- Ăn bánh trung thu xào ớt.
- Những món ăn đen tối trong trường đều bị cậu theo dõi hết rồi, đúng không?
Phùng Nam Thư hừ hừ không nói gì, sau đó vặn tay lái, lái chiếc xe tiểu phấn vào sân trường, rồi đi đến ký túc xá nam sinh.
Bình thường Phùng Nam Thư thường đến 208, đây là lần đầu tiên cô đến dưới ký túc xá của Giang Cần. Cô tò mò muốn xem ổ chó của Giang Cần trông như thế nào, vì trước đây Giang Cần đã đến ký túc xá của các cô chơi, nên cô cũng muốn đi xem một chút.
Giang Cần cũng không muốn để cô chờ dưới lầu, vì dù sao nhiệt độ mùa thu đã giảm rất nhanh. Do đó, hắn thông báo với dì quản lý ký túc xá một tiếng, rồi đưa cô lên phòng.
Trước khi vào cửa, Giang Cần bảo tiểu phú bà chờ ở cửa trước, sau đó tự mình quay lại xem ba tên cẩu hàng đã mặc quần áo hay chưa.
May mắn thay, cả ba người đều mặc đồ tương đối nghiêm chỉnh. Dù sao cuối thu cũng không phải mùa hè nên lúc này không có nhiều thanh niên đi lại với mình trần thả rông.
- Các huynh đệ, hoàng đế của các người đã trở lại.
Tào Quảng Vũ liếc nhìn anh ta:
- Hôm nay lại trốn học à?
Khóe miệng Giang Cần co giật:
- Tôi đi 5 ngày mẹ nó rồi, tụi bây không biết à?
- Nói bậy, sáng hôm qua tôi còn nhìn thấy cậu ở cửa căn cứ khởi nghiệp.
- Ngưu bức, cậu quả thực là thiên lý nhãn.
Giang Cần đưa tay mở cửa, gọi Phùng Nam Thư vào, nhỏ giọng lẩm bẩm "Hoàng hậu cũng tới" khiến ba huynh đệ sửng sốt, trong lòng thầm chửi mẹ nó.
Lúc này Nhâm Tự Cường còn đang hút thuốc, nhìn thấy cảnh này suýt ngã khỏi giường. Y vội vàng nhặt điếu thuốc rơi trên chăn nhét vào miệng, kết quả thét chói tai mẹ nó, hút ngược rồi!
- Chào lão Nhâm, chào Siêu tử, chào Tào thiếu gia.
Phùng Nam Thư nhẹ nhàng phất tay, ba người gật đầu, chào bạn học Phùng.
Cô tò mò đánh giá ký túc xá của Giang Cần:
- Sao phòng ngủ của cậu lại chỉ có bốn người?
Giang Cần buông hành lý xuống:
- Ký túc xá nữ là lầu cũ, toàn là phòng sáu người, nhưng ký túc xá nam bên này đa phần là lầu mới, đều là phòng bốn người.
Tào Quảng Vũ kéo Giang Cần lại:
- Có thể đưa bạn gái đến ký túc xá hả?
- Bạn tốt thì được, bạn gái không ổn lắm.
- Mẹ nó đây là quan trọng sao? Tôi không quan tâm miệng cậu cứng cỡ nào, chủ yếu là hổm rày Đinh Tuyết cũng muốn đến tham quan nhưng tôi không dám.
- Cậu thuyết phục được dì quản lý thì được.
- Làm thế nào để thuyết phục?
- Tôi không cần, dì ấy đang làm thêm ở Multi-group, cần nể mặt tôi.
"???"
Giang Cần bảo Phùng Nam Thư ngoan ngoãn ngồi xuống ghế, sau đó đi vào phòng vệ sinh thay quần áo:
- Lần này đi công tác tiết kiệm được kha khá tiền, lát nữa cùng ra ngoài ăn cơm đi, tôi mời.
Nhâm Tự Cường từ trên giường ngẩng đầu lên:
- Giang ca, có thể dẫn thêm một người không?
- Được, lão Tào cũng có thể mang Đinh Tuyết theo, ngoại trừ Trung thu lần đó, hình như trong học kỳ này tụi mình chưa có lần tụ tập nghiêm túc nào.
- Buổi chiều Đinh Tuyết có một thí nghiệm phải làm, đại khái sáu giờ, có thể chờ một lát không?
- Được, vậy đợi đến sáu giờ, dù sao cũng còn sớm mà.
Giang Cần mở máy tính, tìm cho tiểu phú bà một bộ phim để giết thời gian trong lúc chờ đợi.
Ban đầu Phùng Nam Thư ngồi trên ghế, Giang Cần đứng bên cạnh, nhưng sau đó lại biến thành Giang Cần ngồi trên ghế, Phùng Nam Thư đứng bên cạnh.
Sau đó, cảnh tượng trở nên kỳ lạ, Giang Cần ngồi trên ghế, Phùng Nam Thư lại ngồi trong lòng hắn. Ba tên kia nhìn nhau, thầm nghĩ đây mẹ nó là bạn tốt? Mấy người mặt dày thế, không biết ngượng à?
Tuy nhiên, Phùng Nam Thư bị điện thoại dự phòng cấn vào người, khiến cô có chút muốn gọi ca ca. Phim cũng không thể xem, vì vậy cô đảo mắt tứ phía, bắt đầu nhìn lên phía trên.
Giường ký túc xá Lâm Đại là kiểu giường trên, bàn dưới. Tuy nhiên, do thanh chắn bảo vệ hở nên thường xuyên có đồ từ chân giường rơi ra.
Phùng Nam Thư nhìn nhìn, bỗng nhiên phát hiện dưới chăn đệm hình như có một cái hộp. Cô đưa tay thò xuống, lại rụt về trong lòng Giang Cần, cô nhẹ nhàng mở cái hộp ra, sau đó ánh mắt bỗng nhiên trở nên kinh ngạc.
Đó là một tấm thẻ màu xanh, trên đó có ảnh của cô, còn có tên của cô, bên dưới viết một hàng chữ:
Bộ phận 208, chức vụ bà chủ.
Cô đã đi qua căn cứ khởi nghiệp nhiều lần, biết bọn họ đều có giấy chứng nhận này, nhưng bản thân không có. Không ngờ lại nhìn thấy ở chỗ này.
- Chứng nhận bà chủ của mình…
- Cái gì?
Giang Cần lấy lại tinh thần, phát hiện Phùng Nam Thư đang cầm giấy chứng nhận mà hắn chuẩn bị cho cô từ hai năm trước. Trong mắt cô sáng lấp lánh.
Phùng Nam Thư ngửa đầu nhìn hắn, đôi mắt long lanh mở miệng:
- Chứng nhận bà chủ của mình.
- Thế mà cậu lại tìm được, ai nói là của cậu?
- Chính là của mình, trên đó còn viết tên mình. - Phùng Nam Thư hù khuôn mặt nhỏ nhắn nói.
Giang Cần nhìn cô:
- Cậu còn chưa qua kỳ thực tập đâu.
- Đã qua từ lâu rồi, ngay cả bảo vật gia truyền của cậu mà mình cũng có, thế mà cậu không cấp giấy chứng nhận cho mình.
“…”