- Giang Cần. - Tống Nhã Thiến mỉm cười gọi hắn lại.
Giang Cần vừa lau mồ hôi vừa đi tới:
- Chào cậu.
- Trong tiệc rượu không có đồ ăn mấy nên chúng tôi lại ra ngoài ăn, định gọi cậu đi cùng nữa nhưng mà gọi cửa phòng cậu mãi mà không có ai trả lời, chúng tôi cũng không có phương thức liên lạc của cậu nữa.
- Không phải khách sáo vậy đâu, tôi đã ăn cơm rồi.
Giang Cần mỉm cười, thầm nghĩ không đi cũng được, hôm nay có nhiều người thấy mình khoe như vậy, nếu tối nay đi cùng bọn họ nữa thì kiểu gì cũng phải mời.
Đột nhiên Tống Nhã Thiến móc điện thoại ra:
- Có thể để lại phương thức liên lạc không? Ừm… Lần sau chúng ta cùng đi ăn cơm nhé?
Sau khi trao đổi phương thức liên lạc, mọi người ai về phòng nấy. Còn Tống Nhã Thiến thì suy nghĩ muốn gửi lời chào hỏi kiểu gì đến Giang Cần.
Hai người là bèo nước gặp nhau nên không có nhiều chủ đề để mở đầu.
Nghĩ hồi lâu, cô quyết định sáng mai sẽ gọi QQ, rủ Giang Cần đi ăn sáng. Cách này vừa tự nhiên, vừa giúp hai bên rút ngắn khoảng cách, một công đôi việc.
Nữ sinh đều có tính sĩ diện, nhất là những nữ sinh mạnh mẽ.
Loại con gái này làm việc gì cũng không kém cạnh nam sinh, thường có cảm giác xem thường nam sinh bên cạnh.
Nhưng sau khi nhìn thấy Giang Cần mặt không đổi sắc và bình tĩnh như núi Thái Sơn trong lúc nói chuyện với những ông lớn mà mình ngưỡng mộ, Tống Nhã Thiến không khỏi bị thu hút.
Sáng sớm hôm sau, Tống Nhã Thiến ăn mặc xinh đẹp, trang điểm nhẹ nhàng, sau đó gửi tin nhắn QQ cho Giang Cần.
Nhưng chờ hơn mười phút lại không thấy Giang Cần trả lời, Tống Nhã Thiến quyết định ra cửa, đến phòng Giang Cần gõ cửa.
- Giang Cần, đi ăn sáng không?
“…”
Lúc này đã là tám giờ rưỡi sáng, các sinh viên khác cũng đã dậy. Khi bọn họ đi ngang qua hành lang, nhìn thấy Tống Nhã Thiến đứng trước cửa phòng Giang Cần, biểu tình của bọn họ không khỏi trở nên kỳ lạ.
Hai người này đã hẹn nhau ăn sáng rồi sao?
Có điều cũng bình thường, sau khi biết được nhân mạch của Giang Cần, bọn họ cũng muốn kết bạn với hắn.
Tuy nhiên, nam sinh kết bạn với nam sinh thường không dễ dàng như nữ sinh kết bạn với nam sinh.
Nhưng ta có thể đi ké a! Các người hẹn ăn cơm, chúng ta đi ăn cùng không phải là được rồi sao? Nếu không, chúng ta ngồi bàn bên cạnh cũng có thể trò chuyện vài câu.
Mọi người đợi thêm mười phút, gõ cửa năm lần mà vẫn không có động tĩnh gì từ trong phòng.
Ngay lúc bọn họ định bỏ cuộc thì thang máy khách sạn lên đến tầng tám, Giang Cần từ trong thang máy đi ra, mái tóc trên trán hơi ướt mồ hôi.
- Sao mọi người lại đứng trước cửa phòng tôi vậy?
- Ách… rủ cậu đi ăn sáng.
Giang Cần giơ tay nhìn đồng hồ:
- Bây giờ là tám giờ rưỡi rồi, các cậu mới ăn sáng à?
Tống Nhã Thiến ngạc nhiên:
- Cậu ăn rồi hả?
- Ừ, ăn từ lúc sáu rưỡi, sau đó chạy bộ quanh khách sạn một vòng, mọi người đi ăn đi, lát nữa gặp lại ở hội trường.
“…”
Giang Cần trở lại phòng, bước vào phòng tắm, cảm nhận dòng nước chảy qua da, cảm thấy mình đẹp trai hơn hẳn.
Ngoài cửa, mọi người nhìn nhau, có chút ngượng ngùng.
Nói thật, lúc ở trường, dậy lúc 9h cũng đủ làm khó bọn họ rồi, tám giờ rưỡi dậy ăn sáng đã là phá lệ, vậy mà Giang Cần đã dậy lúc sáu giờ rưỡi để ăn sáng và tập thể dục.
Rõ ràng có năng lực hơn họ, lại còn tự kỷ luật hơn họ, điều này khiến họ cảm thấy hơi chạnh lòng.
Bọn họ không thể theo kịp tầm nhìn và địa vị của Giang Cần, giờ đây thậm chí còn không theo kịp thói quen sinh hoạt của hắn.
Tống Nhã Thiến cũng im lặng. Tám giờ sáng cô đến gọi Giang Cần cô còn thấy hơi sớm, vậy mà hắn đã dậy từ lúc sáu giờ rưỡi.
Sáu giờ rưỡi sáng, sinh viên đại học làm sao dậy nổi?
- À, Nhã Thiến, chúng ta đi ăn thôi?
- Ừ, cùng đi ăn thôi.
Mấy người đi thang máy xuống lầu, đến nhà hàng buffet thì thấy một đám người đang vây quanh một ông cụ đang thở hổn hển, liên tục hỏi han.
Tống Nhã Thiến nhìn mặt ông cụ, bỗng nhớ ra đây là một nhà kinh tế học được mời đến, có địa vị rất cao, được xếp vào vị trí trung tâm trong thư mời.
Chỉ thấy ông cụ không ngừng vỗ ngực và hô to:
- Tìm thấy chưa? Rốt cuộc ai tên là Tào Quảng Vũ?
- Không tìm được thưa giáo sư Lưu, chúng tôi chưa từng mời người nào có tên là Tào Quảng Vũ. Ngài rốt cuộc tìm cậu ta để làm gì?
- Hồi nãy tôi thức dậy tập thể dục buổi sáng, gặp một người trẻ tuổi, cậu ta nói một người chạy không có ý nghĩa, nhất định phải thi đấu với tôi, còn nói ai thua sẽ phải móc ra năm trăm tệ. Kết quả thằng nhóc đó chạy không lại tôi, cậu ta quẹo cua!
“…”
Mấy người xuống lầu ăn cơm không nhịn được mà nhìn nhau, nhớ đến Giang Cần mồ hôi đầm đìa, thầm nghĩ thì ra người có kỷ luật tốt thật sự đi đâu cũng có thể gặp được mối quan hệ.
Rất nhanh, buổi sáng trôi qua, hội nghị giao lưu ngành mua nhóm chính thức được bắt đầu. Hơn ba trăm người trong ngành đã đến hội trường, ai nấy đều ăn mặc lộng lẫy.