Hầu hết mọi người có mặt tại đây đều không nhịn được quay đầu theo ánh mắt của cô vừa nãy, nhìn về phía hàng ghế sau.
Chỉ dựa vào ánh mắt để tìm người là không chính xác. Lý do là vì ánh mắt không phải là một đường thẳng thực tế, nên không thể dùng nó để xác định vị trí của một người.
Tuy nhiên, thông qua ánh mắt của Diệp Tử Khanh, bọn họ có thể xác định được hai hướng nhìn.
Vừa nãy Diệp Tử Khanh nhìn lên cao, vậy chứng tỏ người này đang ngồi ở hàng ghế sau, và hướng nhìn khá chếch, cho thấy người này đang ở vị trí biên của hàng ghế sau.
Mọi người nhìn về phía sau hồi lâu nhưng không tìm được manh mối gì, bởi vì những người ngồi ở vị trí biên của hàng ghế sau đều không phải là đại lão nên bọn họ không nhận ra ai cả.
Nhưng có một người khác biệt, đó chính là giám đốc thị trường của Lashou, Khang Kính Đào.
Y cũng theo bản năng nhìn về phía sau, sau khi nhìn thấy một loạt khuôn mặt xa lạ, ánh mắt y dừng lại trên người Tống Nhã Thiến một chút, sau đó một giây sau liền nhìn thấy Giang Cần.
Chỉ một giây này, tim Khang Kính Đào đập nhanh, ánh mắt trở nên vô cùng thâm thúy.
Cùng lúc đó, Tống Nhã Thiến cũng không nhịn được mà quay đầu nhìn về phía Giang Cần.
Không biết vì sao, khi Diệp Tử Khanh nói mình là nhà thứ hai, Tống Nhã Thiến lập tức nhớ đến cách xưng hô của người bạn thân của Diệp Tử Khanh vào tối hôm qua, trong lòng dấy lên một đụn nghi ngờ.
- Ai là người đầu tiên, tò mò quá.
Giang Cần giả vờ nhìn xung quanh:
- Sao còn giấu diếm, cái Phú Quý Lật Trời này sao không ai tới nhận hết vậy? Không ai nhận thì tôi có thể nhận!
Tống Nhã Thiến mím môi:
- Là cậu phải không?
- Đừng nói lung tung, cẩn thận tôi kiện cậu tội phỉ báng đấy. - Giang Cần biến sắc, hóa thân thành con chó nói xấu sau lưng.
Sau khi các đại biểu kết thúc phát biểu, Tống Nhã Thiến cũng được mời lên bục, miêu tả hiện trạng thị trường mua nhóm ở đại học và đưa ra quan điểm của riêng mình.
Nhưng vì cô còn trẻ nên quan điểm tương đối nông cạn, không tạo được tiếng vang lớn, dù vậy, tiếng vỗ tay vẫn là cần thiết, dù sao tiếng vỗ tay cũng không tốn tiền.
Sau đó, hội nghị ngành nghề chính thức kết thúc, Giang Cần mang theo Đàm Thanh rời đi, tìm một quán cơm nhỏ.
- Sao Diệp Tử Khanh lại đổi ý vào phút chót?
- Có thể do lương tâm trỗi dậy, hoặc tinh thần suy nhược, hoặc mâu thuẫn trong quan điểm phát triển của đoàn đội.
Giang Cần gọi một bát phở bò và tiếp tục nói:
- Phụ nữ vốn dĩ phức tạp, như đường núi mười tám khúc cua, đường thủy... Ừm, đường thủy chín liên hoàn.
Đàm Thanh suy xét một lúc mới nói:
- Tôi nghĩ cô ấy không thể nói nên lời ở trước mặt cậu, dù sao Tùy Tâm cũng là sao chép từ trang web của chúng ta.
- Vậy thì cô ấy càng không phải là một thương nhân hợp cách.
- Ông chủ, nếu là cậu thì cậu sẽ làm gì?
Giang Cần suy nghĩ một chút:
- Tôi sẽ nói tôi là trang web mua nhóm đầu tiên trong vũ trụ, ai không phục thì tìm cho tôi trang web thứ hai.
Đàm Thanh cười khanh khách, bỗng nhiên nhớ ra một chuyện, sắc mặt lại nghiêm túc:
- Đúng rồi ông chủ, bọn họ nói muốn bố trí thị trường tuyến hai và tuyến ba, chúng ta có cần chuẩn bị trước gì không?
- Dù có ý định nhưng bọn họ sẽ không triển khai nhanh như vậy. Theo phong cách làm việc của Lashou, họ sẽ ổn định thị trường hiện có trước, sau đó huy động một đợt vốn, rồi mới làm ra động tác lớn thực sự. Trong khoảng thời gian này, chuẩn bị tốt mấy trò chó đối phó là được.
- Nghe cậu nói "trò chó", không hiểu sao tôi lại cảm thấy an tâm một cách khó hiểu.
"???"
Giang Cần mặt đầy dấu chấm hỏi, điện thoại di động đặt trên bàn bỗng nhiên rung lên hai tiếng, thu hút sự chú ý của Đàm Thanh.
Trên màn hình hiện lên dòng chữ "có đó không", sau còn có dấu ngã (~). Nhìn vào là biết ngay là con gái nhắn, vì con trai mà nhắn kiểu này thì giả trân quá.
- Bà chủ nhớ cậu rồi?
- Tống Nhã Thiến, chính là đại biểu sinh viên phát biểu trên sân khấu lúc trước. Tôi nghi ngờ cô ấy muốn dụ tôi ăn tối, may mắn tôi thông minh, chỉ liếc mắt đã nhìn thấu.
Giang Cần cầm điện thoại nhìn thoáng qua, sau đó húp hai ngụm nước dùng, rồi bảo Đàm Thanh đưa hắn về khách sạn.
Lần này đến đây để tham gia hội thảo giao lưu, giao lưu không phải là mục đích chính, mục đích thực sự là để gặp gỡ mọi người, hoặc để mọi người biết đến mình, nếu không, đánh người cũng không biết đánh ai, khoe khoang cũng không có ai trầm trồ khen ngợi, vậy thì thật tệ hại.
Ngoài ra, điều quan trọng nhất là Lashou đã nói rằng họ muốn thâm nhập thị trường, điều đó cho thấy bước này là chắc chắn, và hắn cũng cần chuẩn bị sớm cho những thay đổi của cục diện.
Tuy nhiên, Tùy Tâm Đoàn có thể sẽ thảm.
Bởi vì trước khi bố cục các thành phố tuyến hai, Lashou và Nuomi chắc chắn sẽ định đoạt cục diện tại Thượng Hải trước.
Định đoạt thế nào? Bọn họ không thể nào rút khỏi Thượng Hải đang hỗn loạn này, vậy nên nói cách khác, có thể Tùy Tâm Đoàn sẽ gặp đại nạn.
Hắn đã hai lần khuyên Diệp Tử Khanh bán đi Tùy Tâm Đoàn, lấy tiền trả nợ, nhưng sẽ không có cơ hội khuyên cô lần thứ ba.