Giang Cần móc túi lấy một củ khoai lang, bóc vỏ và nhìn về phía Phùng Nam Thư.
Lúc này, tiểu phú bà đi đôi ủng màu kaki, quấn mình trong áo phao, đang ngồi xổm bên cạnh Cao Văn Tuệ đắp người tuyết cùng cô ấy.
Biểu cảm của cô có vẻ lạnh lùng hơn cả mùa đông tuyết rơi, nhưng đôi mắt lại rất linh động, mỗi khi đứng dậy, dù là khuôn mặt hay vóc dáng đều khiến những người xung quanh có cảm giác tự ti.
Phát hiện Giang Cần đang nhìn mình, tiểu phú bà bỗng nhiên đứng lên chạy về phía hắn, mũi quỳnh xinh đẹp cùng một đôi tay nhỏ bé trắng nõn đều đã bị đông lạnh đến đỏ bừng.
Phát hiện Giang Cần đang nhìn mình, tiểu phú bà bỗng đứng dậy chạy về phía hắn, chiếc mũi quỳnh kiều diễm và đôi bàn tay trắng nõn nà đều đã bị lạnh đến đỏ bừng.
- Ăn khoai lang nướng không? Bạn tốt.
- Không muốn ăn khoai lang, bạn tốt.
Phùng Nam Thư lắc đầu, rồi thò tay vào túi Giang Cần, sưởi ấm cho mình.
Đúng lúc này, Cao Văn Tuệ đắp người tuyết cũng lạnh không chịu nổi, hối hả chạy về phía hai người, đưa tay xin khoai lang từ Giang Cần.
Ăn là thứ yếu, quan trọng là phải làm ấm tay.
- Phạm Thục Linh là người miền Nam, thấy tuyết nên kích động cũng đành thôi, cậu là người miền Bắc mà cũng kích động theo làm gì?
- Tuy tôi là người miền Bắc, nhưng tuyết này cũng chỉ có thể nhìn thấy một hai lần trong mùa đông thôi, mà cậu biết không, hiện tượng nóng lên toàn cầu đang xảy ra, biết đâu sau này sẽ không còn nhìn thấy nữa.
Cao Văn Tuệ vừa ăn khoai lang vừa lẩm bẩm, quay người sang phổ cập khoa học về lỗ thủng tầng ozone cho Giang Cần, nói nó nằm ở trên bầu trời của Nam Cực, hình bầu dục, giống như chính cô đã từng nhìn thấy nó vậy.
Bạn học Tiểu Cao ít nhiều cũng có chút thô lỗ của đàn ông, cộng thêm khoai lang nướng dính quá, khiến miệng cô đầy ắp.
Nhìn thấy cảnh này, tiểu phú bà ngẩn người một hồi, bỗng nhiên đưa tay kéo ống tay áo Giang Cần:
- Ca ca, mình muốn ăn khoai lang nướng.
“?”
- Không phải là cậu nói không ăn sao?
- Bây giờ mình muốn ăn, cảm thấy khoai lang nướng ngon hơn bánh trung thu.
Chỉ nói muốn ăn khoai lang nướng thì có thể là lúc nãy không muốn ăn nhưng bây giờ muốn ăn, vì phụ nữ vốn dĩ hay thay đổi mà.
Nhưng nếu cậu so sánh hai thứ không liên quan đến nhau như khoai lang nướng và bánh trung thu, thì trái tim không tình bạn sẽ bộc lộ rõ ràng, những viên ngọc trai màu hồng trên bàn tính đã bay từ đảo Tế Châu trở lại.
Giang Cần không cần suy nghĩ cũng biết, tiểu phú bà muốn hôn.
Nhìn cô duyên dáng yêu kiều, tóc dài đến thắt lưng, khuôn mặt thanh tú như sứ trắng phớt lạnh, đôi mắt đẹp như hồ sâu mùa đông, lạnh lùng vô song.
Nhưng, cô cả ngày muốn hôn môi Giang Cần.
Nhìn cô ấy mặc áo khoác lông vũ ngắn màu trắng của Moncler, đeo một chiếc túi da bò nhỏ màu đen, không biểu cảm, có vẻ như không quan tâm đến mọi thứ xung quanh, tạo cho người ta cảm giác xa cách rất mạnh mẽ.
Nhưng, cô cả ngày muốn hôn môi Giang Cần.
Lúc này, tại quảng trường trước băng thiên tuyết địa, có hàng trăm người qua lại, bất kể ai khi đi ngang qua thì đều sẽ chú ý đến Phùng Nam Thư, dù sao bạch phú mỹ dáng người cao gầy thật sự rất bắt mắt ở trong tuyết.
Nhưng không ai có thể nghĩ đến, chính là bạch phú mỹ cao lãnh như vậy, trong đầu toàn là hôn môi bạn tốt.
Phùng Nam Thư đưa tay chờ khoai lang nướng, lại phát hiện Giang Cần đang híp mắt nhìn cô, làm cho tiểu phú bà có chút chột dạ nhưng vẫn là cây ngay không sợ chết đứng.
- Ăn cẩn thận, đừng để vướng ngoài miệng.
“XXX vướng ngoài miệng.”
Tiểu phú bà nghe Giang Cần dặn dò, nhận lấy nửa củ khoai lang nướng nóng hầm hập từ trong tay hắn, sau đó xé ra lớp da mỏng rồi cắn một miếng.
Ăn xong nửa củ khoai lang, cô khẽ ợ một cái, sau đó quay sang nhìn Giang Cần với ánh mắt "miệng mình có dính vụn khoai lang". Viên ngọc bích màu hồng như viên tính lăn từ Tế Châu, lăn về Lâm Xuyên, rồi cuối cùng bắn vào mặt Giang Cần.
Lúc này Cao Văn Tuệ cũng ăn khoai lang xong, lấy ra một bịt giấy lau miệng từ trong túi, lại vô cùng tri kỷ mà lấy ra một tờ nhìn qua:
- Khoai lang này ngọn thật, dính lên miệng hết rồi kia, Nam Thư, cậu có cần không?
- Không cần, cảm ơn, cậu là người tốt.
“?”
Tiểu phú bà vô cùng dứt khoát cự tuyệt "ý tốt" của Cao Văn Tuệ, sau đó quay đầu nhìn về phía Giang Cần, liền thấy ông chủ Giang hít sâu hai cái, sau đó nắm chặt bàn tay nhỏ bé của cô, kéo vào phòng học.
Thực ra Giang Cần cũng có chút muốn hôn cô.
Dù sao cũng là thanh niên huyết khí phương cương, từng hôn nữ thần chói mắt nhất trong tuổi thanh xuân, khó tránh khỏi muốn làm lại lần nữa.
Tuy rằng mọi người là bạn tốt, nhưng lần trước đã hôn cái miệng nhỏ nhắn này rồi, cảm giác cũng không phá hư tình bạn, như vậy bây giờ làm thêm lần nữa cũng có sao đâu, chỉ cần trong lòng mọi người trong sạch là được.
Huống chi, hắn đang giúp tiểu phú bà thu dọn vụn khoai lang bên miệng.