Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 940: CHƯƠNG 939: LỄ KHÁNH THÀNH (2)

Nhưng đúng lúc này, Ngụy Lan Lan đứng gần đài phun nước lại bắt gặp Phùng Nam Thư. Cô "a" một tiếng, gọi bà chủ rồi chạy nhanh tới. Mấy nhân viên khác của 208 cũng nhanh chóng theo sau.

Sở Ti Kỳ xem hết toàn bộ, trầm ngâm thật lâu, trong lòng lại thấy chua xót.

Chờ đến gần trưa, thiếu nữ mặc sườn xám mang nào kéo nào lụa đỏ lên đài. Các vị quan chức cũng khiêm tốn bước lên theo. Giang Cần dẫn tiểu phú bà lên lên đài, nhận lấy cây kéo hồng trông hơi đáng sợ.

Duy chỉ có giáo sư Nghiêm không lên mà lẻn đến xó xỉnh.

Giang Cần cũng không thấy cảnh ấy, chỉ nghe người chủ trì nói cắt nhát đầu tiên rồi cùng mọi người cắt đứt lụa đỏ.

- Ông chủ, hình như vừa nãy giáo sư Nghiêm không lên.

“?”

Nghe thấy lời nhắc của Văn Cẩm Thụy, Giang Cần quay lại nhìn khán đài thì thấy giáo sư Nghiêm đang đứng sau dòng người, điềm đạm nở nụ cười với hắn. Trên gương mặt thầy lộ ra sự nhẹ nhõm.

Giang Cần trầm tư rồi mở miệng:

- Cứ tiếp tục đi.

- Vâng.

Lời vừa dứt thì Tào Quảng Vũ đã chạy thục mạng vào trong. Sau đó, một tràng pháo hoa đùng đùng reo vang.

Nhâm Tự Cường và Chu Siêu đứng ở cửa bên phải, chia nhau kéo tấm lụa đỏ phủ bảng hiệu xuống.

Ba người nhìn phấn khởi vô cùng, miệng cười còn rộng hơn cả Giang Cần.

Dây pháo nổ xong, sáu chiếc xe tải của trung tâm thương mại Vạn Chúng lần lượt đi vào, mở thùng xe. Đầu xe treo đầy hoa mừng đỏ thẫm, trong xe toàn là bàn ghế và thiết bị điện tử văn phòng.

Trong lúc công nhân chuyển đồ vào trong, Giang Cần tranh thủ xuống đài tìm giáo sư Nghiêm.

- Sao thầy không lên cắt băng ạ?

Giáo sư Nghiêm im lặng một thôi, lúc sau mới đáp:

- Tử Khanh chịu không nổi.

Ông là một học giả rất cổ hủ, có khi còn hơi lập dị. Nhưng ông vẫn luôn dành cho sinh viên của mình một loại tình cảm như bậc cha chú.

Ông coi Diệp Tử Khanh như trò cưng của mình, Giang Cần cũng thế. Hôm nay ông tới đây để chúc mừng Giang Cần nhưng cũng không thể lên cắt băng khánh thành là vì còn một đứa học trò nữa đang kẹt trong dầu sôi lửa bỏng.

- Dù sao thì Diệp học tỷ cũng đã dùng hành động chứng minh rằng Cửu Huệ sụp đổ không phải do đề xuất của thầy mà là do chính chị ấy chưa đủ năng lực mà. Thầy nhìn em này, em cũng được thầy dạy ra đây. Sao em lại vừa đẹp trai như Ngô Ngạn Tổ mà vừa giàu nứt đổ vách thế này chứ ạ?

Giáo sư Nghiêm bật cười nhìn hắn:

- Đừng có nói linh tinh. Ngoài việc giúp cậu làm thủ tục rồi viết thư giới thiệu thì tôi cũng chẳng dạy được cậu cái gì. Cậu có được ngày hôm nay đều là nhờ vào năng lực của bản thân cậu.

Giang Cần phì một tiếng, cười rồi lấy tấm vải vừa nhét vội vào túi ra, giơ kéo lên:

- Không thầy đố mày làm nên. Thầy cắt một nhát đi ạ, em không mách chị Diệp đâu.

- Không cắt đâu, không cắt đâu.

- Cắt một cái đi mà thầy.

Giáo sư Nghiêm bị hắn năn nỉ ỉ ôi váng cả đầu đành nói rồi rồi rồi. Rồi nhận kéo cắt một nhát.

Nhìn giáo sư Nghiêm rời đi, Giang Cần không nhịn được thở dài.

Đã một tháng kể từ buổi giao lưu về tính năng mua hàng theo nhóm. Dưới thế công kích của Lashou và Nuomi, thị phần Tùy Tâm Đoàn từng chiếm làm của riêng giờ đã giảm đến kịch sàn.

Cùng với đó, cũng có những nền tảng khác lao vào ăn rơ lấn chiếm những thị trường lân cận. Dường như tất cả đều đang hợp sức lại đẩy ngã bọn họ.

Quan trọng nhất là sau khi Tùy Tâm Đoàn sa sút, thị phần giảm mạnh, họ sẽ không gọi được vốn nữa. Ngay cả ưu đãi cũng không xin được, bọn họ sẽ cùng đường.

Tốc độ đổi thay của internet nhanh vậy đấy. Vừa phút trước nó có thể nâng anh lên cao vạn trượng thì phút sau cũng có thể đẩy anh xuống thịt nát xương tan.

Mới tháng ba còn vẻ vang, tháng mười một đã bị đào thải. Sự việc Tùy Tâm Đoàn rớt đài cũng đánh dấu thời điểm toàn bộ ngành mua nhóm sắp tiến vào giai đoạn chạy nước rút.

Giang Cần duỗi người, chợt thấy Phùng Nam Thư đi đến. Cô lấy một phong bao thật dày từ trong túi, vẻ mặt lanh lợi đáng yêu.

- Ca ca, làm ăn phát đạt.

- Ở Lâm Xuyên chỗ mình không tặng phong bì khi đi dự cắt băng khánh thành.

Phùng Nam Thư vẫn dúi vào ngực hắn, vỗ vỗ:

- Muốn cho thì cho.

Giang Cần cầm lên nhìn, thấy một xấp dày quỵch:

- Sao cho nhiều thế?

- Chỉ có thế thôi, không dám cho thêm.

“?”

Bỗng Phùng Nam Thư xòe tay trước mặt Giang Cần, nhìn chằm chằm phong bì mình vừa đưa, nói:

- Ca ca, cho mình hai trăm tệ đi.

Giang Cần hơi không đuổi kịp mạch não của cô:

- Để làm gì thế?

- Mình định qua đó mua ít đồ, nhưng đưa hết tiền cho cậu rồi.

Nhìn theo ngón tay của tiểu phú bà, Giang Cần phát hiện nhóm Tống Tình Tình:

- Bên đó bọn họ có cái gì mua được à?

- Mình nghe bảo Trang Thần có năm thùng bánh Trung thu, mình phải đi mua một ít.

Giang Cần bị vẻ nghiêm túc của cô chọc cười:

- Cậu mua bánh Trung thu của cậu ta làm gì? Mình không thích, nghe mình đi, đợi mình rảnh rồi mình đưa cậu đi mua bánh khác.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!