe khoang mới đúng.

Có vẻ như Lashou muốn mượn cơ hội này để phô bày lực kêu gọi và thực lực của mình với những nhà khác trong ngành, thông qua việc mở hội nghị công khai để chứng minh vị trí đầu sỏ trong ngành mua nhóm online của mình, thiết lập cơ sở kiên cố cho việc góp vốn với quy mô lớn sau này.

Đương nhiên chỉ im ỉm kinh doanh không không thú vị chút nào, có khi bên đó còn muốn mở họp để khoe khoang ấy chứ.

Sau khi suy nghĩ một lúc lâu, Giang Cần mới móc điện thoại ra gọi cho Đàm Thanh bảo mai hắn sẽ tới hội thương mại Thượng Hải, mau mau đến xem đại hội giao lưu lần này giao lưu về cái gì.

- Sống lại rồi, xin nghỉ đi thôi!

Giang Cần rửa mặt xong thì rời khỏi ký túc xá, dung dăng dung dẻ chạy tới văn phòng Trương Bách Thanh.

Thấy Giang Cần muốn xin nghỉ Trương Bách Thanh lộ ra vẻ kinh ngạc:

- Em còn không thèm lên lớp thì xin nghỉ làm gì?

- Đi học hay không là một chuyện nhưng mà xin nghỉ hay không lại là một chuyện khác chứ thầy, trước giờ em luôn nhớ rõ bản thân là một sinh viên của Lâm Đại vinh quang mà, trong trường em thế nào cũng được nhưng nếu muốn ra ngoài thì em cũng phải nghe theo sự sắp xếp của trường chứ ạ.

Trương Bách Thanh nghe mà tê hết cả da đầu:

- Nếu em sinh sớm ba mươi năm thì chắc thầy không ngồi được vào chức phó hiệu trưởng này rồi.

Giang Cần lắc đầu:

- Làm hiệu trưởng không kiếm được tiền thầy ạ, nếu em sinh sớm ba mươi năm thì em đi bốc vác mua máy bay còn vui hơn ấy.

- Thế xin nghỉ đi đâu?

Giang Cần cũng chẳng có gì phải giấu giếm cả, dù sao thì lễ hội ẩm thực của Multi-group cũng đã lồ lộ trước mặt công chúng nên hắn nói luôn:

- Em muốn đi hội thương mại Thượng Hải để tham gia đại hội giao lưu trong ngành mua nhóm.

Trương Bách Thanh sửng sốt một chút, mỉm cười:

- Thầy biết ngay là em không chịu ngồi im mà, kim lân há có phải là vật trong ao, hợp gió một phát là hóa rồng ngay ấy mà!

- Thầy Trương đừng thuận miệng nói mấy câu vè nữa, thầy mau mau phê duyệt cho em để em còn về thu dọn quần áo đi chứ.

- Thế muốn nghỉ mấy ngày?

Giang Cần tính toán một chút:

- Họp hành cần ba ngày cơ mà tính qua tính lại thì em nghĩ em cần khoảng năm này thầy ạ.

Trương Bách Thanh duỗi tay cầm lấy tờ đơn xin nghỉ của hắn rồi đánh dấu xong trả lại cho hắn:

- Mặc vest đi, đeo thêm cái cà vạt đẹp đẹp nữa, mà nhớ phải chụp nhiều ảnh một tí để còn làm tài liệu tuyên truyền.

- Bảo đảm sẽ hoàn thành nhiệm vụ ạ.

Sau khi ra khỏi văn phòng Trương Bách Thanh, Giang Cần lại móc điện thoại ra gọi cho Lữ Quang Vinh, báo tin mình xin nghỉ đi công tác.

Hắn nói y hệt như lúc nói với Trương Bách Thanh, trong trường hắn có đi học hay không là một chuyện nhưng mà ra ngoài lại là một chuyện khác, nói thế nào lão Lữ cũng là phụ đạo viên của hắn, hắn muốn xin nghỉ năm ngày thì cũng phải báo cho lão Lữ một tiếng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!