Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 926: CHƯƠNG 925: ĐÀO NGƯỜI TRƯỚC MẶT TÔI LUÔN ẤY HẢ?

Giang Cần liếc Đàm Thanh, thấy trên mặt cô tràn ngập sự tự tin, được đấy, dám giới thiệu biệt danh ông chủ đặt cho ra bên ngoài mới sợ chứ.

Mà những sinh viên khởi nghiệp bên cạnh cũng sửng sốt một chút, rồi mới nhận ra hóa ra giám đốc thị trường Nuomi không tới tìm Tống Nhã Thiến mà tới tìm chị gái này.

Vừa nãy, bọn họ đều đứng chung một chỗ nói chuyện lâu như vậy lại chưa từng để ý chị gái này, giờ bọn họ mới thấy hối hận.

Vì một bên là phải chủ động đi tìm, một bên là được tìm tới, khoảng cách giữa hai thân phận này thật sự quá lớn.

Nhưng lời nói tiếp theo của Khang Kính Đào mới thật sự khiến những người này kinh ngạc không thôi.

- Đàm tiểu thư, tôi đã làm trong ngành mua nhóm rất lâu rồi, hồi trước cũng từng làm cố vấn cho một công ty marketing cao cấp nhưng chỉ bị nhục đúng một lần dưới tay cô. Đến giờ tôi vẫn còn đang ngơ ngác không hiểu ra sao đây, lễ hội ẩm thực của Multi-group… Thật sự không gì có thể sánh được.

Lúc bọn họ đang nói chuyện thì Liêu Đông của Nuomi cũng tới.

Y định tới tìm Khang Kính Đào nói chuyện song Khang Kính Đào lại giới thiệu Đàm Thanh cho y luôn, ra là giám đốc thị trường của Multi-group.

Liêu Đông nghe xong thì cũng sửng sốt, vì lúc trước bọn họ cũng định thông qua thị trường đại học để sát nhập vào thị trường Thượng Hải mà, đợt đấy đúng là bị lừa thảm luôn, vừa bị ăn đánh vừa phải bồi thường, kết quả hôm qua mới biết chín trang web kia còn là cùng một nhà.

Thủ đoạn dơ dáy đến vậy mà lại là sáng kiến của một cô gái trẻ ấy hả? Thật sự khó có thể tưởng tượng nổi.

- Đàm tiểu thư đúng là chẳng giơ cao đánh khẽ gì cả, lúc trước tôi làm thị trường Thượng Hải bị cô bắt nạt sắp khóc luôn ấy chứ.

Khang Kính Đào tiếp lời Liêu Đông:

- Đàm tiểu thư, tuy rằng chúng ta đã từng là đối thủ trên một chiến trường nhưng tôi thật sự rất khâm phục tài năng của cô, không biết chúng ta có cơ hội hợp tác trong tương lai không nhỉ?

“…”

Vừa nói xong là xung quanh im lặng như tờ.

Nhóm sinh viên khởi nghiệp yên lặng vì không thể tin là hai đầu sỏ ngành này là Khang Kính Đào và Liêu Đông đều đã bị hạ gục dưới tay chị gái này.

Mà Tống Nhã Thiến im lặng vì ả biết Multi-group, thậm chí còn từng tranh giành thị trường với Multi-group nhưng lại không ngờ giám đốc thị trường của bên đó lại ở ngay cạnh mình nãy giờ.

Mà Giang Cần, Đàm Thanh và Liêu Đông im lặng vì bọn họ đều biết Khang Kính Đào lại phát bệnh cũ rồi, ông lại muốn đào Đàm Thanh về phía mình rồi.

Bốp bốp bốp…

Bỗng nhiên Giang Cần bắt đầu vỗ tay thu hút ánh mắt của mọi người.

Tống Nhã Thiến, Trương Văn Siêu, Quách Phong và đám sinh viên đều ngơ hết cả, bọn họ nhìn Giang Cần bằng ánh mắt kinh hồn táng đảm, thầm nghĩ đừng nói là thằng nhóc này muốn chen ngang khi các đầu sỏ đang nói chuyện đấy nhớ? Điên rồi à? Với cả nói chen vào cũng thôi đi, lại còn vỗ tay, đây là trường hợp nên vỗ tay à?

Ai mà ngờ Giang Cần không chỉ chen vào nói mà còn tiến đến vỗ vỗ vai Khang Kính Đào:

- Khang tổng, chúc mừng nhậm chức, anh có thẻ bảo hiểm xã hội chưa? Tôi bảo họ mai sẽ đóng bảo hiểm xã hội cho anh, và, không, có, thời gian, thử, việc!"

“?”

Khang Kính Đào khó hiểu nhìn Đàm Thanh thì thấy cô hơi mỉm cười:

- Khang tổng, Liêu tổng, giới thiệu với hai người một chút, đây là ông chủ của tôi, bao giờ Khang tổng mới bắt đầu làm việc vậy? Nếu ông chủ chúng tôi đã lên tiếng rồi thì chắc chắn không thành vấn đề đâu, hy vọng sau này chúng ta hợp tác vui vẻ nha.

- À này…

Khang Kính Đào choáng váng, thầm nghĩ không phải tôi muốn vào Multi-group, tôi muốn chiêu mộ cô đến Lashou cơ mà? Còn thẻ bảo hiểm xã hội là cái quỷ gì nữa, lại còn không có thời gian thử việc.

Nhưng mà y cũng không thể nói nên lời, bạn đào người đào ngay trước mặt chủ người ta rồi mà chủ người ta vẫn còn cười hì hì, không hất thẳng rượu vào mặt bạn là người ta có giáo dục lắm rồi đấy.

Khang Kính Đào vội vàng cười trừ hai tiếng:

- Vừa nãy tôi nói đùa thôi mà, không biết tôi nên gọi ông chủ này thế nào nhỉ?

Giang Cần xua xua tay rất hào phóng:

- Tôi tên là Giang Cần, Khang tổng gọi tôi là Ngạn Tổ cũng được.

- Giang tổng à, nghe danh đã lâu nghe danh đã lâu.

- Aizz, gọi Giang tổng nghe xa lạ quá, nếu ngài không nguyện ý gọi tôi là Ngạn Tổ thì cứ gọi tôi là ông chủ, tôi nói được làm được, không có thời gian thử việc đâu, ngày mai là đóng bảo hiểm xã hội.

Khang Kính Đào biết hắn đang châm chọc mình nhưng cũng chỉ có thể cười làm lành:

- Cảm ơn sự coi trong của Giang tổng, mai tôi sẽ đi làm thẻ bảo hiểm xã hội ngay đây.

Nói thêm vài câu cho bớt xấu hổ xong, Khang Kính Đào mới giả bộ có việc rời đi.

Thật ra y là giám đốc thị trường của Lashou cũng không cần phải hạ thấp bản thân ở trước mặt Giang Cần đến vậy, dù sao thì Lashou hiện tại đã ngồi ổn ở vị trí số một mà Multi-group hiện tại chỉ là một web mua hàng theo nhóm chưa có danh tiếng.

Nhưng mà có còn cách nào khác đâu, đào người của người ta trước mặt người ta, không khom lưng thì đúng là không thể nói nổi, y không muốn bị hất rượu vào người đâu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!