Nghe đống danh hiệu ở trước, bọn họ vẫn chưa có cảm giác thì mấy nhưng nghe tới ông chủ của Zhihu vườn trường thì cảm giác lại khác rồi.
Bọn họ đều là sinh viên nên nếu hỏi đại học mấy năm nay thịnh hành cái gì, thì chắc chắn không thể thiếu Zhihu vườn trường.
Tính ra, người già như bọn họ còn sống tốt chút vì lúc bọn họ vào đại học vẫn còn chưa có Zhihu, nhưng những đàn em của họ lại hoàn toàn ỷ lại vào sự tồn tại của Zhihu.
Thậm chí có rất nhiều người đã chuyển vòng bạn bè của mình từ hiện thực lên Zhihu, không quen quá nhiều bạn cùng lớp nhưng lại coi Zhihu-er là tri kỷ.
- Là cùng một người hả?
- Phải… Ấy, hình như cũng không phải.
- Rốt cuộc là có phải hay không?
- Không biết nữa, sao trong tin tức lại viết là cầm thú thế này?
“…”
Thời gian tổ chức tiệc rượu không dài, dù sao thì đại hội giao lưu ngày mai mới là vở kịch lớn nên còn chưa đến mười giờ đã bắt đầu có người rời đi rồi.
Tống Nhã Thiến, Quách Phong và Trương Văn Siêu cũng hòa vào đám đông đi ra ngoài, sau đó nhìn thấy mấy ông chủ mặc vest đi giày da bóng loáng phấn chấn oai hùng đi ra ngoài, bọn họ khoác vai nhau bảo là muốn đi rửa chân.
Rửa chân?
Nghe được từ ngữ đẹp đẽ quan trọng ấy khiến bọn Quách Phong, Trương Văn Siêu đều dựng thẳng lỗ tai lên.
- Trần tổng mời khách hả?
- Có gì mà không được chứ, tôi mời tôi mời hết.
- Nếu Trần tổng mời thì tôi phải chọn cái đắt nhất rồi ha ha ha!
Đoàn người đang đứng nép ở một bên cửa nhường đường cho các ông chủ lớn, bọn họ nghe vậy cũng không nhịn được mà liếc nhau một cái.
Hóa ra được mời thì phải chọn cái đắt nhất, đây là lễ nghi của giới thượng lưu, khó trách lúc Tống Nhã Thiến mời bọn họ uống trà sữa, Giang Cần lại đòi cái đắt nhất.
Thật ra là hắn đang dùng lễ nghi của giới thượng lưu để đáp lại bọn họ nhưng bọn họ lại chẳng hiểu gì cả, còn tưởng là người ta quê mùa nên hoàn toàn không cảm nhận được ý tốt của người ta, thậm chí còn nghi ngờ đồng hồ của người ta là đồ đểu.
Mẹ nó, xã hội này phức tạp quá đi thôi.
Cùng lúc, Tống Nhã Thiến bỗng thấy Giang Cần với nhóm Diệp Tử Khanh bước ra từ đại sảnh tiệc rượu. Sau khi bọn họ tạm biệt nhau và Diệp Tử Khanh rời khỏi, Khang Kính Đào với Liêu Đông lại qua nói gì đó nhưng hắn lại xua tay từ chối.
Thấy vậy, Tống Nhã Thiến mím chặt môi, thầm nghĩ có nên đi xin phương thức liên lạc không đây.
Bên kia Diệp Tử Khanh, Thôi Y Đình và Lưu Nhân đã đi tới gara ngầm và gặp được Chu Chấn Hào đã ngồi xổm hút thuốc.
Tùy Tâm lâm vào hoàn cảnh khó khăn khiến mọi người đều có áp lực rất lớn, nhưng thật ra người phải chịu áp lực lớn nhất vẫn là Chu Chấn Hào.
Bởi vì chỉ có y chiến đấu hăng hái ở thị trường Thâm Quyến một mình, có rất nhiều lúc muốn tìm ai đó để bàn bạc còn không có cơ hội, có bực bội thế nào thì cũng chỉ chịu đựng một mình, nếu không phải vậy thì y cũng không nhân dịp đại hội này để về giải sầu đâu.
- Đi thôi Chấn Hào?
- Mọi người đi đâu vậy? Lúc nãy tôi đi tìm một vòng mà chẳng thấy mọi người đâu cả.
- Đi gặp Giang Cần, nhờ cậu ta thỉnh giáo một chút xem còn cách nào thoát khỏi trạng thái hiện tại không.
Nghe vậy Chu Chấn Hào sửng sốt một chút, sau đó sa sầm mặt mày.
Thường trong một đàn sư tử chỉ có một con sư tử đực mà thôi, mà đối với Chu Chấn Hào thì hắn chính là người đàn ông duy nhất trong ba người, thuộc kiểu đỉnh thiên lập địa.
Y rất khó có thể tin rằng hai người phụ nữ bên cạnh mình sẽ đi thỉnh giáo một người đàn ông khác mà không phải thương lượng với mình khi gặp phải tình cảnh khó khăn, điều này đối với y đúng thực là châm chọc mà.
- Thị trường sinh viên có hàng rào thiên nhiên, đến cả chó còn có thể làm được, hai người đi thỉnh giáo thằng nhóc đó thì ra được cái gì chứ?
- Quy mô lớn và nhỏ là hai loại kinh doanh khác nhau hoàn toàn, huống hồ chỉ riêng hoàn cảnh thị trường của chúng ta đã khác rồi, nếu cậu ta có bản lĩnh đến vậy thì sao không dám ra thị trường cả nước thử một lần đi?
- Hai người đúng là gấp gáp hỏng não rồi.
Chu Chấn Hào cởi một cúc áo trên bộ vest ra rồi hít một hơi thật sâu:
- Cuối cùng thỉnh giáo được gì?
Diệp Tử Khanh thở dài:
- Giang Cần kiến nghị chúng ta bán đi.
- Bán đi? Cái này mà gọi là kiến nghị hả? Nếu chúng ta cam tâm bán đi thì còn đợi đến lượt cậu ta ra kiến nghị à?
Thật ra tâm trạng của Diệp Tử Khanh, Thôi Y Đình và Chu Chấn Hào không khác nhau là bao, hiện tại Tùy Tâm vẫn nằm trong top 3 ngành này, có rất nhiều trang web không bằng bọn họ mà nó vẫn còn phát triển tiếp được thì sao bọn họ có thể cam tâm dừng lại đây.
Giang Cần cũng chả quan tâm bọn họ có nghe hay không, hắn lảo đà lảo đảo về khách sạn rửa mặt, rửa mặt xong thì xuống phòng tập thể thao luyện cơ bụng.
Đến khi ra mồ hôi đầm đìa, hắn mới về lại tầng tám, lại thấy Tống Nhã Thiến, Quách Phong, Trương Văn Siêu và mười bốn người khác đi từ ngoài vào, hiển nhiên bọn họ vừa đi ăn khuya về.