Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 942: CHƯƠNG 941: TÙY TÂM ĐOÀN NGƯỜI ĐI TRÀ NGUỘI

Kỳ thực, từ khi Lashou và Nuomi hợp tác tiến vào thị trường Thượng Hải, bọn họ cũng đã bị thị trường đầu tư bỏ rơi rồi.

Bởi sau hai đợt đầu tư, họ không những không mở rộng phạm vi kinh doanh mà còn để vuột mất hơn một nửa thị trường. Giữa lúc như thế, không có nhà đầu tư nào còn muốn mất thời gian với họ nữa.

Hiện giờ thị phần của 24Quan, Wowo cũng đã vượt xa Tùy Tâm Đoàn. Ngay cả Manzuo lạ nước lạ cái cũng lấn át họ. Rơi vào bước đường này, ai nuôi cổ trùng mà không giữ lại một con khỏe nhất thôi.

Nhìn lại hơn bảy tháng điên rồ vừa qua, bọn họ đã thua ở đâu rồi nhỉ?

Đầu năm khởi nghiệp ở Thượng Hải, danh tiếng vang xa, trước nay chưa ai bì được. Lúc đó bọn họ cũng biết sẽ có đối thủ thôi, nhưng không ngờ đối thủ lại đến sớm như vậy.

Lashou trực tuyến chỉ năm ngày đã ngáng đường bọn họ đến thị trường Kinh đô.

Kế hoạch phát triển của Tùy Tâm Đoàn bị ngắt quãng ngay tắp lự, chỉ còn cách lánh về phía Nam.

Nhưng do sự mở rộng thị trường đột ngột dẫn đến quyền lực phân chia không đồng đều, chương trình quản lý rối tung lên, tốc độ truyền tin trì trệ. Ngày thứ hai sau khi chủ quản chi nhánh Thâm Quyến bị công ty khác đào đi thì bọn họ mới biết tin.

Lúc ấy, thị trường Thâm Quyến mà bọn họ sứt đầu mẻ trán giành được đã hoàn toàn sụp đổ.

Sau rồi, bọn họ lấy lùi làm tiến, bán nguồn đầu tư cho Nuomi rồi xúi giục Nuomi xuôi nam về Thâm Quyến để chèn ép Lashou. Còn họ tranh thủ chút thời gian đổi được này để huy động vốn, ổn định thị trường.

Nếu như nói những bước đi trước là sai lầm thì chắc chắn bước đi này là kéo lại khoảng cách giữa Tùy Tâm Đoàn và Nuomi.

Nhưng chẳng ngờ rằng quyết định này của bọn họ vẫn lại là sai lầm.

Chu Chấn Hào dẫn đội xuôi Nam về Thâm Quyến để rửa nhục. Bạn cũ bắt tay với kẻ thù, chĩa họng súng về mình, phá tan mọi hoạt động kinh doanh ở Thượng Hải của bọn họ. Đối mặt với tình thế ấy, bọn họ không còn cơ hội để mò mẫm nữa.

Trong cái ngành đốt tiền như giấy này, không gọi được vốn chẳng khác nào đã bị tuyên án tử.

[ Thị trường toàn quốc không như thế đâu...]

[ Học tỷ, chị muốn làm cừu hay là muốn làm heo? ]

Diệp Tử Khanh cười khẽ, với tay ra mở nắp bút mực, ký tên mình lên bản hợp đồng thu mua trước mặt.

Dẫu hiện giờ giá trị Tùy Tâm Đoàn đã bị chém ngang hông nhưng cũng may nghề này rất triển vọng. Bọn họ bán đi công việc, bán đi đoàn đội nhân viên, lại có gia đình giúp đỡ là lại có thể hạ cánh an toàn.

Con nhà giàu mà, khi đi làm cũng đều đã có đường lui cả rồi, không thì lúc ban đầu cũng chẳng dám bạo gan như thế đâu. Đây là lợi ích của việc có hậu thuẫn.

- Ký xong chưa Tử Khanh?

- Rồi. Đã ký xong.

Chu Chấn Hào đút hai tay vào túi nhìn cô:

- Thế đi ăn bữa cơm chứ nhỉ?

Thôi Y Đình cũng xuất hiện phía sau y:

- Bữa chia tay.

- Được.

Trong một nhà hàng Nhật ở Tĩnh An, Diệp Tử Khanh, Chu Chấn Hào và Thôi Y Đình cùng ngồi trên chiếu tatami, im lặng ăn cơm. Dù sắc mặt điềm đạm nhưng ai cũng ôm cho mình một tâm trạng phức tạp riêng.

Cảm giác bấy giờ hệt như tất cả chỉ là một giấc mơ. Tuy bắt đầu là mộng đẹp nhưng mỗi lúc mỗi lúc nó lại hóa thành ác mộng. Đến giờ mộng tan, ngoài cảm giác mất mát, vô hình trung cả ba còn có một loại cảm giác điềm nhiên.

- Anh sẽ đến Lashou.

- ?

Chu Chấn Hào chợt buông đũa:

- Mấy hôm trước Khang Kính Đào gọi điện cho anh, hỏi anh có sẵn sàng đến chỗ họ làm giám đốc thị trường không. Bây giờ bên đó muốn khai thác ở các thành phố tuyến 2, 3 nên đang thiếu người.

Diệp Tử Khanh ngờ vực nhìn y:

- Nhà anh cũng nổi tiếng là có điều kiện mà giờ anh lại sẵn lòng đi làm một giám đốc thị trường nho nhỏ à?

- Chắc chắn anh không đi vì tiền rồi. Anh lăn lộn trong nghề bao lâu nay, anh cũng muốn nhìn xem sau này ai sẽ là người thắng cuộc chứ.

- Anh chọn Lashou vì nghĩ bên đó sẽ thắng cuộc à?

Không đợi Chu Chấn Hào đáp lời, Thôi Y Đình đã nói:

- Trước mắt thì ưu thế của Lashou là lớn nhất. Nếu không phải nó thì sẽ là ai đây?

Diệp Tử Khanh nhìn Thôi Y Đình:

- Cậu cũng định gia nhập Lashou?

Thôi Y Đình gật đầu:

- Tớ nghĩ gần giống như Chu Chấn Hào. Lăn lộn bấy nay, dù sao thì tớ cũng muốn tận mắt nhìn thấy người thắng cuộc. Tử Khanh, cậu... không nhận được điện thoại à?

- Nhận được. Nhưng mà… tớ từ chối.

Diệp Tử Khanh vén tóc mai sau tai, bưng ly rượu lên nhấp giọng:

- Sau khi Cửu Huệ sụp đổ thì tớ cũng vẫn không phục. Tớ thấy mình không sai. Nhưng quãng thời gian làm việc ở Tùy Tâm Đoàn tớ chợt nhận ra, tớ không có khả năng làm người dẫn đường.

Thôi Y Đình ngưng đũa:

- Có nhiều nguyên nhân dẫn đến thất bại mà. Cậu không cần đặt hết mọi thứ lên đầu mình, Tử Khanh. Giang Cần kia không ở trong chăn làm sao biết chăn có rận.

- Tháng sáu này là tớ ba mươi tuổi rồi. Người ba mươi tuổi chẳng lẽ không dám chấp nhận việc mình tầm thường à?

“...”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!