Virtus's Reader

Quách Phong nhìn theo hướng y đang nhìn, rồi không nhịn được ho khan một cái:

- Cậu ta dám đeo Patek Philippe đến đây thật à.

- Nơi này toàn là người trong nghề thôi, liếc cái là biết thật hay giả thôi ấy mà.

Có người tên là Từ Văn không nhịn được mà nói một câu xong lại quay ra cười cười:

- Nhưng mà không sao, các ông chủ lớn quan tâm đến chúng ta là được rồi.

- Không nói trước được, không phải Nhã Thiến vẫn còn ở đây à, lát nhớ phải giới thiệu mấy ông chủ lớn cho chúng tôi nhé Nhã Thiến?

- Được chứ, nhưng mà tôi cũng không quen biết nhiều lắm, cũng chỉ quanh quẩn mấy người mà thôi.

Tống Nhã Thiến nói rồi tự dưng giơ tay vỗ nhẹ Giang Cần rồi chỉ chỉ vào đồng hồ hắn, nói nhỏ:

- Người ta nhìn ra được đấy, cậu che chắn nó chút đi.

“?”

Giang Cần cúi đầu nhìn thoáng qua Thần Khí của mình, sau đó biến sắc, vội vàng kéo tay áo xuống.

Mẹ nó sợ chết mất, tí thì ra vẻ giàu có rồi.

Thấy vậy, Tống Nhã Thiến còn tưởng rằng hắn ngại do đeo hàng giả song cũng không nhịn được mà thở dài, aizz, tiêu chuẩn của ngành mua nhóm thấp quá đi mất thôi, ai cũng có thể tham gia vào, tốt xấu lẫn lộn.

Quách Phong, Trương Văn Siêu vẫn muốn ả ra mặt giới thiệu mấy đầu sỏ trong ngành cho bọn họ, nhưng không biết liệu người này có đi theo hay không, đến lúc đó hắn không đi không được, mà Tống Nhã Thiến cũng chẳng biết nên giới thiệu với người ta thế nào.

Chẳng bao lâu sau, giai đoạn vào bàn đỉnh cao đã đến, đại biểu Nuomi xuất hiện đầu tiên, sau đó bọn họ thấy nhân viên phân tán xung quanh đều hướng về phía trung tâm hàn huyên chào hỏi nhiệt tình.

Sau đó đại biểu Tùy Tâm với đại biểu Lashou cũng tới, còn có cả đại biểu 24Quan, Wowo, Tuanbao.com, còn có cả lão đại của ngành, đại biểu của DianPing.

Những người này tiến vào làm hội trường yên tĩnh náo nhiệt lên.

Giang Cần lắc lắc cái ly vì chán, lắc đến mức nước bên trong nổi bọt khiến vài người ở gần đấy trợn mắt há mồm, sau đó thì cũng lắc thử theo bản năng nhưng lại không thể đạt được hiệu quả như hắn.

- Diệp Tử Khanh, Thôi Y Đình, đến cả Lưu Nhân cũng tới, vậy thì chẳng lẽ nam chính là Chu Chấn Hào hả?

- Có thể. - Đàm Thanh gật đầu.

Giang Cần khoanh tay lại:

- Có hai kết quả, kết quả đầu tiên là Tùy Tâm đã ổn định ở Thâm Quyến, kết quả thứ hai là Tùy Tâm làm không nổi nữa.

Đàm Thanh cố ý nói nhỏ:

- Ông chủ đoán không sai, nghe nói lần này Chu Chấn Hào xuất môn bất lợi, vừa mới chiếm được ít thị trường thì đã bị cướp lại mất rồi.

- Không thể mở rộng thị trường ở Thâm Quyến, còn ở chính thị trường, bọn họ cũng bị tấn công từ hai phía, không bán nữa thì đúng là xong thật.

- Ông chủ nghĩ họ có bán không?

Giang Cần lắc đầu:

- Với tính của Diệp Tử Khanh thì thà làm cho sụp cũng không chịu buông tay.

Đàm Thanh thở dài:

- Thật ra nếu đổi lại là tôi thì tôi sẽ bỏ cuộc trong trường hợp này.

- Đúng, vậy nên đúng là đàn chị rất dẻo dai, cũng không biết đây là khuyết điểm hay ưu điểm nữa.

Lúc hai người nói chuyện thì đám đại biểu mua nhóm của sinh viên cũng bắt đầu đi giao lưu rồi.

Người nói chuyện chính là Tống Nhã Thiến vì ả thuộc về kiểu đã gặp qua việc đời, đã tiếp xúc qua những đầu sỏ của ngành mua hàng theo nhóm nên lúc giới thiệu những người đó đúng kiểu thuộc như nắm trong lòng bàn tay.

- Người kia tên là Liêu Đông, giám đốc bộ phận thị trường của Nuomi, giờ đang phụ trách hoàn toàn thị trường Thâm Quyến.

- Người kia là Khang Kính Đào, giám đốc thị trường của Lashou, trước đây phụ trách thị trường Thâm Quyến nhưng giờ đã chuyển qua phụ trách thị trường Thượng Hải, tôi vừa mới có cơ hội ăn cơm cùng ông ấy.

- Người kia hẳn là Diệp Tử Khanh của Tùy Tâm, nghe bảo cô ấy bắt đầu làm web mua hàng theo nhóm từ 2005 rồi, đúng là người đầu tiên của ngành này, cũng là đại biểu của nữ doanh nhân khởi nghiệp chúng tôi.

Tống Nhã Thiến mặc một cái váy màu đen thu eo, trên cổ đeo một cái vòng trân châu sáng lấp lánh:

- Đợi đến khi các ông chủ lớn nói chuyện với nhau xong, tôi sẽ đưa mọi người qua là quen ha.

Nghe vậy mọi người liên tục cảm ơn.

Bọn họ thật sự muốn bán web đi để lấy một ít tiền, giờ đã có người tình nguyện đi dẫn đường thì đúng là cơ hội khó có được.

Một lúc lâu sau, khi những trung tâm của buổi tiệc hàn huyên gần xong, Khang Kính Đào của Nuomi bỗng tách hội rồi nhìn xung quanh một lượt, khi ánh mắt chạm tới đám Giang Cần thì mắt y sáng ngời lên rồi đi về phía họ ngay lập tức.

Thấy vậy, Tống Nhã Thiến có cảm giác lo sợ vì được ưu ái.

Tuy ả đã từng được ăn một bữa với Khang Kính Đào nhưng lúc đó có nhiều người lắm, ả chỉ ngồi ở một góc thôi mà không ngờ người kia vẫn còn nhận ra ả.

- Khang tổng, lâu rồi không gặp ha.

Khang Kính Đào sửng sốt một chút, sau đó cười cười:

- Nhã… Nhã Thiến phải không?

Tống Nhã Thiến gật đầu lia lịa:

- Đúng vậy, trí nhớ của ngài tốt thật đấy.

Khang Kính Đào gật đầu rồi nhìn qua Đàm Thanh, sau đó đưa tay ra với cô:

- Tôi là giám đốc thị trường của Nuomi, Khang Kính Đào.

Đàm Thanh hơi ngạc nhiên vì không ngờ người kia sẽ bắt chuyện với mình, nhưng vẫn mở miệng rất hào phóng:

- Tôi là Nữ hoàng phá băng, Đàm Thanh.

“…”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!