Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 921: CHƯƠNG 920: SAU NÀY HÔM NÀO CŨNG ĂN (2)

Lúc này Lữ Quang Vinh đang thu dọn đồ trong văn phòng, đủ loại văn kiện bày đầy bàn nên khi nghe được “Anh đừng hái những bông hoa dại ven đường”, y phải lật một lúc lâu mới tìm được điện thoại của mình.

Sau khi nghe được thông tin Giang Cần muốn xin nghỉ năm ngày, lão Lữ cũng chỉ ừ một tiếng rồi dặn dò hắn ra ngoài cẩn thận, gặp việc khó phải lượng sức mà làm.

Sau khi cúp điện thoại, các giáo viên khác trong văn phòng đều không nhịn được mà quay qua nhìn y, trong mắt tràn ngập sự kinh ngạc.

- Giang Cần lớp anh giờ đã là người quan trọng của thành phố rồi, mỗi lần lên báo là lên cùng với lãnh đạo vùng này thế mà muốn ra ngoài còn phải thông báo với anh à?

- Đúng vậy, dù Giang Cần có trở thành ai thì cũng là học trò của tôi, hơn nữa thằng nhóc này vẫn luôn hiểu chuyện vậy mà, luôn thấm nhuần câu tôn sư trọng đạo nữa ấy chứ.

Lữ Quang Vinh bình thản dọn đồ tiếp trong khi nhận được một đống ánh mắt hâm mộ.

Lúc kinh doanh, Giang Cần là kẻ không từ thủ đoạn nhưng con người hắn lại khiến người ta cảm thấy cực kỳ thoải mái.

Với thân phận hiện tại của hắn thì không có ai trong trường có tư cách quản lý hắn cả, dù Lâm Đại có muốn sắp xếp cho hắn làm gì thì ít nhất cũng phải là lãnh đạo trong trường tự mình tới tìm hắn.

Ví dụ như cuộc điện thoại này, hắn không hề nói tới vụ xin phép tức là Giang Cần đã xin phép xong rồi, còn gọi điện cho y như vầy đồng nghĩa với việc trong lòng hắn thật sự có y nên mới gọi tới thông báo riêng một câu thôi.

So với hai năm trước, y cảm thấy thủ đoạn của Giang Cần càng ngày càng tự nhiên, càng không để lộ dấu vết, càng ấm áp nhuần nhuyễn.

Lữ Quang Vinh không nhịn được mà nhớ tới câu chuyện ngư dân không biết ăn cua, thầm nghĩ vì có thiên phú như vậy nên người ta mới vào trường hai năm đã lên thẳng tới chức chủ nhiệm đó, đây là năng lực khiến y hâm mộ nhưng không thể nào với tới được, ai bảo y không có năng lực biến hóa linh hoạt thế này đâu.

Lão Lữ cảm khái một lúc rồi cất hết đồ vào hộp:

- Tôi đi trước đây mọi người.

- Chúc mừng thăng chức nhé chủ nhiệm Lữ.

- Mọi người đừng khách sáo quá, đừng quên chúng ta có cuộc hẹn lúc chín giờ tối tại Tụ Tiên Lâu nhé, tôi mời mọi người một bữa.

Lữ Quang Vinh đứng dậy rời khỏi văn phòng, mỉm cười bước đến văn phòng chủ nhiệm!

Cùng lúc đó Giang Cần về ký túc xá thu dọn hành lý đơn giản rồi ra ngoài tìm Phùng Nam Thư đi ăn cơm chiều.

Cao Văn Tuệ cũng mới từ nhà dì về nên bụng vẫn còn đói nẫu, thế là cô lon ton đi theo Phùng Nam thư để ăn ké.

- Giang Cần, nghe bảo cậu cho Phùng Nam Thư một loại bánh trung thu rất ngon hả? Đã ngọt ngào lại còn thơm tho mềm mại?

- Bậy bạ, cái bánh trung thu kia còn cứng hơn cả xi măng nữa, chắc chắn thế giới này hủy diệt nó vẫn còn ở đó.

Cao Văn Tuệ không tin:

- Có thể cho tôi nếm thử không?

Giang Cần nhìn cô bằng ánh mắt không thể tin nổi:

- Thế nào? Cậu muốn thăng chức tăng lương à?

- Ăn một cái bánh là được thăng chức tăng lương hả?

Cao Văn Tuệ lẩm bẩm một tiếng, bỗng nhiên cô nảy ra gì đó trong đầu, mắt trợn to.

Không đúng không đúng, bản thân quen dùng tư duy thực tế nên vẫn luôn nghĩ ăn bánh trung thu là ăn bánh trung thu, hợp lý hợp pháp, nhưng mà không thể dùng lẽ thường để lý giải kiểu ở chung của Phùng Nam Thư và Giang Cần được.

Ví dụ như yêu đương là kết bạn, tình yêu là tình hữu nghị, Tuệ Tuệ Tử ơi là Tuệ Tuệ Tử, hai người họ ăn bánh trung thu đâu thể chỉ đơn giản là ăn bánh trung thu chứ.

- Rốt cuộc hai người ăn gì vậy?

- Bánh trung thu đó.

Cao Văn Tuệ nghi ngờ nhìn Giang Cần, cô vừa muốn truy vấn tiếp thì đã thấy Phùng Nam Thư bưng một khay đồ ăn về.

Hôm qua nhà ăn vẫn chưa phát hết bánh trung thu, chỗ bánh thừa được cắt thành miếng nhỏ biến hóa thành món bánh trung thu xào ớt cay bị tiểu phú bà nhìn trúng, còn khen đầu bếp cửa đó là người tốt.

Thấy vậy Cao Văn Tuệ lại sửng sốt, thầm nghĩ chẳng lẽ bọn họ chỉ ăn bánh trung thu thật hả?

- Tiểu phú bà.

- Hả?

Giang Cần móc giấy xin nghỉ phép ra cho cô nhìn:

- Mình xin nghỉ năm ngày để đi công tác ở hội thương mại Thượng Hải, cậu ở trường phải ngoan nhé.

Phùng Nam Thư ngẩng đầu nhìn hắn, khóe miệng dính một vụn bánh trung thu.

……

Vì chuyện Lễ hội ẩm thực Multi-group nên việc khu đô thị đại học có bao nhiêu trang web mua nhóm rốt cuộc không thể che giấu được nữa, vì vậy Multi-group đã làm lại thẻ nhân viên, tất cả những thẻ thế thân đó đều bị hủy bỏ.

Tới tận lúc này thế cục mới dần sáng tỏ.

Mẹ nó gì mà chín nhà cạnh tranh, con mẹ nó hóa ra toàn là diễn hề mà thôi!

Trước kia khi bị đánh, bọn họ đã thấy hoang mang rồi, mẹ nó, sao võ công của chín nhà này như được xuất từ một lò mà ra vậy, đều là những quyền cước ấy, giờ thì bọn họ hiểu rồi, được lắm, không những là cùng một huấn luyện viên mà còn cùng một công ty nữa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!