Nhưng nhớ lại hai năm trước, khi cô khuyên bảo Giang Cần nên ra tay thì hắn đã nhắc nhở cô không thể làm vậy từ lúc đó rồi.
Nói cách khác, người mà mình coi là có tầm nhìn ngắn mới chính là người có tầm nhìn xa trông rộng, mà con đường cô cho là phát triển lâu dài kia cuối cùng lại xuất hiện khúc chiết liên tục.
Tuy Giang Cần chiếm được ưu thế về địa lý ở thị trường đại học, không định tham gia vào thị trường cả nước, hơn cả cũng chưa chắc là hắn sẽ làm tốt hơn mình khi tiến vào thị trường cả nước, nhưng chỉ riêng về tầm mắt là cô đã thua hắn một bậc rồi.
Diệp Tử Khanh là phú nhị đại, cô không hề thiếu tiền, mà thứ chống đỡ cô đi đến hiện tại không phải dục vọng tiền tài mà là sự khao khát thành công.
Cô hy vọng có thể đứng dậy từ nơi mình từng ngã, chiến thắng bản thân trong quá khứ, càng hy vọng những người không xem trọng mình công nhận giá trị của mình, một trong những người không xem trọng cô chính là Giang Cần.
Nhớ trước đây, cô từng khom lưng khuyên bảo Giang Cần nên phát triển ra thị trường toàn quốc tận tình thế nào, nhưng lại bị từ chối hết lần này đến lần khác, hắn còn bảo cô đủ tư cách để làm tiên phong nhưng lại không đủ tư cách để làm người dẫn đường.
Vậy nên cô thật sự rất muốn kinh doanh Tùy Tâm to lên để cho Giang Cần thấy hối hận.
Nhưng giờ nhìn lại, cô mới phát hiện trong khoảng thời gian này, cô không hề khiến Tùy Tâm lớn mạnh mà ngược lại còn chứng minh lời nói trước đây của Giang Cần đúng đến mức nào.
- Giang Cần, hiện tại Tùy Tâm đã tới thời kỳ phát triển mấu chốt rồi, tôi có thể thỉnh giáo cậu vài chuyện không?
“…”
Cô vừa dứt lời thì ngoài Đàm Thanh và Giang Cần bình thản như mọi chuyện đáng ra nên diễn ra như vậy ra, thì những sinh viên khởi nghiệp còn lại đều bày ra biểu cảm mờ mịt.
- Thỉnh giáo thì tôi không dám nhận vì tôi cũng không dạy được chị cái gì cả, nhưng mà thảo luận thì vẫn được.
Giang Cần nói với ngụ ý rằng tôi không trị nổi bệnh của chị đâu nhưng mà tôi có thể nói cho chị, chị sẽ nghẻo vào lúc nào.
- Vậy… Chúng ta có thể đổi chỗ khác không?
Diệp Tử Khanh nhìn thoáng qua những sinh viên khởi nghiệp bên cạnh, người phụ nữ mạnh mẽ này có thể cho phép bản thân thi thoảng thừa nhận mình thất bại nhưng lại không thể cho người khác biết được.
Giang Cần đặt ly rượu xuống bàn rồi gọi Đàm Thanh đi cùng, một hàng năm người di chuyển từ góc phía bên tay phải tiệc rượu ra một góc khác.
Lúc này nhóm sinh viên khởi nghiệp mới thở phào một hơi, cơ thể gồng cứng cũng được thả lỏng một chút, hạ vai nghỉ ngơi.
Tiệc bàn công việc cũng là tiệc kết nối quan hệ, dù những người làm cùng một ngành không quá quen biết nhau nhưng chắc chắn cũng không bao giờ có chuyện xa lạ hoàn toàn được.
“Vòng” cũng là đạo lý này.
Ví dụ như một nhà bán kẹo oai phong một cõi, kiếm được đầy tiền xong đợi đến khi tư duy của mọi người bắt đầu theo đuổi giữ gìn sức khỏe, tự dưng có một bên bán insulin nhảy ra rồi lại kiếm được đầy tiền.
Sau khi điều tra cẩn thận, bạn sẽ kinh ngạc khi phát hiện ra đ-t mẹ hóa ra chủ hai xí nghiệp này là họ hàng, hai người hợp lại ăn trên đầu trên cổ người đi làm công ăn lương hèn mọn.
Vậy nên từ cổ chí kim, những người có thể tiếp cận với các ngành công nghiệp mới trong thời điểm đầu tiên luôn luôn là một bộ phận người trong cùng một vòng tròn.
Nhưng dù thế thì cũng không ai nghĩ đến cô gái có thể khoác tay Diệp Tử Khanh lại gọi Giang Cần là chú.
Hơn nữa tiếng chú này được thốt ra cực kỳ tự nhiên, không có cảm giác gượng gạo nào cả mà Giang Cần cũng đáp lại như một lẽ thường tình, cứ như vốn là như vậy.
Đáng sợ nhất là trước mắt Tùy Tâm vẫn còn nằm trong top trang web mua nhóm, nhưng Diệp Tử Khanh lại phải dùng hai từ “thỉnh giáo” với Giang Cần, đúng là không thể tưởng tượng nổi.
Lúc này Giang Cần đã biến thành cây cổ thụ ngàn năm trong mắt các sinh viên ở đây, là cây lớn cắn rễ sâu nhất trong ngành mua hàng theo nhóm này, rễ cây ngang dọc đan xen nhau, mạng lưới quan hệ rắc rối phức tạp mà thân phận còn rất cao.
Nghĩ tới đây, Tống Nhã Thiến chớp chớp mắt vài cái, ngơ ngẩn nhìn Giang Cần cách đó không xa.
Mà Quách Phong lại len len cầm ly rượu của Giang Cần lên đổ ra bàn một chút.
Vì khăn trải bàn được thiết kế chạm trỗ nên lúc coca tiếp xúc với nó rất dễ nổi lên bọt khí.
Màn này khiến mọi người đều cạn lời, thầm nghĩ con mẹ nó là coca thật à, nếu Giang Cần không nói thì bọn họ còn tưởng là trong ly rượu của hắn có độc!
- Giang Cần kia…
- Người sáng lập Multi-group, ngôi sao học tập đầu tiên của Lâm Đại, doanh nhân thanh niên Lâm Xuyên, người dẫn đường Hiệp hội thương mại Lâm Xuyên, ông chủ của Zhihu vườn trường…
“?”
Mọi người nhìn về nơi phát ra âm thanh thì thấy Trương Văn Siêu đang cầm điện thoại, mà trên điện thoại lại tràn ngập tin tức trên Baidu.