Phùng Nam Thư nhìn hắn:
- Phải là loại ngon đến mức rớt cả vụn ra mới được, hừ.
Hai người đang mải nói thì Ngụy Lan Lan đi vào, cầm theo một xấp tài liệu:
- Ông chủ, đã chọn xong nhãn hiệu cho vòng tiếp thị thứ tư và thứ năm rồi.
- Nhanh thế? - Giang Cần nhận lấy xem:
- Nhiều thương hiệu ngoại tỉnh nhỉ.
- Phía Lâm Xuyên đã sàng lọc ba lần, còn lại rất kém. Chúng ta chỉ đành chọn thương hiệu bên ngoài thôi. Nhưng mà ngài yên tâm, chúng ta đã ký hợp đồng xong với những thương hiệu này rồi.
Giang Cần đưa tài liệu lại:
- Chỉnh sửa lại đường lối tiếp thị đi, để bên đó phải sớm sắp xếp triển khai ở những thành phố tuyến 2, 3. Các trang web mua nhóm sắp xuống dốc. Chúng ta cần đốt tiền của họ, gầy dựng danh tiếng. Multi-group ở sau lưng giả vờ tiến công, sẵn sàng rút lại bất cứ lúc nào xong việc.
Cuộc chiến mua hàng theo nhóm diễn ra ở đâu thì thị trường nóng lên ở đấy. Lúc này, chỉ cần làm marketing tốt thì mượn lửa đợt này để ấp nở mấy thương hiệu không phải chuyện khó.
Ngụy Lan Lan biết ông chủ nhà mình muốn dùng ngọn lửa mua hàng theo nhóm này để đẩy chuỗi kinh doanh khép kín của Hỉ Hán Hà Thanh lên một tầm cao mới, sau đó thì thu vào Multi-group, rồi ươm tạo, rồi lại móc nối...
Sau khi giao việc cho Ngụy Lan Lan xong, Giang Cần tranh thủ tổ chức một cuộc họp bàn hợp tác chiến lược với các thương hiệu của thương hội Lâm Xuyên nhân lúc mọi người còn đang ở đây.
Ở các vòng marketing thứ nhất, thứ hai và thứ ba, Hỉ Hán Hà Thanh sẽ đi theo con đường của Zhihu, tận dụng mạng lưới trường đại học để xây dựng thị phần, sau đó lắng lại.
Nhưng lần này ông chủ Giang bỗng thay đổi cách thức tiếp thị. Hắn để bọn họ sắp xếp triển khai ở các thành phố tuyến 2, 3 trước. Bên cạnh đó, tám mươi phần trăm danh sách hợp tác ở vòng tiếp thị thứ tư và thứ năm là các công ty ngoại tỉnh. Làm thế khó tránh khỏi chuyện nảy sinh một số nghi ngờ.
Là bài ngoại hay là thiên vị?
Chẳng phải chiến thuật toàn quốc hóa thị trường luôn là bắt đầu tạo tiếng từ thành phố tuyến một à?
Ba vòng chiến lược tiếp thị ban đầu đang diễn ra rất tốt. Các thương hiệu lớn đều đang lên như diều gặp gió. Sao bỗng dưng lại bẻ tay lái?
Nhất là khi thị trường mua nhóm đang phát triển hừng hực ở thành phố tuyến 1, nếu cứ theo đó mà sắp xếp thì cũng sẽ kiếm được lợi nhuận rất cao. Giờ quay đầu mò về thành phố tuyến 2, 3 như thế này chẳng phải là khiến người ta không hiểu nổi à?
- Cậu thấy thế nào?
- Tôi hơi do dự.
- Lúc đầu tôi có thấy nói vậy đâu.
- Đã vậy trước kia còn là không đủ điều kiện huy động vốn...
- Sao tôi cứ thấy mình như chuột bạch ấy nhỉ?
Mọi người xì xầm thảo luận đủ kiểu, nhưng Giang Cần cũng không giải thích.
Kỳ thực những công ty vùng ngoài này cũng đã có sự chuẩn bị ở các thành phố tuyến 2, 3 khác rồi. Thậm chí có nhiều công ty còn phát triển từ thành phố tuyến 2, 3, có quá trình phát triển tương tự như Lâm Xuyên.
Chuẩn bị từ chỗ này vừa có thể giảm bớt vốn đầu tư, lại vừa giữ được năng suất.
Chuyện làm ăn kỳ thực cũng là chuyện giao thiệp. Anh giới thiệu cho tôi nguồn lực của thành phố, tôi cho anh mạng lưới giao vận. Mọi người hợp tác với nhau, kỳ thực như thế sẽ phát triển nhanh hơn là từ đầu đến cuối chỉ ở một thành phố.
Ngoài ra thì việc sắp xếp ở các thành phố tuyến 2, 3 có liên quan đến chiến lược phát triển Multi-group ở giai đoạn sau nên cũng không thể tiết lộ sớm.
Quan trọng nhất là các thương hiệu ở Lâm Xuyên đã phát triển đồng hành với Giang Cần. Nhưng các thương hiệu ngoài kia thì không thế, nên độ tin cậy giữa mọi người không cao.
Dù đã có hợp đồng chiến lược nhưng Giang Cần cũng không mong những thương hiệu do chính hắn nâng đỡ lại có tâm tư khác.
Thế thì chỉ còn một vấn đề duy nhất là sự tín nhiệm.
Là có sẵn sàng chọn con đường tắt này hay không?
Kỳ thực thì dịp này cũng coi như là sàng lọc đối tác.
Trong ngày hôm đó, có năm công ty nhận thấy kế hoạch phát triển của Giang Cần không còn phù hợp với mục tiêu phát triển của mình nữa nên đã chủ động rút lui khỏi kế hoạch này.
Dưới sự điều hành của Ngụy Lan Lan, những thương hiệu còn lại bắt đầu sắp xếp vây lấy vùng lân cận những thành phố trực thuộc chuỗi kinh doanh của Hỉ Hán Hà Thanh.
- Đại thế đã thành, đại thế đã thành rồi!
Giang Cần đứng ở đài phun nước trong Multi-group, nhìn cái bóng đẹp trai quá đỗi của mình trong nước làm xúc động suýt khóc.
Giữa lúc ấy, tòa trụ sở Tùy Tâm Đoàn ở Thượng Hải, văn phòng mà bọn họ thuê năm năm giờ đã trống hơn một nửa.
Tại đây, máy tính, máy in, máy lọc nước rồi cả điều hòa cũng bị dọn sạch bách. Chỉ còn một ít tài liệu vô dụng không được mang đi vương lại trên nền nhà, báo hiệu một cuộc rút lui trong im lặng.
Bấy giờ, Diệp Tử Khanh nhìn màn đêm ngoài cửa sổ, im lặng thật lâu, nét mặt không rõ vui buồn.
Chỉ mới đây thôi, phần lớn quản lý của Lashou và Nuomi đã rút khỏi Thượng Hải. Bên đó chỉ để lại một nhóm nhỏ lo quản lý thị trường. Đây vốn là một cơ hội tốt để lội ngược dòng, nhưng bọn họ không có tiền.