Giang Cần nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn gần trong gang tấc của cô:
- Không được đeo mỗi ngày, ngủ phải tháo xuống, mất sẽ không bồi thường cho cậu đâu.
Phùng Nam Thư dùng ánh mắt vui vẻ nhìn hắn:
- Mình biết rồi, mình sẽ không đeo nó khi ngủ.
- Ngoài ngủ ra đều đeo, phải không?
Tiểu phú bà gật đầu, đã tự mình lấy thẻ công tác ra, đeo lên cổ.
Nhìn thấy cảnh này, ánh mắt Giang Cần có chút giật mình. Những cô gái khác đều thích vàng bạc kim cương, nhưng bạn tốt của hắn lại không thích những thứ kia, chỉ muốn một tấm thẻ nhựa giá thành không đến hai tệ. Thật sự là dễ dỗ.
Thực ra, đáng lẽ giấy chứng nhận này nên được đưa cho Phùng Nam Thư từ lâu rồi, chỉ là không tìm được cơ hội.
Bây giờ thì tốt rồi, tiểu phú bà tự mình tìm được. Đây không phải do con người sắp đặt, mà là do vận mệnh lựa chọn. Bằng không, vì sao người khác không tìm thấy? Bằng không, vì sao trên thẻ lại ghi tên và ảnh của cô?
Người từng trùng sinh đều biết, trùng hợp quá nhiều chính là vận mệnh, không ai có thể cưỡng lại.
Lúc này, Đinh Tuyết gọi điện thoại tới, nói mình đã làm xong thí nghiệm. Mọi người liền cùng nhau đi ăn tối tại nhà hàng Nam Sơn ngoài trường.
Sau đó, Tào Quảng Vũ kể cho Đinh Tuyết nghe chuyện Giang Cần mang Phùng Nam Thư về ký túc xá. Đinh Tuyết nghe xong lập tức kích động, liên tục hô to lão nương vẫn luôn có ý định này, nhưng chưa từng có cơ hội thực hiện. Chuyện kích thích như vậy sao có thể thiếu ta.
- Lát nữa chúng ta đến ký túc xá của các cậu tham quan chút đi.
"Chúng ta" mà Đinh Tuyết nói bao gồm cả Vương Lâm Lâm và Phùng Nam Thư.
Phùng Nam Thư rất đồng ý. Sau khi xa cách Giang Cần năm ngày, hiện tại cô chỉ muốn dính lấy hắn. Hơn nữa, cô còn chưa chơi đủ trong ký túc xá của Giang Cần.
- Lên đại học bốn năm, luôn luôn có một số chỗ chưa đặt chân qua, ngẫm lại đều cảm thấy tiếc nuối.
Giang Cần tỏ vẻ đồng ý với suy nghĩ của Đinh Tuyết:
- Đúng vậy, trước kia lúc tôi đi nhà tắm, nhìn đối diện cũng sẽ toát ra ý nghĩ như vậy. Trên thế giới này lại còn có chỗ tôi không thể đi, còn có vương pháp sao? Còn có phát luật sao?
Phùng Nam Thư nhìn hắn:
- Ca ca không được đi.
- Mình đâu có nói mình thật sự muốn đi đâu.
Đinh Tuyết híp mắt nhìn Giang Cần:
- Giang tổng, không ngờ cậu cũng giống như lão Tào nhà tôi, cũng sợ vợ.
Giang Cần: ?
- Vậy cứ quyết định như vậy, chúng ta cùng đi ký túc xá nam tham quan một chút.
Vương Lâm Lâm và Nhâm Tự Cường cũng đang trong thời kỳ yêu đương cuồng nhiệt, người yêu đánh rắm cũng thấy thơm. Do đó cô cũng có lòng hiếu kỳ nhất định đối với hoàn cảnh sống của Nhâm Tự Cường, không ai phản đối.
Vì thế, một nhóm bảy người liền đến phòng 302 tham quan.
Tào Quảng Vũ vừa vào cửa liền mở máy tính ra:
- Tuyết Nhi em ngồi xuống, anh cho em thử xem tốc độ máy tính của phú nhị đại rốt cuộc nhanh như thế nào!
Đinh Tuyết thử một chút rồi gật đầu:
- Nhanh thật, nhưng sao ổ đĩa E của anh lại màu đỏ? Em có thể mở ra xem không?
Tào thiếu gia phong khinh vân đạm cười:
- Vẫn là thôi đi, bên trong đều là tài liệu ôn thi nghiên cứu sinh. Em đã thi đậu nghiên cứu sinh, anh cũng không thể tụt lại phía sau!
- Anh đã nói vậy thì em càng phải xem.
“…”
Phùng Nam Thư ngơ ngác nhìn bọn họ, sau đó quay đầu nhìn Giang Cần:
- Ca ca, cho mình xem ổ đĩa E của cậu đi.
Giang Cần nghe xong, lông mày dựng đứng:
- Sao cậu học những thứ này nhanh thế?
Mà bên kia, Nhâm Tự Cường và Vương Lâm Lâm ngồi song song, ghé vào bàn thì thầm với nhau, đề tài đại khái là ước mơ cho tương lai.
- Tên Nhâm Ái Lâm đi? Anh nghĩ sao?
- Được, nghe em hết.
Chỉ có Chu Siêu, một mình đứng trong ký túc xá tối om, nhìn bọn họ ân ái, sợi dây thừng trong lòng lay động. Y không nhịn được mà sờ lên cuốn tiểu thuyết mà mình còn chưa đọc xong.
Lý do y đứng là vì y đã nhường ghế của mình cho Vương Lâm Lâm.
“Đao của y lạnh...”
“Kiếm của y lạnh...”
“Máu của y lạnh...”
“Trái tim y lạnh …”
“Ba phần thức ăn cho chó cũng lạnh…”
“Mà hình như ta là người thừa...”
Đúng lúc này, Nhâm Tự Cường bỗng nhiên ngẩng đầu lên:
- Giang ca, Lâm Lâm nói học kỳ này bọn họ học không nhiều lắm, có thể đến quán trà sữa làm thêm không?
Vương Lâm Lâm gật đầu:
- Em cũng muốn làm thêm để tiết kiệm một chút. Được không anh Giang?
Giang Cần nghe xong, suy nghĩ một lát rồi quay đầu nhìn Phùng Nam Thư:
- Em hỏi cô ấy đi, cô ấy là bà chủ, còn có giấy chứng nhận. Hiện tại đúng lý hợp tình không chịu được, vừa rồi còn dám ra lệnh cho anh mua bánh trung thu cho cô ấy.
Phùng Nam Thư giật giật tấm thẻ công tác của mình:
- Mình nghĩ là được.
- Nhìn xem, bà chủ có chứng nhận kiên cường hẳn.