Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 924: CHƯƠNG 923: ĐẠI BIỂU NGÀNH MUA NHÓM CỦA SINH VIÊN (2)

- Uống ngon không?

- Cũng không tệ lắm, khó trách nổi tiếng đến vậy.

Tống Nhã Thiến nhã nhặn mút một ngụm rồi quay qua nhìn đoàn người:

- Lát nữa mọi người muốn đi đâu nữa không, hay là về khách sạn luôn?

Trương Văn Siêu duỗi người:

- Khó khăn lắm mới được tập trung lại với nhau như này mà, hay là đi bar đi?

- Cũng được, dù sao thì chiều mai mới bắt đầu tiệc rượu mà, đêm nay kết thúc muộn một chút cũng được, mai ngủ nướng.

Từ khi trùng sinh đến bây giờ, Giang Cần luôn tránh việc thức đêm, luôn chú trọng đến bảo vệ sức khỏe nên đã vẫy tay chào tạm biệt bọn họ để về khách sạn ngủ.

Bọn họ cũng thấy Giang Cần không hợp với bọn họ, không có chủ đề nói chuyện chung nào mà cũng tương đối trầm nên cũng không giữ lại, chỉ dặn dò hắn đi đường cẩn thận rồi đường ai nấy đi.

Khi một quần thể tụ tập lại với nhau sắp tới hồi kết, nhưng lại có người rời khỏi thì thường đề tài sẽ chuyển đến người ấy.

Vì nên khoe cũng khoe xong rồi, nên nói gì cũng nói xong rồi, bọn họ chỉ có thể tìm đề tài từ người mới rời khỏi đây thôi, không thì đúng là chẳng có lời gì để nói thật.

- Người vừa nãy cũng hài hước thật đấy, trà sữa phải đắt nhất mới chịu…

- Sinh viên năm ba trường dạy nghề, lần đầu tiên tôi nghe thấy trường dạy nghề cũng được xem là đại học đấy…

- Aizz, cậu ta còn đeo Patek Philippe.

Nghe vậy, biểu cảm của mọi người đều hơi vặn vẹo.

Trường dạy nghề, được người ta mời trà sữa thì lấy ly đắt nhất, thế thì cái Patek Philippe kia là gì thì càng khỏi phải nói, chắc chắn là giả.

Thật ra tới đây rồi thì đeo ít hàng giả rep 1:1 để giữ thể diện cũng là bình thường, nhưng mà đeo cả rep 1:1 Patek Philippe cũng hơi quá đáng rồi đấy, Cartier, Omega hay Longines đi không được à?

Đeo mấy cái đấy người ta còn có thể tin là thật vì mọi người đều là người khởi nghiệp, nhịn cơn đau ví một tí là có thể mua được. Nhưng Patek Philippe thì đừng nói là sinh viên, đến cả nhưng doanh nhân chân chính cũng chẳng mấy ai dám đeo.

- Đúng rồi nghe nói trong buổi tiệc rượu ngày mai chúng ta phải mặc vest hết đấy, tôi nghe nói mai có nhiều người đầu tư tới lắm, ôm được tư bản là không lo cơm áo sau này rồi.

- Anh Quách Phong nói rất đúng, có tìm được người đầu tư hay không thì phải dựa vào buổi tiệc rượu ngày mai rồi.

Mọi người vừa nói vừa đi vào một quá bar, theo vài tiếng nhạc xập xình bọn họ cùng nhau bước vào thế giới huyền ảo ánh sáng muôn màu.

Hoàng hôn chiều hôm sau, tiệc rượu do Lashou tổ chức chính thức bắt đầu, ánh đèn lộng lẫy.

Đại sảnh xa hoa được phô thảm đỏ kéo dài từ ngoài đến bên trong cánh cửa, đi vào dọc theo thảm đỏ mọi người có thể thấy những ly rượu cao chân trên những chiếc bàn dài, đối diện cửa ra vào là một tòa tháp champagne cực lớn.

Đèn thủy tinh treo rủ trên trần nhà huy hoàng hoa lệ khúc xạ với những chén rượu bên dưới lóe ra những tia sáng thuần khiết.

Lúc Giang Cần bước vào tiệc rượu đã thấy Đàm Thanh chờ sẵn ở trong rồi, thế là hắn cầm hai ly rượu qua rồi đưa một ly cho cô.

- Ông chủ, tôi không uống rượu được không?

- Không quen uống cái này hả?

Đàm Thanh cầm ly của mình, sau khi nhìn rượu ở trong một hồi thì cô cũng gật đầu.

Giang Cần nghĩ nghĩ rồi hô đi thôi! Thế là hắn đưa cô ra ngoài mua trộm hai lon coca rót vào cốc.

Lúc về chỗ, rượu của hai người đã đen ngòm, lại còn nổi bọt khí nữa, vừa nhìn đã biết không phải rượu vang nhưng mà người trong bữa tiệc đã nhiều, đèn còn chói mắt, thế nên gần như không ai chú ý tới cái này.

Đúng lúc ấy, Trương Văn Siêu ăn cơm cùng với Giang Cần tối qua cũng đi tới, lúc vào hội trường y nhìn quanh một vòng thì thấy Giang Cần nên đi thẳng tới chỗ hắn luôn.

Khi con người bước vào một môi trường mới, đặc biệt là khi họ phải đóng vai trò "người vô hình", thì dù là về mặt tâm lý hay do phản xạ tự nhiên, họ đều thích tìm kiếm những người quen thuộc. Đây là một phản ứng gần như theo bản năng.

- Cậu tới sớm thật nha.

- Đúng vậy, tại ở khách sạn cũng chẳng có gì làm.

Giang Cần trả lời một tiếng rồi nâng ly lên ra hiệu gì đó, lúc này Trương Văn Siêu mới phản ứng lại, y nhanh chóng chạy tới bàn đằng trước cầm một ly rượu lên.

Cùng lúc đó y còn ngắm trộm Giang Cần để bắt chước cách cầm ly của hắn.

Sau đó Tống Nhã Thiến, Quách Phong và đám người hôm qua cũng lục tục xuất hiện, xong lại lấy Trương Văn Siêu là tiêu điểm tập hợp lại như hôm qua.

- Mau đi lấy một ly rượu đi, đừng làm như là mình mới tới lần đầu tiên tiên thế.

- À đúng đúng đúng, anh Văn Siêu không nói là tôi quên khuấy đi mất đấy.

Mọi người hùa nhau quay người đi tới bàn tiệc để lấy rượu.

Trương Văn Siêu thấy vậy thì cười cười rồi nhìn thoáng qua Giang Cần, phát hiện hắn đang cúi đầu thì thầm với cô gái bên cạnh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!