Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 937: CHƯƠNG 936: HỜI ĐƯỢC TÒA NHÀ

Cuối tháng chín, trời đã vào thu. Phùng Nam Thư có được thẻ chứng nhận "bà chủ" xong, đi đâu cũng mang thẻ công tác. Đã thế lại còn chăm đi "thị sát" Hỉ Điềm và 208 hơn.

Và cũng bởi thế mà 208 và Hỉ Điềm hân hoan làm việc hết năng suất.

Trong chuyện này, Giang Cần chỉ có một bình luận: bà chủ phá của.

Cao Văn Tuệ thích kiếm chuyện, bảo hai chữ "bà chủ" trên thẻ công tác phải đổi thành "cu-li của chồng" mới đúng. Chỉ chốc sau, một tháng lương của cô bay sạch, còn nhanh hơn mẹ cô chớp mắt.

Bên kia, bộ phận nhân sự cũng bước vào thời kỳ tất bật. Tiếng tăm của Multi-group ở Lâm Xuyên khiến ứng viên nối đuôi nhau xin việc, cả Vạn Chúng hệt như rồng rắn lên mây.

Bấy giờ, mức lương của Multi-group đã vượt xa mức lương trung bình ở địa phương, dần tiệm cận mức lương ở các thành phố tuyến một.

Mà sau khi xây dựng hoàn thiện bộ phận nhân sự, Multi-group sẽ bắt chuẩn hóa chế độ chấm công, kiện toàn hệ thống phúc lợi cho nhân viên và lập phòng lưu trữ hồ sơ chính thức.

Gánh hát rong biến thành đoàn đội chính quy từ bao giờ? Kỳ thực chính là từ lúc này đây.

Hưởng ứng công tác của bộ phận nhân sự, Từ Ngọc bên bộ phận tài vụ cũng mở một đợt tuyển dụng, một lần nữa phát triển quy mô nhân sự.

Trong Multi-group hiện giờ đông đảo nhất là nhân viên bộ phận thị trường. Vì Giang Cần cho toàn bộ nhân viên ký hợp đồng lao động chính thức, nên trong công ty bây giờ có đến 68% là nhân viên bộ phận thị trường.

Trước khi thành lập bộ phận nhân sự, việc trả lương cho nhân viên sẽ giao cho người giám sát thực hiện. Đến giờ thì quyền lợi và trách nhiệm công việc đã được chuyển giao dần dần.

Giữa tháng mười, công tác chiêu thương của trung tâm mua sắm Vạn Chúng kết thúc. Lão Hà về Lâm Xuyên, chuẩn bị xin nghỉ dài hạn.

Lúc y đến tầng trệt Vạn Chúng thì trông thấy phòng làm việc của mình hệt như ổ chó. Y không nhịn được chửi bới, hậm hực khắp mình.

- Làm vậy coi mà được sao? Giang tổng, cậu không thể bắt một mình tôi rồi nhổ lông dê được.

- Tùy cơ ứng biến, tùy cơ ứng biến.

Giang Cần cười xòa giải thích:

- Multi-group mở rộng nhanh quá, nhân số liên tục tăng lên. Dù sao thì tôi cũng cần sắp xếp cho mọi người một chỗ ổn định chứ.

Hà Ích Quân liếc hắn:

- Ứng biến đến khi nào đây? Lãnh địa của tôi sắp bị cậu ứng biến mất rồi.

- Không lâu nữa đâu. Tôi có linh cảm tôi sắp phải chuyển đi rồi. Hà tổng bớt giận. Tôi mời anh lên tầng ba ăn lẩu nhé!

“???”

Đến quán lẩu, Giang Cần đưa menu cho lão Hà, nói thẳng không cần khách sáo, cứ tự nhiên như ở nhà.

Hà Ích Quân cảm nhận được hương vị quen thuộc, nước mắt lưng tròng. Người ta thường bảo người thành phố đối nhân xử thế cao tay, không ngờ ở nông thôn người ta còn cao tay hơn.

Nhưng hắn không ngờ rằng Giang Cần nói ứng biến là thật.

16 tháng 10, vào ngày thứ hai lão Hà trở về, lãnh đạo thành phố Lâm Xuyên mời y và Giang Cần đến làm khách. Họ mở một cuộc họp riêng nho nhỏ, rồi chuyện trò hỏi thăm hai người rất nhiệt tình.

Sau tiết mục thăm hỏi, lãnh đạo thành phố cử người lái xe rồi dẫn bọn họ tới ngã tư đường Hưng Hồng và đường Dân An.

Mỗi thành phố đều sẽ có một nơi như thế này. Kín cổng cao tường, bên ngoài được quây tôn màu xanh da trời. Thoáng nhìn thì thấy nhà cửa chi chít, nhưng bao nhiêu năm cũng chẳng có người ra người vào, địa thế cũng rất tốt.

Có nhiều người sẽ cho rằng đây là sản phẩm của ông tổng nào đấy làm ăn thất bát để lại, nhưng thực ra, rất có thể là nó thuộc về một nhóm người.

- Giang tổng thấy chỗ này thế nào?

- Không tồi. Vừa rộng vừa tốt. - Giang Cần không keo kiệt khen ngợi.

Lãnh đạo quay lại, cười nói:

- Hồi trước tôi nghe nói phía Multi-group các cậu chuẩn bị tuyển dụng nhân sự, chắc chắn là phòng làm việc cũ không đủ đâu. Vừa khéo chỗ này bỏ không đã lâu, dọn dẹp sơ sơ đi thì cũng khá lắm.

Hà Ích Quân theo sau, liếc Giang Cần. Y chợt hiểu ra tùy cơ ứng biến là nói về ai.

Đến tối, hai người về đến Vạn Chúng lại rủ nhau đi ăn lẩu.

- Cậu đã làm gì rồi? Sao lãnh đạo thành phố Lâm Xuyên lại cấp cả một tòa nhà cho cậu dùng thế?

- Hồi trước tôi công khai tuyển dụng ở Lâm Xuyên, lương không thấp, ban ngành các cấp cũng rất quan tâm. Lúc đó còn có cả cánh nhà báo đến phỏng vấn, quay chụp phòng làm việc đông đúc của anh. Tôi cũng không giấu giếm, nói là mượn của anh.

Giang Cần gắp một viên thịt từ trong nồi:

- Chưa kể đến thuế má rồi xúc tiến đầu tư các kiểu, chỉ riêng chuyện cung cấp việc làm cho xã hội là tôi đã hoàn thành tốt chỉ tiêu của ban lãnh đạo thành phố Lâm Xuyên rồi. Họ không nỡ để tôi đi được đâu.

Hà Ích Quân sửng sốt một hồi:

- Lúc nào cậu nói cậu phải đi thế?

- Tôi có bảo phải đi đâu? Ngoài kia người ta đồn là tôi sắp sửa lên thành phố lớn đặt trụ sở ở thành phố lớn. Nhưng tôi yêu Lâm Xuyên thế này cơ mà. Toàn là tin vịt.

Giang Cần phẫn nộ không chỗ xả, cắn viên thịt cái phập.

Hà Ích Quân hiểu ra:

- Có phải giống hồi trước cậu loan tin Lưu Hỉ Lượng lúc bé không được ăn KFC nên sau này mới sáng lập ra Burger King đó không?

- Không hẳn. Bởi vì ai cũng hiểu rằng các công ty Internet đều sẽ chuyển đến thành phố lớn sau khi tích lũy được một khoản. Với lại, từ trước tới giờ tôi toàn ở nhà của anh chứ không mua nhà riêng, người ta đồn đoán thế cũng không phải không có cơ sở.

- Bảo sao người ta còn chẳng lấy tiền thuê nhà của cậu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!