Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 934: CHƯƠNG 933: TRỞ VỀ LÂM XUYÊN (2)

- Tại sao? Nó cắn à?

- Bởi vì nó có thể chạy cũng có phần may mắn.

- Vậy sao?

Tô Nại thở dài, chỉ vào mắt mình:

- Ông chủ xem, một mình tôi nhìn chằm chằm bốn tổ dự án, vừa là hệ thống vừa là APP, còn phải sắp xếp mọi người họp hành, vành mắt thâm quầng như nhọ nồi rồi.

Giang Cần xem xong líu lưỡi:

- Người khác có vành mắt thâm quầng, tôi nguyện ý tin tưởng họ đang cố gắng làm việc, nhưng cô... Tôi luôn cảm thấy cô đang làm việc khác.

"???"

Không đợi Nại Nại Tử rít gào, Giang Cần đã nhìn thấy Nhạc Trúc, vội vàng gọi cô ấy tới.

Hiện tại lão Hà trực tiếp cắm rễ ở Thượng Hải, trung tâm thương mại này đều do Nhạc Trúc lo liệu. Giang Cần không ngại sử dụng thư ký của người, vì vậy liền giao cho Nhạc Trúc một công việc.

Hắn yêu cầu Nhạc Trúc và Bảo Văn Bình công khai tuyển dụng một lần nữa, thành lập một bộ phận nhân sự chuyên môn cho công ty, kiện toàn chế độ phúc lợi và tiêu chuẩn sát hạch, đồng thời thành lập hồ sơ nhân sự chính quy.

- Vâng, Giang tổng, vậy phòng nhân sự…?

Giang Cần suy nghĩ một chút:

- Lão Hà còn văn phòng nào khác không? Cho tôi thêm một cái nữa.

Nhạc Trúc ho khan một tiếng:

- Phòng làm việc không có, nhưng Hà tổng còn có một phòng nghỉ ngơi.

- Phòng nghỉ chắc không đủ dùng nhỉ?

- Không, thực ra phòng rất rộng, có thể chứa được khoảng mười người.

Giang Cần miễn cưỡng tiếp nhận, thầm nghĩ chờ làm xong vụ lớn này, cũng nên xây một tòa nhà. Ăn chùa mãi cũng không phải là cách.

Nhạc Trúc chỉ là một người làm công, cổ đông thứ hai muốn địa điểm, cô cũng chỉ có thể làm theo. Tuy nhiên, sau đó cô vẫn muốn cho Hà Ích Quân biết, vì vậy đợi sau khi Giang Cần rời đi, cô liền gọi điện thoại cho lão Hà.

- Hà tổng, có chuyện cần báo cáo với ngài.

- Chuyện gì?

- Là chuyện của Giang tổng.

Nghe được những lời này, thanh âm Hà Ích Quân lập tức bén nhọn thêm vài phần. Y bảo Nhạc Trúc chờ một lát, nói y hiện tại đang khảo sát công trường, đứng hơi cao.

Chuyện của Giang Cần luôn có thể làm cho huyết áp của y tăng vọt, cho nên vì bảo vệ tính mạng, y phải đứng trên mặt đất mới dám nghe.

Ba phút sau, lão Hà đáp đất, hơi thở hổn hển:

- Được rồi, Nhạc Trúc, cô nói đi.

- Giang tổng chiếm dụng phòng nghỉ của ngài, muốn thành lập bộ phận nhân sự của mình.

“…”

Buổi chiều cuối thu, cổng trường đại học Lâm Xuyên.

Phùng Nam Thư mặc một cái áo hoodie màu trắng, quần jean màu nước giặt, tóc dài buộc thành đuôi ngựa. Cô cưỡi chiếc xe điện màu hồng nhạt, lúc ẩn lúc hiện trên con đường phụ đầy lá rụng. Thỉnh thoảng, cô lại liếc nhìn về lối vào đường dành riêng cho người đi bộ, ánh mắt linh động.

Cô đã ở đây hơn nửa tiếng đồng hồ, thực sự xài sạch một viên pin xe điện nhỏ của mình.

Vì đang là giờ cơm nên từ đường dành riêng cho người đi bộ đến đối diện có không ít sinh viên đi ăn. Rất nhiều người cũng không nhịn được mà dừng chân quan sát, mang theo lòng tràn đầy hâm mộ, không biết đây là thanh xuân của ai.

Nhìn lại lần nữa, mẹ nó, thanh xuân này có chút quá hoa lệ đi? Thanh xuân của phim thần tượng.

Ai có thể có được thanh xuân hoa lệ như vậy, thật mẹ nó đáng chết.

Cứ như vậy, dưới sự chú ý lui tới, một chiếc taxi dừng lại ở giao lộ. Giang Cần từ trên xe bước xuống, trong nháy mắt liền thấy được tiểu phú bà cưỡi xe điện lúc ẩn lúc hiện.

Cùng lúc đó, tiểu phú bà cũng nhìn thấy hắn, sau đó liền vòng qua vành đai, reo hò mà đến.

Phùng Nam Thư không thích trang điểm, nhiều lắm chỉ là nghe Cao Văn Tuệ lừa gạt mà bôi một chút son môi. Cho nên vẻ đẹp thuần khiết đập vào mặt mới làm cho người ta càng thêm rung động.

Giang Cần buông vali xuống, đưa tay nắm lấy mặt cô, xoa nhẹ mái tóc mềm mại của tiểu phú bà.

- Bạn tốt thân yêu của mình, sao cậu lại ở cổng trường?

- Mình muốn chờ cậu về rồi đi chơi.

Nhìn vào đôi mắt sáng ngời của cô, khí chất ngông nghênh khi ở đại hội trong Giang Cần từ từ tan biến.

Chết tiệt, kiếp trước hắn đã làm gì tốt để cứu Trái Đất à?

Không hẳn, có thể là lúc cuộc sống bế tắc, không chịu nổi những khổ cực của người đời nên đã quyên góp vài trăm tệ. Ngoài ra còn trồng một số cây Toa Toa trên mạng, nhưng chưa từng nhìn thấy cây Toa Toa mình trồng nào mà cao lớn như thế nào.

(*) Chú: cây Toa Toa: Haloxylon ammodendron, thường được trồng ở sa mạc

Giang Cần ngồi vào ghế sau, kéo vali hành lý, sau đó ôm lấy vòng eo thon thả của bạn tốt.

Mặc quần jean, đường cong cơ thể của Phùng Nam Thư được tôn lên đầy đặn. Nhìn từ phía sau, đặc biệt là khi ngồi trên xe, khiến cho những thanh niên nhiệt huyết không thể kiềm chế.

- Đi, đưa ca ca về ký túc xá một chuyến, đi cất hành lý.

- Rồi đi ăn bánh trung thu đi. - Phùng Nam Thư nhanh nhảu sắp xếp kế hoạch tiếp theo cho hai người.

Giang Cần bất ngờ trước tư duy nhảy nhót của cô:

- Ăn bánh trung thu gì chứ, mình còn chưa ăn cơm đâu, lát nữa cùng nhau ăn tối là được.

.

.

(*) p/s: Đa tạ các bạn đọc [Chau3103], [maithanhdoan], [letrongtuan], [khanh120906], [themask2302] v.v Cảm ơn đề cử và KP của mọi người

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!