Vì đuổi Tùy Tâm Đoàn đi, Lashou và Nuomi đã đập một số tiền lớn vào, sau đó lại điên cuồng mở thị trường nông thôn, chút tài chính trong tay hẳn là thấy đáy.
Hiện tại bọn họ điên cuồng gia tăng số lượng thành phố, thực ra chính là để chuẩn bị cho vòng huy động vốn tiếp theo.
Mặt khác, sau khi kết thúc vòng này, các ông trùm sẽ ra trận, Giang Cần phải làm ra chút thành tích, một mặt là uy hiếp toàn bộ thị trường, mặt khác cũng là cho Bát Đại Thiên Vương xem thực lực của mình.
Sau khi họp xong, Giang Cần đi ra khỏi phòng họp, duỗi lưng một cái, đã thấy Tô Nại đang đứng chờ dưới lầu, biểu tình trên mặt giống như là chuẩn bị lên pháp trường.
- Ông chủ, tôi phải đi thi sát hạch 2, hãy chúc phúc cho tôi!
- Lên xe nhớ cài dây an toàn, nhưng nhớ kỹ đừng ngồi ghế phụ. Lúc vào chuồng đừng vội vàng, cứ tin tưởng rằng sẽ vào được thôi.
“…”
Tô Nại lộ ra biểu tình không còn gì để lưu luyến nữa, quay đầu lên chiếc BMW của Ngụy Lan Lan, sau đó chậm rãi rời khỏi trụ sở Multi-group.
Mà Giang Cần cũng lái xe, trở về đại học Lâm Xuyên.
Mấy ngày gần đây trời trong xanh, nhiệt độ không khí cũng dần dần tăng trở lại, sinh viên co đầu rút cổ ở ký túc xá sưởi ấm lại nhịn không được rung động, từng bước từng bước, bắt đầu điên cuồng yêu đương.
Vừa bước vào ký túc xá, Giang Cần đã ngửi thấy mùi nước hoa nồng nặc. Hắn nhìn thấy Tào Quảng Vũ trang điểm lòe loẹt, chuẩn bị ra ngoài. Nhìn sang Nhâm Tự Cường, y cũng đang chải chuốt tóc tai, hất sang một bên uốn xoăn, trông y hệt như Tiêu Thập Nhất Lang.
- Lão Giang, cậu về rồi à? Bên ngoài có lạnh không?
- Cũng tạm.
- Cậu nói giống như không nói, bên ngoài có thể đứng vững không?
Năm ngoái Tào Quảng Vũ và Đinh Tuyết đi bộ nửa giờ trong băng tuyết ngập trời, lúc trở về hô đi toilet đi toilet, kết quả lục lọi nửa ngày cũng không tìm được dụng cụ đi tiểu, hôm sau còn bị cảm một hồi.
Giang Cần suy nghĩ một chút:
- Tôi cũng không biết hình dung thế nào, tóm lại hôn một cái thì không sao, nhưng không đề nghị cởi quần, một mặt là sẽ bị cảm mạo, một mặt là vô cùng lạnh.
“?”
Cái này con mẹ nó không biết hình dung sao, cái này con mẹ nó gọi là quá biết hình dung, oke?
Nghe xong lời tầm phào của Giang Cần, Tào Quảng Vũ và Nhâm Tự Cường đều đỏ mặt, gào khóc kêu to, cậu đừng nói lung tung a, con mẹ nó ai cởi quần giữa băng thiên tuyết địa a, chúng tôi đều là sinh viên đứng đắn!
Giang Cần cười nhạo một tiếng, thầm nghĩ mấy đứa làm chuyện này đều là sinh viên đứng đắn.
Sau đó hai người hì hục rời khỏi ký túc xá, trong ánh mắt rõ ràng mang theo một tia xao động, không biết đang ảo tưởng cái gì.
Cùng lúc đó, Siêu tử dựa lưng vào trên bàn, sau lưng chống mép bàn, bắt chéo chân, đắm chìm trong ánh nắng ôn hòa buổi trưa, tay cầm một quyển tiểu thuyết mạng, giống như lão tăng nhập định.
- Siêu tử, cậu không ra ngoài đi dạo à? Ánh mặt trời hôm nay rất đẹp.
- Tôi ở ký túc xá cũng có thể phơi nắng, hơn nữa một mình tôi, ra bên ngoài cũng không biết làm cái gì, lại không giống như Tào ca, miệng lạnh còn có thể hôn.
Giang Cần đưa tay mở máy tính:
- Thực ra cậu không cần hâm mộ lão Tào với lão Nhâm, thời gian thanh xuân lãng phí hết vào yêu đương thì có ích lợi gì?
Chu Siêu nghe xong sững người một lúc, sau đó nhìn vào quyển tiểu thuyết mạng trong tay mình:
- Giang ca, tôi dành cả ngày đọc truyện mạng, chẳng phải còn vô dụng hơn sao? Người ta còn kiếm được vợ, biết đâu còn có cả con trai kháu khỉnh nữa chứ.
- Cái đó thì không chắc đâu, biết đâu sau này cậu có thể trở thành một tác giả mạng thì sao? Yêu đương tốt đẹp có ích gì? Vừa phải mua quà, vừa phải dành thời gian bên nhau, thậm chí còn không có chút không gian riêng cho bản thân. Trong ký túc xá này, chỉ có hai chúng ta là tỉnh táo nhất!
- Có lý nhỉ!
Chu Siêu khép sách lại, tinh thần bỗng sôi nổi:
- Thực ra tôi đã ấp ủ ý tưởng viết một quyển tiểu thuyết mạng từ lâu rồi. Tôi nghĩ mình viết chắc chắn không thua kém gì họ.
- Nhìn xem, đây chính là thu hoạch, chờ cậu trở thành nhà văn mạng nổi tiếng, bọn họ còn suốt ngày anh ơi anh à đấy.
- Giang ca, cậu nói thêm đi.
Giang Cần đứng dậy mở tủ quần áo, thay quần áo:
- Lát về tôi nói sau.
Chu Siêu sửng sốt một chút:
- Không phải cậu mới về mà, lại muốn ra ngoài à?
- Mấy ngày nữa tôi phải đi Thượng Hải công tác, lần này đi tương đối lâu, trước hết phải dỗ dành bạn tốt của tôi, miễn cho cô ấy lại buồn.
“…”
Giang Cần mặc quần áo tử tế, tắt máy, trước khi màn hình tắt, khung chat QQ trên mặt bàn vẫn chưa tắt.
[Tiểu phú bà, mình sắp đi công tác rồi, đi hôn thôi]
Thực ra hắn muốn nhắn là “ra ngoài ăn cơm”, nhưng vì lúc đang nhắn tin thì Siêu tử đang nói "miệng lạnh còn có thể hôn ", thế là hắn nhắn nhầm. Sau đó, hắn lại bị Siêu tử thu hút sự chú ý nên không hề nhận ra lỗi sai của mình.
Bất quá cho dù phát hiện cũng vô dụng, QQ thời đại này, căn bản cũng không có chức năng thu hồi.