Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 933: CHƯƠNG 932: TRỞ VỀ LÂM XUYÊN

“Bang bang bang...”

Nhưng vào lúc này, tiếng gõ cửa vang lên, giọng nói của Tống Nhã Thiến vang lên bên ngoài:

- Giang Cần, cậu có ở đó không?

Giang Cần đưa tay mở cửa phòng, nhìn ra ngoài:

- Vừa ăn tối xong về, có chuyện gì vậy?

- Ngày mai rời đi rồi, tôi định mời mọi người đi ăn khuya, nhưng cậu đã...

- Hả? Mời? Tốt lắm, cũng không phải vì ăn gì, chỉ là cảm thấy nên đi, mọi người có nhiều cơ hội tâm sự hơn thôi.

Giang Cần nở một nụ cười rạng rỡ, hoàn toàn khác với sự xa cách của sáng nay, khiến Tống Nhã Thiến có chút hoảng hốt.

Từ sau khi nhìn thấy mạng lưới quan hệ của Giang Cần, thái độ của cô đã có chút ngưỡng mộ, nên từ đó trở đi, lần nào trò chuyện cô đều mang theo chút ý muốn bắt chuyện, nhưng Giang Cần vẫn tỏ ra lạnh nhạt, bí ẩn. Tuy nhiên, sự nhiệt tình của hắn đêm nay lại khiến cô cảm thấy như gió xuân.

Nhưng cô không thể ngờ rằng, việc cô thu hút được ông chủ Giang không phải là nhờ nhan sắc của cô, mà chỉ là một lần sưởi ké lửa chùa của hắn.

Đương nhiên, bữa ăn khuya không chỉ có hai người họ, mà còn có những sinh viên khởi nghiệp khác. Nhưng bữa ăn khuya này hoàn toàn khác với đêm hôm trước.

Giang Cần trở nên trầm tĩnh, không nói nhiều, nhìn thế nào cũng bí ẩn, như thể có năng lực đồng tiền.

- Giang tổng, anh định bán trang web của mình không?

Người nói là Quách Phong, từ lúc tham gia tiệc rượu, y không gọi Giang Cần nữa mà luôn gọi là Giang tổng.

Về điểm này, cách làm của Tống Nhã Thiến và y là hoàn toàn khác nhau. Cô vẫn gọi Giang Cần, có cảm giác muốn kết giao ngang hàng.

Giang Cần gật đầu:

- Bán chứ, làm ra đồ vật không phải để bán sao?

- Vậy hẳn là bán được rất nhiều tiền.

Nghe những lời này của Quách Phong, mọi người không nhịn được mà gật đầu, không hề nghi ngờ.

Bởi vì trò chơi internet vốn là trò chơi "winner-take-all", tuy rằng mạng lưới quan hệ của Giang Cần hùng hậu, địa vị cũng cao, nhưng tất cả mọi người đều cảm thấy Lashou đại thế đã thành, như thế người chiến thắng cuối cùng chỉ có một.

Do đó, dù xuất sắc đến đâu, dù là đệ nhất hay đệ nhị, cuối cùng cũng không thoát khỏi số phận bị bán đi.

Hơn nữa, bọn họ còn rất nghiêm túc định giá cho Giang Cần, đó là con số lớn nhất trong đời mà họ dùng trí tưởng tượng có thể nghĩ đến, nhưng họ không hề biết dã tâm của một số con chó còn hơn thế nhiều.

Giang Cần nhìn đám người này, thầm nghĩ mặc kệ là năm nhất, năm hai, năm ba hay năm tư, người không rời khỏi tòa tháp ngà voi thì vẫn luôn còn đọng lại chút ngây thơ trong sáng kia.

- Giang tổng, nếu anh có con đường nào tốt, mong giới thiệu cho chúng tôi một chút.

Giang Cần đáp ứng dứt khoát:

- Đương nhiên có thể, chuyện này hoàn toàn không có vấn đề.

Quách Phong hưng phấn xoa xoa tay:

- Vậy lát nữa cùng đi quán bar nhé, tôi mời Giang tổng uống hai ly?

- Quán bar thì thôi, quá ồn ào. Hơn nữa, Thượng Hải không an toàn, thân phận của tôi ở đây đặc thù, không thể tùy ý ra vào chốn ăn chơi.

Giang Cần vừa nói vừa mở điện thoại di động, thầm nghĩ chết tiệt, đã trễ thế này mà không ai gọi điện hỏi tôi có đi chơi bên ngoài hay không.

Ta Ngô Ngạn Tổ Tế Châu, tướng mạo đường đường, thả ra bên ngoài mà lại không lo à?

Mà đám sinh viên kia thì bỗng nhiên nghiêm túc lên, trong lòng tự nhủ đây là thân phận lớn lao đến mức nào, lại cần cẩn thận dè dặt đến vậy, chẳng lẽ đây là xã hội chân thật sao? Đúng là xứng đáng đeo Patek Philippe.

Chín giờ tối, mười lăm người ăn khuya xong trở về khách sạn, đều tự về phòng.

Lúc này, Tống Nhã Thiến đột nhiên quay đầu lại, nhìn về phía Giang Cần:

- Cậu có ý tưởng kinh doanh nào khác sau khi bán trang web không?

- Hả?

- Người như chúng ta, đại khái không thích hợp thành thật đi làm công chứ?

Tống Nhã Thiến đúng là loại người rất thông minh, khi tất cả mọi người đều nhớ đến việc nhờ Giang Cần hỗ trợ tìm đường bán trang web, cô đã theo dõi mạng lưới quan hệ của Giang Cần.

Theo cô, sau khi bán trang web, mọi người sẽ có vốn liếng dồi dào, và nếu mối quan hệ cũng được giải quyết thì bọn họ có thể làm nên chuyện lớn.

Giang Cần không từ chối, dù sao đây cũng là chuyện không thể cưỡng cầu, đến lúc đó vị Tống tiểu thư này sẽ tự mình hiểu.

Ngày 25 tháng 9, trong bầu không khí hiu quạnh, Giang Cần đáp máy bay trở về Lâm Xuyên, sau đó lên tầng cao nhất của trung tâm thương mại Vạn Chúng để thị sát tiến độ tối ưu hóa hệ thống quản lý nội bộ.

Do phải đối phó với sự thay đổi bố cục của các trang web lớn và việc triển khai ở các thành phố tuyến hai, tuyến ba, cho nên công cụ quản lý nội bộ này đặc biệt quan trọng. Mức độ hoàn thiện của nó ảnh hưởng đến hiệu quả điều binh khiển tướng của Giang Cần, vì vậy trước khi trở về, hắn đã nhiều lần gọi điện thoại thúc giục.

- Tôi đã cho người chỉnh lý ý kiến của Đàm Thanh để thảo luận, nhưng kỹ thuật này rất huyền học, ngày thường có thể hoạt động bình thường là chúng tôi cũng đã không dám tùy ý động vào.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!