Ngày 23 tháng 9, Giang Cần ngồi máy bay tới Thượng Hải, mỉm cười nhìn nhân viên đeo thẻ bài mới của mình.
Vẫn là logo của Multi-group xinh đẹp, liếc một cái là tràn ngập tinh thần phấn khởi.
- Ông chủ, tôi đi đặt phòng khách sạn cho cậu nhớ?
- Không phải bọn họ bảo là bao ăn bao ở à? Không cần phải đặt khách sạn, giấc ngủ cao cấp chỉ cần một chiếc giường đơn giản là được rồi.
Giang Cần dạo quanh một vòng Thượng Hải, sau đó bảo Đàm Thanh lái xe đưa hắn đi tới khách sạn Lashou bao hết để làm thủ tục nhập trú.
Có vài khách sạn trông rất bình thường nhưng chỉ cần có thể tiêu tiền là sẽ được trải nghiệm dịch vụ năm sao ngay.
- Ông chủ, mai có cần tôi đi cùng cậu không?
- Tiệc rượu ngày mai ấy hả? Cô đi với tôi đi, đến đó cho quen mặt với mấy người kia, dù sao thì đến khi nghiệp vụ của Multi-group được triển khai toàn diện thì kiểu gì chẳng phải giao tiếp nhiều với bọn họ.
Đàm Thanh suy nghĩ một lúc:
- Mai bên Multi-group còn có cuộc họp nữa, thôi để chiều mai tôi tới đó luôn.
Giang Cần ừ một tiếng rồi móc thư mời trong túi ra nhìn, ngồi máy bay hơn hai tiếng nên cái thư mời này cũng dúm dó hết rồi.
Ông chủ Giang vuốt vuốt cho nó phẳng ra một chút, sau đó xuống xe đi vào khách sạn xử lý thủ tục vào ở, cất hành lý rồi xuống nhà hàng buffet ở tầng hai.
Vì để bày ra phong thái và đẳng cấp của mình nên Lashou đã mời rất nhiều trang web đến, vậy nên nguyên nhà hàng toàn người là người.
Những người này đều mặc vest đi giày da bóng loáng, trên mặt treo nụ cười thương nghiệp, giơ tay nắm tay người này rồi lại nắm tay người kia, giống hêt như những người bạn lâu rồi không gặp, đại hội còn chưa bắt đầu bọn họ đã bắt đầu những cuộc xã giao vô hình rồi.
Chỉ có Giang Cần từ từ đi tới khu đồ uống lấy một ly đế cao rồi tự rót cho mình một ít nước táo, ngụy trang nó thành champagne.
Ngoài đồ uống ra thì nhà hàng có rất ít rượu, có vang đỏ nhưng không có champagne, Giang Cần cầm ly rượu thần thái sang chảnh.
Có cao thủ trong xã giao còn chạy tới hỏi người anh em lấy champagne ở đâu vậy?
Giang Cần cười mà không nói, ra vẻ cao thâm khó dò.
Ăn cơm chiều xong, nhân viên Lashou chạy tới khách sạn triệu tập mọi người đến lầu một, đổi thư mời lấy vé vào cửa trong hai ngày cho mọi người.
Giang Cần cũng gặp được mấy nhóm cũng khởi nghiệp từ đại học, Huihui.com, Đại Học Ưu Phẩm, Yituan.com, Hải Cấu…
Hơn cả là những người này đều quen biết từ trước, hỏi ra mới biết hóa ra đều là những bạn cũ cùng tham gia cuộc thi sinh viên khởi nghiệp đầu năm.
Chỗ có người kiểu gì cũng có giang hồ, có giang hồ là sẽ có những thành phần muốn dẫn đầu, thế là vừa mới ăn cơm xong, Giang Cần đã bị một đám sinh viên khởi nghiệp gọi ra ngoài ăn khuya.
Tiệc rượu chính thức do Lashou tổ chức diễn ra vào ngày mai, mà đại hội giao lưu lại diễn ra vào ngày kia, trước mắt đây là sân nhà của những website mua hàng theo nhóm nổi tiếng nhất trên mạng, không liên quan gì tới đám sinh viên cả, nên các sinh viên khởi nghiệp định khoe khoang ngay từ đêm nay luôn!
- Cái lúc khởi nghiệp, tôi phải tốn mất 76 nghìn tệ đấy, không ngờ mới nửa năm mà đã thu lại được 430 nghìn tệ.
- Hơn bốn trăm nghìn tệ cũng quá dọa người rồi, hình như anh Quách Phong là người bỏ vốn nhiều nhất trong đám mình đúng không nhở?
- Tôi nhớ chị Nhã Thiến cũng đầu tư vào năm mươi mà? Hơn nữa nghe bảo Lashou còn định đầu tư hơn hai trăm nghìn tệ cho bên chị đúng không?
- Anh Quách Phong, chị Nhã Thiến với Văn Siêu đều là nhân tài kiệt xuất trong đoàn sinh viên chúng ta, đại biểu cho bộ mặt sinh viên mình đấy.
- Bảo là bộ mặt thì không dám, nhưng mà chắc cũng chỉ có chúng tôi làm nên trò trống gì thôi thì phải.
Bóng đem hạ xuống, trong khu chợ đêm cách khách sạn không xa, ánh đèn màu cam rải đầy đất, xung quanh là đám người mênh mông, còn có đủ loại ánh sáng lập lòe từ các biển quảng cáo chiếu rọi vào dòng người tới tới lui lui tràn ngập không khí phố xá sầm uất.
Mười lăm sinh viên đại biểu cho ngành mua nhóm sinh viên ngồi quanh một cái bàn tròn bằng nhựa, đề tài nói chuyện chủ yếu của bọn họ chỉ xoay quanh ba người.
Quách Phong - sinh viên năm hai một đại học trọng điểm phía nam, cũng là người sáng lập ra Huihui.com, giành được huy chương đồng cuộc thi sinh viên khởi nghiệp.
Tống Nhã Thiến - sinh viên năm tư đại học Yên Kinh, là một mỹ nhân có mái tóc dài thẳng đen nhánh, cũng người sáng lập ra Hải Cấu, giành được huy chương bạc cuộc thi sinh viên khởi nghiệp.
Còn có một người tên là Trương Văn Siêu, đã tốt nghiệp nghiên cứu sinh năm ngoái nhưng vì khởi nghiệp nên vẫn ở lại đại học, cũng được coi như là một trong những sinh viên khởi nghiệp.
Điều thú vị nhất là hồi trước Trương Văn Siêu còn từng được lên báo với nội dung là thần đồng rất có danh tiếng ở một huyện phía bắc, chỉ cần ba năm đã hoàn thành xong chương trình tiểu học, một năm hoàn thành xong chương trình cấp hai, hai năm hoàn thành xong chương trình cấp ba nên dù có thân phận cao nhưng tuổi thật thì cũng không hơn mọi người ở đây là bao.