- Người ta cũng biết cái gì là quan trọng mà. Chỉ có đôi bên cùng có lợi thì mới có thể cùng phát triển thịnh vượng thôi.
Hà Ích Quân gật gù:
- Cậu đúng là hiểu bốn chữ "Lấy thứ mình cần" đấy.
Theo làn hơi nước bốc lên từ nồi lẩu, Giang Cần ợ một phát, rút khăn giấy ra lau miệng.
Hẳn nhiều người sẽ nghĩ thành tựu rực rỡ nhất trong 2 năm qua của ông chủ Giang là xây dựng hệ thống diễn đàn sinh viên Zhihu và thay đổi thói quen tiêu dùng của đại chúng, nhưng khách quan mà nói thì đấy chỉ là bề nổi.
Hai năm qua, ngoài mặt Giang Cần làm rất nhiều, nhưng thành tựu quan trọng nhất là hoàn thiện nguồn tài nguyên, thay đổi môi trường kinh doanh ở Lâm Xuyên.
Hợp tác với các doanh nghiệp trong Hiệp hội Thương mại Lâm Xuyên, nhận đầu tư từ Quỹ Kim Ti Nam, tận dụng Multi-group và Zhihu làm kênh phát triển cho doanh nghiệp, kết nối với hệ sinh thái kinh doanh khép kín của Hỉ Hán Hà Thanh, thậm chí còn có Vạn Chúng - dự án khu phức hợp đô thị trong tương lai. Đây là "bộ combo" lớn nhất mà hắn thực hiện trong quá trình xây dựng chiến lược kinh doanh của mình.
Từ đầu năm nay, nhiều công ty ở các nơi khác cũng lục tục đặt chi nhánh ở Lâm Xuyên, kỳ thực cũng chỉ là muốn thử toàn quốc hóa thương hiệu.
Thương trường như chiến trường, nhất là thương trường toàn quốc. Đâu đâu cũng là sóng to gió lớn, một thân một mình há dễ đối chọi như thế? Nói nghe thì dễ?
Nhưng đến Lâm Xuyên lại khác. Bây giờ Lâm Xuyên là đâu? Nghiễm nhiên, nơi đây đã ngập tràn không khí của một vùng bàn đạp cho nền kinh tế thị trường toàn quốc hóa.
Chiến lược tiếp thị của người trùng sinh một đời nhanh hơn trời nửa bước, Bát Đại Thiên Vương có tiền lại dám đầu tư, công cụ tuyên truyền vừa tiện nghi vừa nhanh chóng, kênh trực tuyến mọi lúc mọi nơi, ai thấy mà không ngưỡng mộ chứ?
Nên những cống hiến của Giang Cần cho Lâm Xuyên sao có thể đong đếm bằng những chuyện ở bề nổi kia?
Dễ thấy nhất là qua trang Tieba của Lâm Xuyên. Cách đây mấy năm, trên Tieba của Lâm Xuyên chỉ toàn bài đăng về các công việc bên ngoài. Nhưng một năm trở lại đây, trên Tieba của Lâm Xuyên toàn là những bài đăng của lao động nhập cư đến Lâm Xuyên tìm việc.
Trong bối cảnh này, chắc chắn ban lãnh đạo Lâm Xuyên càng phải giữ hắn lại chứ đừng nói gì là trơ mắt nhìn hắn đi nơi khác đặt trụ sở chính.
- May quá! Nhà hàng xóm không có chó. - Hà Ích Quân cảm động.
Giang Cần mỉa mai cười:
- Nếu anh không nỡ bỏ tôi thì tôi ở lại nửa năm nữa vậy.
- Thôi đừng nói nữa. Sau này đừng nói những chuyện không may mắn như thế nữa. Tôi dễ yếu lòng lắm, không nghe nổi đâu.
“...”
Giang Cần nghe thấy vậy, sắc mặt sa sầm. Mẹ bà. Lúc cải cách thì túm người ta đến, bây giờ trên đà phất lên rồi thì bảo tôi im. Cứ chửi hắn là chó chứ lão Hà còn chó hơn.
Hắn với tay lấy cái muỗng bên nồi lẩu, men theo miệng nồi khuấy một bài Thái cực quyền, vớt hết thịt vào bát mình.
Cuộc chiến mua nhóm cũng đã đến lúc cần ra tay, không chỉ có hiệu quả làm việc của nội bộ hệ thống cần nâng cấp mà còn phải cố gắng hết sức để giảm bớt sự trì trệ hệ thống liên lạc giữa các phòng ban. Có một đống việc phải làm.
Không thì lại một búa phía Đông, một vồ phía Tây, lúc họp hành phải phân tâm tứ phía. Việc chưa đâu vào với đâu mà mình đã mệt chết trước rồi.
(*) Chú:
Hiện giờ đã có một tòa nhà văn phòng chính thức rồi, gộp các phòng ban lại trong một chỉnh thể. Như thế cũng coi như hoàn thành công việc quan trọng nhất trong kế hoạch rồi.
…
- Tôi về rồi các anh em ơi.
Đêm, đường mới lên đèn, Giang Cần về lại ký túc xá 302. Trong phòng chỉ có Tào Quảng Vũ và Chu Siêu. Lão Nhâm không có ở phòng, chắc là lại đi hẹn hò rồi.
Siêu tử thò một quả chuối ra:
- Giang ca, tôi mới mua ít hoa quả. Cậu có muốn ăn không?
- Hửm? Sao cậu biết tôi được ban lãnh đạo thành phố Lâm Xuyên cấp cho một tòa nhà? Tin tức linh thông thế?
“???”
Tào Quảng Vũ quay phắt lại:
- Lão Giang, cậu nói gì cơ?
Giang Cần kéo ghế ra ngồi xuống:
- Ban lãnh đạo thành phố Lâm Xuyên cấp cho tôi một tòa nhà. Rộng lắm, diện tích cả mấy nghìn mét vuông. Các cậu muốn đi xem không?
Lão Tào nghe thấy ba chữ "một tòa nhà" thì nín luôn cả thở, quên hết sự đời.
Ghét quá! Lại bị thằng chó này lừa trang bức rồi. Một tòa nhà? Thế thì hắn cũng không phải dạng vừa đâu.
Nhưng Tào thiếu gia tỉnh lại rất nhanh, vội phất tay từ chối:
- Không đi. Có chết tôi cũng không đi. Chẳng may cậu lừa tụi tôi, khóa cửa một phát rồi bắt chúng tôi ở bên trong dọn dẹp cho cậu thì sao.
Giang Cần sửng sốt:
- Sao cậu biết?
- Đến giờ tôi vẫn nhớ lần trước chỉ ăn một bữa cơm của cậu thôi mà tôi với Siêu tử phải kéo đất ở 208 đến tận trưa đấy!
- Tào ca không dễ lừa rồi.
Tào Quảng Vũ cười nhếch:
- Ở lâu với cậu thì chó cũng thành tinh.
Giang Cần thò tay vỗ đùi cái bép:
- Thế nếu tôi bảo tôi cho cậu chụp ảnh ở đấy rồi khoe đấy là nhà cậu mới thầu được, định rao bán chơi chơi thì, các hạ thấy sao?
Tào thiếu gia bị nắm thóp trong nháy mắt.
Mẹ bà, đây là dương mưu.