Virtus's Reader

Hai người xuyên qua hành lang thật dài, sau đó đi tới khu E của tòa nhà giảng dạy, một lối thoát hiểm sát với khu vực ngoài cùng.

Mặc dù tiểu phú bà có tính cách giống một cô bé mới lớn, nhưng cảm giác ôm cô vào lòng lại hoàn toàn khác. Nơi nào cần đầy đặn thì đầy đặn, nơi nào cần cong thì cong, quyến rũ chết người. Nếu không, một thân ngạo cốt của Giang Cần cũng không thể mềm nhũn đến mức này.

- Cậu nhìn toàn bộ quảng trường trước này xem, có ai muốn hôn bạn tốt mỗi ngày như cậu không?

Gian phòng cầu thang mờ tối, Giang Cần ôm eo cô, ôm cô lên, khiến cho tiểu phú bà nhịn không được kiễng mũi chân, ánh mắt sáng không chịu được.

- Vừa rồi có, giờ thì không, họ đến lối thoát hiểm rồi.

Phùng Nam Thư thông minh trả lời một câu, sau đó liền thấy Giang Cần đến gần, tiếp theo nhẹ nhàng nhắm mắt lại, lông mi khẽ run, phát ra một tiếng ừ.

Có lẽ vì chơi tuyết khá lâu, môi của tiểu phú bà vẫn còn lành lạnh, mang theo thanh ngọt như hương hoa, bị Giang Cần ăn.

Cô cũng dùng hành động thực tế chứng minh vì sao người ta nói thân thể con gái làm bằng nước, lúc này cả người cô mềm nhũn như sắp tan, sau đó không tự chủ được mà vươn hai tay vòng lấy cổ của hắn, chuyển dời trọng lượng lên trên người của hắn.

Khu E là khu vực dành cho các phòng học chức năng, phòng máy tính, phòng thí nghiệm và phòng thực hành. Nơi đây thường vắng vẻ, đặc biệt là vào những ngày tuyết rơi, càng ít người qua lại hơn.

Cho nên trong hành lang trống trải chỉ có tiếng chụp chụp và tiếng thở nhẹ kèm âm thanh ừ hừ.

- Được rồi, lau đi.

- Thêm một chút nữa.

- Phùng Nam Thư, cậu nghiện ngập quá rồi.

- Ca ca, hôn.

Giang Cần nhìn tiểu phú bà trong lòng, cuối cùng lại nhịn không được mà cúi người xuống, lại môi kề môi lên cái miệng nhỏ nhắn hồng nhuận của cô.

Thực ra từ lúc đồng ý nắm tay là đã bắt đầu sai rồi, hắn quá chiều cô, căn bản không nỡ cự tuyệt bất kỳ yêu cầu gì của cô...

Sau một lúc lâu, hai môi tách ra, Phùng Nam Thư nhẹ nhàng thở hổn hển, ánh mắt ngọt như là có màu nước nhộn nhạo, hiển nhiên là một cô ngốc, sau đó lại kéo chặt cổ áo của hắn, kéo cho sắp biến dạng.

- Không được mua khoai lang nướng của cả trường, nghe chưa? Thứ đó để qua đêm sẽ hỏng.

Giang Cần áp sát mặt cô, dùng chóp mũi chạm vào chóp mũi cô.

Tiểu phú bà bị ca ca hôn cho hoang mang cuồng quay, nghe ca ca nói cái gì cũng đồng ý, cho dù muốn bán bản thân đi thì cô cũng sẽ hỗ trợ đếm tiền.

- Bánh trung thu cũng không được mua.

- Biết rồi, ca ca…

Tiểu phú bà túm cổ áo hắn, dần dần phục hồi tinh thần, sau đó còn muốn hỏi ngày mai có thể ăn khoai lang nướng gì đó hay không, kết quả còn chưa nói ra, cái miệng nhỏ nhắn đã bị hôn.

Trước kia, mặc kệ là nắm tay cũng được, ôm cũng được, Giang Cần đều nói đủ rồi, dừng ở đây, nhưng Phùng Nam Thư lại không ngờ hôm nay ca ca căn bản không muốn kết thúc, vì thế lại mềm nhũn, bàn tay nhỏ bé nắm lấy cổ áo hắn cũng lần nữa siết chặt.

Bạn tốt thì có thể hôn, bạn tốt thì có thể hôn...

Phùng Nam Thư yên lặng nghĩ, nghiêng đầu nghênh đón, mặc cho ca ca làm càn trên cái miệng nhỏ nhắn của mình.

Hồi lâu sau, cầu thang vang lên tiếng bước chân, có lẽ là sinh viên tham gia tiết thực hành đã tan học, tiếng "cộc cộc" đặc biệt rõ ràng.

Hơi thở nóng bỏng của hai người dần dần tách ra, nhìn nhau, tình bạn bè không ngừng lóe ra trong mắt.

Sau đó, Giang Cần nắm tay Phùng Nam Thu từ dãy nhà học trở về sảnh trước, cả hai đều là môi hồng rạng rỡ, nhưng lại nghiêm túc như thể không có gì xảy ra, tướng phu thê lồ lộ.

Lúc này, bạn học Tiểu Cao vẫn đang chôn chân trong tuyết ngơ ngác, hoàn toàn không biết rằng trong nửa tiếng vừa qua, Phùng Nam Thư đã bị hôn hỏng môi rồi.

Nhưng mà cô cũng hoàn thành một công tích vĩ đại thuộc về mình, đó chính là đắp ra một người tuyết cực xấu, còn giơ điện thoại di động lên chụp rất nhiều ảnh chung.

- A, các cậu về rồi?

Cao Văn Tuệ nhìn thấy hai người đột nhiên biến mất lại đột nhiên xuất hiện, lập tức đi tới:

- Êy, Nam Thư, sao tớ lại cảm thấy cậu ngốc hơn vừa rồi vậy?

Lông mi Phùng Nam Thư khẽ run:

- Vừa nãy ca ca dùng tình bạn giảm trí cho tớ…

“?”

Mặc dù Cao Văn Tuệ là học giả CP số một, nhưng hai người đổi mới từ ngữ mã hóa quá nhanh, dẫn đến cô không giải mã được, bỏ lỡ một cục đường cực lớn.

Sau đó cô nhếch miệng, nhìn về phía tiểu phú bà:

- Nam Thư, cho tớ mượn son môi một chút, thời tiết quá khô, tớ cảm giác miệng sắp nứt rồi.

Phùng Nam Thư mở túi xách, đưa son môi cho cô ấy.

- Vị gì?

Tiểu phú bà quay đầu nhìn về phía Giang Cần, liền thấy Giang Cần mở miệng trả lời giống như một chuyên gia:

- Hương hoa nhài, ăn vào rất mịn, có chút mát lạnh, nhưng không khiến người ta cảm thấy dầu.

Cao Văn Tuệ sửng sốt, lập tức mở to hai mắt, như là phát hiện bí mật gì đó khiến người ta khiếp sợ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!