Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 927: CHƯƠNG 926: ĐÀO NGƯỜI TRƯỚC MẶT TÔI LUÔN ẤY HẢ? (2)

- Thằng nhóc này thú vị thật đấy.

Giang Cần nhìn theo bóng lưng Khang Kính Đào rời đi mà nói theo một câu, ngữ khí ngả ngớn khiến những sinh viên xung quanh tê hết cả da đầu.

- Phải rồi Đàm Thanh, đừng nói cô định đi ăn máng khác thật đấy nhớ?

Đàm Thanh trợn tròn mắt:

- Sao tôi dám chứ ông chủ, dù ngài có bán tôi đi thì tôi cũng nhặt rác chạy về.

Giang Cần quay qua nhìn cô:

- Vì sao vậy?

- Vì cuối cùng ngài sẽ là người ăn cả trò chơi này.

- Đàm Thanh lại trưởng thành rồi.

Vừa nói xong, sinh viên xung quanh liên tục nhìn nhau, đều nhe răng nhếch miệng.

Giờ bọn họ đã biết trường dạy nghề Tế Châu gì gì đó đều là giả, địa vị của người này ở thị trường mua hàng theo nhóm cao hơn bọn họ quá nhiều, đến cả người như Khang Kính Đào còn phải cười làm lành.

Nhưng mà…

Dù là như vậy thì hắn gọi Khang tổng là “thằng nhóc này” cũng hơi quá trớn rồi đó.

Người ta là đầu sỏ ngành này, chỉ khom lưng vì phép lịch sự thôi nhưng hắn cũng không thể được đằng chân lân đằng đầu như vậy chứ, địa vị hắn cao đến đâu cũng có cao bằng Lashou được không?

- Cậu ta gọi Khang tổng là thằng nhóc này kìa?

- Cảm giác hơi quá đáng rồi…

- Các cậu không thấy là Khang tổng đi rồi cậu ta mới dám gọi là, mặt đối mặt thì làm gì dám…

Câu cuối cùng là của Quách Phong, tuy gã nói rất nhỏ nhưng lúc quay lại gã lại thấy Giang Cần đang nhìn mình.

Quách Phong giả vờ nhìn ly rượu của hắn để nói qua chuyện khác:

- Ấy Giang tổng, sao rượu của ngài còn lắc được ra bọt vậy? Sao tôi lại không được?

- Đương nhiên cậu không làm được rồi, tôi uống coca cơ mà.

- ???

Lúc hai người đang nói chuyện thì lại có ba người phụ nữ từ từ đi về phía bọn họ.

Một người thả tóc xõa ngang vai, mặc váy dạ hội màu Champagne, một người mặc váy màu bạc lấp lánh phết đất, điểm xuyết bằng một cái đai lưng màu đen, người cuối mặc một cái váy đuôi cá đen nhánh.

Thấy ba người này, nhóm sinh viên khởi nghiệp lại không nhịn được thẳng hết lưng lên, kéo quần kéo áo kéo cà vạt.

Vì bọn họ nhận ra một trong ba người đó là Diệp Tử Khanh của Tùy Tâm, một người nữa hình như cũng thuộc tầng quản lý của Tùy Tâm.

Tuy tình cảnh hiện tại của Tùy Tâm rất xấu hổ, nhưng mà lạc đà gầy vẫn còn to lớn ngựa béo, thế nên đám sinh viên khởi nghiệp vẫn hy vọng bản thân có thể biểu hiện tốt một chút, nhỡ đâu được người ta mua thì sao.

Nhưng một giây sau, cô gái khoác tay Diệp Tử Khanh lại mở miệng:

- Lâu lắm rồi cháu không được gặp chú Giang đấy.

- Đúng là lâu rồi không gặp ha.

- Gần đây bố cháu còn khỏe không chú?

- Vẫn ổn, một lần hai thùng KFC không nghỉ xíu nào.

- Ăn khỏe như vậy? - Lưu Nhân trợn tròn mắt:

- Vậy thì cháu yên tâm rồi.

Lúc này Giang Cần nhìn qua Diệp Tử Khanh thì thấy cô cũng đang nhìn mình, chỉ là gương mặt có vẻ mệt mỏi, cả người cũng tiều tụy đi không ít.

Tình hình gần đây của Tùy Tâm cực kỳ không tốt, mười triệu thứ hai bọn họ rót vốn vào được chia thành hai phần, phần lớn rót vào thị trường Thâm Quyến, phần nhỏ dùng để giữ vững thị trường Thượng Hải.

Kết quả là không thể làm nổi ở Thâm Quyến, còn bên Thượng Hải lại không ngừng bị ăn mòn.

Thật ra đây là một phép cộng trừ rất đơn giản.

Nuomi cộng với Lashou có hơn ba mươi triệu tệ tiền vốn, giờ hai bên lại liên thủ với nhau để đánh Tùy Tâm thì đúng là còn dễ hơn ăn kẹo.

Hiện tại Diệp Tử Khanh có cảm giác như mình đang lái xe đạp xuống dốc, không ngừng lao xuống nhưng phanh xe đã không còn ăn nữa rồi, hoàn toàn không thể dừng lại nên chỉ có thể căng hết cả đầu đi tiếp, cố gắng không ngã đến khi xe dừng lại.

Nhưng khi một xí nghiệp không thể tự giải quyết được mà chỉ có thể xin sự giúp đỡ từ bên ngoài thì xí nghiệp này đã không còn do bọn họ khống chế nữa rồi.

Mà thứ đả kích Diệp Tử Khanh mạnh nhất không phải khó khăn trước mặt mà là lễ hội ẩm thực của Multi-group diễn ra trong thời gian trước.

Đối thủ thâu tóm địa bàn của mình như sói đói, thấy bọn họ không ngừng xâm lấn thị trường mình vất vả thành lập như tằm ăn lá, tuy nhiên bản thân lại không có cách nào để phản kích, chỉ có thể hoảng sợ chờ ngày bản thân không còn chịu nổi nữa.

Kết quả sói đói trong mắt mình khi tới địa bàn của Giang Cần lại bị đánh bại liên tục, ủ rũ như con sói chịu tang.

So với nhau đúng là khoảng cách quá lớn.

Tuy trong khoảng thời gian này, Diệp Tử Khanh luôn nghĩ cách trấn an bản thân là không sao đâu, thị trường đại học khác với thị trường cả nước, thất bại ở thị trường này cũng không đại diện cho việc kỹ năng của mình không được, chỉ có thể nói là không cùng thế cục mà thôi.

Nhưng khi thấy Giang Cần ở đây, cô vẫn cảm thấy hình như là mình không bằng hắn thật thì phải.

Vì cô phải trải qua rất nhiều nguy cơ và phiền toái thì cô mới tỉnh ngộ ra là hóa ra không thể làm vậy thật.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!