- Đi xem thì được, chứ tôi không muốn làm việc.
- Được được. Trêu cậu thôi. Cả một tòa nhà lớn như thế mà để cậu dọn thì có mệt chết cậu cũng chẳng dọn xong. Tôi mà để cậu làm thế thật thì Đinh Tuyết liều mạng với tôi mất.
Tào Quảng Vũ bẹp miệng:
- Thế cậu rủ nhiệt tình thế làm gì?
Giang Cần nhoẻn cười:
- Tôi chỉ định khoe với cậu là ban lãnh đạo thành phố Lâm Xuyên cấp cho tôi một tòa nhà mà thôi.
Sau một tuần thuê người quét dọn, kiểm tra đường điện rồi làm các loại thủ tục đăng ký, công việc chuẩn bị cho tòa nhà cũng hoàn thành.
Tuy mang tiếng là cao ốc nhưng tòa nhà này cũng không lớn lắm, tính cả tầng thượng cũng chỉ có sáu tầng. Tuy thế nhưng nhìn qua thì y cũng có vẻ ngay ngắn nghiêm chỉnh. Đã vậy lại còn là một tòa nhà biệt lập, có bãi đậu xe. Bên phải tòa nhà còn có cả đài phun nước. Dọn dẹp xong là lại sạch bong bóng loáng.
Sau đó Giang Cần mua một quyển hoàng lịch xem ngày, lật tới lật lui trong nhà trọ, lẩm bà lẩm bẩm. Tính xong ngày đẹp để làm lễ khánh thành và treo biển thì mới lục tục đi gửi thư mời.
Chẳng hạn như ban lãnh đạo thành phố Lâm Xuyên, Hiệu trưởng và Phó hiệu trưởng trường Đại học Lâm Xuyên, Giáo sư Nghiêm…
Lễ khánh thành trưa hôm ấy, nắng vàng rực rỡ, chỉ lác đác mấy chùm mây. Dưới nền trời trong lành xanh biếc, tòa nhà của Multi-group được tiếp đón vô số quan khách.
Trước hết là nhân viên các chi nhánh Multi-group được Ngụy Lan Lan, Đổng Văn Hào, Tô Nại dẫn đi thăm quan văn phòng mới.
Thật lòng mà nói, từ lúc bắt đầu khởi nghiệp với văn phòng 208 rồi đi tới tận ngày hôm nay, tâm trạng mọi người vô cùng xúc động.
Vốn chỉ định làm thêm kiếm chác chút thu nhập khi đi học mà phải không?
Ai mà ngờ việc làm thêm lúc đi học lại có thể phát triển đến thế này? Mẹ bà nó, phát triển thế này là lố lắm luôn.
Sau đó, các ông chủ của thương hội Lâm Xuyên cũng đến, mang theo cơ man là quà cáp. Họ còn soạn một bài chúc mừng ngắn, mỗi người nói một câu, ngượng ngịu chúc mừng làm Giang Cần cũng vui lây.
Tiếp đến là đám sinh viên Học viện Tài chính, lão Tào, lão Nhâm, Siêu tử, Giản Thuần, Tống Tình Tình, Tưởng Điềm... rồi cả vài em gái khóa dưới và đại diện hội sinh viên của trường.
Họ là những tấm chiếu mới nhất trong đám khách mời, chỉ vừa trông thấy bảng hiệu Multi-group và logo Zhihu đã sững sờ.
- Nơi này... từ nay về sau là của Giang Cần rồi hả?
- Cậu không thấy biển hiệu à?
- Mẹ ơi, không biết bao nhiêu tiền đổ vào nhỉ?
- Không biết, nhưng chắc chắn là con số mà cả đời chúng ta cũng không được thấy đâu.
- Nam thần đúng là nam thần, càng ngày càng thần thánh hơn rồi.
Trang Thần ở bên cạnh nghe thấy cũng ê răng:
- Trên mạng cũng khi rõ là đi thuê rồi. Cậu bớt bớt đi.
Tống Tình Tình quay đầu nhìn y:
- Ủa, sao cậu cũng cất công đến vậy?
Trang Thần ngây người:
- Chiều nay bọn tôi không có lớp.
- Ý tôi là cậu bán hết bánh Trung thu rồi hả?
“...”
Trang Thần bị Tống Tình Tình vả bép một phát, vẻ mặt nín nhịn đến nghẹt thở.
Năm thùng bánh Trung thu của y còn chưa giải quyết xong, toàn phải bỏ ra ăn thay cơm, sắp tiểu đường đến nơi.
Sau đó, Hiệu trưởng Trương và giáo sư Nghiêm đến đại diện Đại học Lâm Xuyên. Họ còn dẫn theo một đoàn ký giả. Nguyên đội trưởng đội báo chí của trường - Sở Ti Kỳ cũng có mặt.
Cô cố gắng tỏ ra điềm đạm, nhưng vừa nhìn thấy Giang Cần đã thất thần, chỉ bèn vội liếc đi nơi khác để bình tâm lại.
- Giang Cần à Giang Cần. Tôi nể cậu thật, đã có nhà ở đây rồi à?
- Nhờ nhà trường dạy tốt ạ. Mời thầy hiệu trưởng, giáo sư vào ạ. Hôm nay nhiều người, em tiếp đón sơ sài mong các thầy bỏ qua.
- Không cần khách sáo thế. Cậu trang trọng thế này tôi không quen đâu. Cứ đi tiếp khách đi, chúng tôi tự đi được mà.
Giang Cần hồ hởi dẫn họ vào trong thì lại gặp ban lãnh đạo thành phố nên vội ra tiếp đón.
Nhìn Giang Cần âu phục thẳng thớm, Sở Ti Kỳ không lên tiếng, thế nhưng trông lên tòa nhà kia thì lại hơi thất thần, ngay cả khi đàn em trong đoàn ký giả gọi cô cũng không nghe lọt.
Hồi năm nhất, cô từng nói với người khác rằng Giang Cần thích mình.
Hồi năm hai đại học cô cũng nói với người khác rằng Giang Cần từng thích mình.
Nhưng sang đến năm ba, cô không còn dám nói thế nữa, vì đã chẳng còn ai tin.
Khoảng cách địa vị giữa hai người đã xa đến mức người ta thấy họ không còn cùng một thế giới nữa.
Sở Ti Kỳ mím môi, chợt phát hiện một chiếc xe Rolls Royce đỗ ở trước cửa nhưng không vào trong mà dừng lại chỗ ngã tư.
Phùng Nam Thư trong trẻo nhẹ nhàng bước xuống từ trên xe, tay dắt chó. Con chó kia ăn mặc cũng cầu kỳ, đeo trên cổ một quả cầu đỏ tươi.
Hôm nay tiểu phú bà đã chỉnh lý rất chu toàn. Cổ tay cô đeo vòng gia truyền nhà Giang Cần, trên ngực đeo thẻ công tác bà chủ 208.
Cô không quen đến nơi đông người, nhưng không muốn vắng mặt trong dịp vui của Giang Cần.
Vì thế nên bà chủ đứng bên ngoài đám người nhìn Giang Cần chạy đôn chạy đáo, tầm mắt chưa từng thay đổi.