- Chị Nhã Thiến có đại diện thị trường sinh viên lên phát biểu vào đại hội giao lưu ngày kia không?
Tống Nhã Thiến mặc một cái áo lông đen, quần dài bên dưới cũng đen cộng thêm mái tóc đen nhánh trông khá là nhã nhặn lạnh lùng:
- Đúng vậy, có thể tôi sẽ được yêu cầu đại diện mọi người lên phát biểu một chút, nói một ít tình hình thị trường mua hàng theo nhóm ở khu đô thị đại học.
Trương Văn Siêu buông chén rượu xuống cảm thán một tiếng:
- Lần đấy tôi còn được huy chương vàng cơ, không ngờ cuối cùng Nhã Thiến lại phát triển tốt hơn.
- Thật ra cũng không phải tôi phát triển tốt, chỉ là tôi nắm được vị trí địa lý thuận lợi thôi.
Tống Nhã Thiến mỉm cười giải thích:
- Kinh đô là sân chơi của Lashou, cũng may tôi bám được một chân của họ, nếu Văn Siêu cũng ở kinh đô thì chắc chắn Lashou sẽ chọn cậu chứ không phải tôi.
Quách Phong ở cạnh không nhịn được mà nói nhỏ:
- Nhã Thiến, Lashou muốn thu mua Hải Cấu của cậu hả?
- Đúng là bọn họ có ý này nhưng mà vẫn chưa đến lúc, thời gian trước kinh đô lại nhảy ra một trang web muốn cướp thị trường khu đô thị đại học của tôi, có thể Lashou rót vốn cho tôi cũng vì trang web ngoại lai này cũng nên.
- Cũng có thể lắm, dù sao thì cũng cùng là giường nhà mình, sao có thể để người khác ngủ ngáy trên đó chứ.
Trong lúc nói chuyện mọi người trên bàn đều lộ ra biểu cảm hâm mộ, cũng không nhịn được mà thổn thức khi nghĩ tới khoảng cách giữa mình và người ta.
Trang web mua hàng theo nhóm của sinh viên khó có thể tồn tại lâu dài vì những sinh viên đó không thể có nhiều tài chính như thế, cũng không có lối tắt để phát triển khác, kết quả tốt nhất là bán cho những trang web đã thành danh như Lashou, Nuomi hay Tùy Tâm thôi.
Nói cách khác thì là bọn họ vội vàng thành lập trang web với mục đích ban đầu là bán nó đi.
Nhưng mà bạn muốn bán nhưng không chắc là người ta chịu mua đâu, vậy nên những người có thể tìm được tư bản tốt như Tống Nhã Thiến nhận được rất nhiều sự hâm mộ của người khác.
Hơn nữa Lashou còn là đầu sỏ trong ngành mua hàng theo nhóm hiện tại, tài chính hùng hậu nên chắc chắn giá để mua lại sẽ không thấp, tìm được tư bản như vậy rồi thì Tống Nhã Thiến có thể kê cao gối ngủ rồi, làm linh ta linh tinh cũng mạnh hơn bọn họ, đây là chỗ tốt của việc có tư bản.
Ví dụ như đại hội giao lưu lần này đi, thật ra là thị trường sinh viên không được coi trọng nhưng Hải Cấu được Lashou rót vốn nên Tống Nhã Thiến có thể giành được cơ hội lên phát biểu một cách dễ dàng, đây là cơ hội lộ mặt rất đáng quý.
Nói chuyện một hồi bọn họ cũng phô ra số thành tích không nhiều lắm hoặc không có xong rồi.
Vì vậy mọi người bắt đầu đổ dồn ánh mắt qua Giang Cần.
- Người anh em thuộc trường nào vậy?
- Tôi tên Giang Cần - sinh viên năm ba trường dạy nghề Tế Châu.
Giang Cần mỉm cười rồi nhét tôm hùm đất mới lột vào miệng.
Nghe vậy những người ở đây đều hơi sửng sốt, sau đó cười trừ một cái rồi không để ý tới hắn nữa, thầm nghĩ sao lại có một đứa học dốt trà trộn vào nhóm học sinh giỏi thế này, chắc là đi ké rồi.
Sao lại gọi là đi ké?
Là kiểu người không nhận được thư mời nhưng lại dùng đủ thủ đoạn và quan hệ để lấy được thư mời, định tới đây để thiếp vàng lên mặt rồi nâng giá cao chọc trời khi bán trang web.
Giang Cần cảm nhận được sự khinh bỉ của mọi người ở đây nhưng hắn cũng không nói thêm gì cả, lại lột thêm một con tôm hùm nữa, thầm nghĩ chúng ta vẫn còn chưa tính tiền buổi ăn khuya này đâu, tôi còn phải khoe khoang nữa chứ nên lát nữa chắc chắn mấy người không thoát khỏi vận mệnh mời khách đâu.
Số tiền ấy thà cho ba đứa ở ký túc xá đi ăn còn hơn.
Quả nhiên lúc tan cuộc, người phụ trách thanh toán là Tống Nhã Thiến, không còn cách nào khác, muốn ngồi ở nơi người khác không ngồi được phải chịu được áp lực người thường không chịu được. Khoe thì đã khoe xong, sao có thể không mời mọi người một bữa được.
Sau khi rời khỏi đó, mọi người bắt đầu đi về khách sạn, lúc đi ngang tiệm trà sữa Hỉ Điềm, Tống Nhã Thiến bỗng dừng lại muốn mời mọi người uống trà sữa.
- Ở trường các cậu có cửa hàng này không? Trường tôi có cửa hàng này, nổi tiếng lắm đấy, không ngờ cửa hàng còn có cả chi nhánh ở Thượng Hải.
- Hỉ Điềm hả? Gần đây trường tôi cũng có một cửa tiệm mởi mở nhưng mà vẫn còn trong giai đoạn trang trí.
- Nhãn hiệu trà sữa này nổi ở các thành phố phía bắc lắm, ngay ngoài cửa nhà tôi đã có hai tiệm rồi.
Tống Nhã Thiến nói xong thì hỏi mọi người muốn uống vị gì, vì vị hoa hồng hương khoai là vị đặc trưng của Hỉ Điềm nên đa số mọi người đều chọn cái này.
Nhưng tới phiên Giang Cần hắn lại bình thản bảo muốn ly đắt nhất.
Nhà mình mà, mua đắt nhất thì tiểu phú bà mới có tiền chứ.
Tống Nhã Thiến cười bất đắc dĩ nhưng không nói gì, chọn một ly trà hoa quả thuần rất đắt cho hắn.
Quách Phong đưa ly trà cho hắn, nhưng lúc Giang Cần duỗi tay nhận nước thì gã lại nhìn thấy Patek Philippe trên cổ tay hắn, khiến gã ngẩn ra một lúc, biểu cảm dần trở nên kỳ quái.