- Cậu cứ xem trước đi, tôi dỗ dành Phùng Nam Thư xong sẽ quay lại, tiếp tục cùng cậu bàn luận về những điều tuyệt vời của hội độc thân.
Giang Cần bỏ lại một câu rồi hùng hổ rời khỏi ký túc xá.
Lúc này Siêu tử á khẩu không trả lời được, cả người run rẩy, thầm nghĩ cái này con mẹ nó thật kỳ cục? Các cậu luôn miệng nói đọc tiểu thuyết tốt hơn yêu đương, kết quả mới 1h chiều đã đi hẹn hò hết cả rồi, mẹ kiếp!
Cùng lúc đó, ở ký túc xá nữ 503, Phùng Nam Thư mặc áo ngủ gấu thoải mái bắt đầu chạy tới chạy lui giữa ban công và ký túc xá.
Bởi vì là cuối tuần, các chị em trong ký túc xá đều rúc ở trên giường, xem phim.
Khi các cô thấy Phùng Nam Thư nhanh chóng thay giày da, lập tức tỉnh táo lại.
Ai cũng biết Phùng Nam Thu nghiện chồng. Đừng nói đến gặp người thật, chỉ cần nhìn thấy tin tức về chồng của cô là cô đã cuồng lên không chịu được. Việc cô đột nhiên thay đổi trang phục chắc chắn là do tên kia lại đến tìm cô rồi.
- Giang Cần lại muốn dẫn cậu đi chơi?
- Uh-huh.
Phùng Nam Thư nhẹ giọng trả lời một câu, sau đó thầm nói thêm một câu ở trong lòng, muốn hôn môi bạn tốt nữa.
Cô mặc chiếc áo khoác lông ngắn màu trắng, thân dưới là một chiếc quần jean màu đen eo cao, phác họa cái mông nhỏ rất tròn trịa, hai cặp đùi đẹp tinh tế thon dài.
Sau vài tiếng cộc cộc vang lên, tiểu phú bà đi xuống lầu, hướng đến căng tin số 2.
Đẩy rèm cửa chống lạnh màu xanh lá cây ra, Phùng Nam Thư nhìn thấy Giang Cần đã ngồi chờ ở hàng thứ hai và dựa vào hệ thống sưởi ấm, trên bàn là rất nhiều thứ, đều là món cô thích ăn.
- Ca ca.
- Ăn thôi.
Phùng Nam Thư được đút một miếng thịt kho tàu, sau đó ngoan ngoãn nhai, mắt đảo quanh bàn ăn, không thấy khoai lang nướng và bánh trung thu.
Cô không biết khi nào mới có thể hôn, nhưng cũng không dám hỏi, mà há miệng ăn hết tất cả những thứ Giang Cần đút cho, như một con chuột hamster ngốc nghếch.
Một giờ rưỡi chiều, ông chú bán cơm rang ở quầy cầm một cái chậu sắt, dùng muỗng gõ mạnh hai lần, rao bán hết, tan sở, rồi tiêu sái quay người rời đi.
Cái hay của nhà ăn khoán là ở chỗ này, không hề cạnh tranh nội bộ.
Lúc này, bên ngoài nhà ăn lại nổi lên một trận yêu phong, cảm giác như Trư Bát Giới đến vậy.
Giang Cần nhìn ra ngoài qua cửa sổ, có thể thấy trong trường học có vô số cặp đôi tình nhân quấn chặt áo, hì hục chạy về căng tin, trong đó có một anh chàng chạy đến cửa còn loạng choạng, không may ngã sấp mặt.
Đây chính là kết cục của yêu đương.
Giang Cần vui vẻ đút cho Phùng Nam Thư một miếng thịt, quay đầu nhìn lại, phát hiện ra anh chàng ngã sấp mặt có chút quen mắt, trông giống lão Tào.
Tuy nhiên y thấp hơn lão Tào một chút, cũng không có khí chất tao nhã như Tào ca, hơn nữa Tào ca không bẩn thỉu như vậy, cũng không chảy nước mũi.
Người này chỉ có vẻ ngoài của Tào thiếu gia, nhưng không có linh hồn của Tào thiếu gia.
- Lão Giang, sao cậu cũng ở đây?
“…”
Giang Cần im lặng một chút, phát hiện ra người chạy loạng choạng đến đây chính là lão Tào, Đinh Tuyết bên cạnh còn ân cần giúp y gỡ những chiếc lá cây khô dính trên người.
Lấy tính tình thối tha của Đinh Tuyết, thế mà không mắng y ngốc, xem ra vừa rồi lúc ngã hẳn là đang nói lời ngon tiếng ngọt.
- Ra ăn trưa cũng gặp được hai vợ chồng nhà này, Lâm Đại nhỏ thế à?
- Chủ yếu là chỗ tránh gió ít thôi, cơn gió lúc nãy suýt làm bọn tôi chết cóng.
Tào Quảng Vũ xoa xoa tay, đặt lên lò sưởi một lúc, rồi lại nắm lấy tay Đinh Tuyết, ra vẻ ân ái.
Đinh Tuyết lộ ra biểu tình vui vẻ:
- Cảm ơn cưa cưa~
- Không có chi, Tuyết nhi.
Giang Cần nghe xong da đầu đều tê dại:
- Đinh Tuyết, chúng ta còn không hiểu rõ nhau sao, đừng giả giọng nữa được không, tiểu phú bà của tôi sẽ học hư đấy!
Phùng Nam Thư nhìn thoáng qua Giang Cần:
- Cái này mình học từ lâu rồi.
Đinh Tuyết nhíu mày, sát khí bừng bừng:
- Giang Cần, cậu đừng nói bậy, tôi giả giọng cái gì? Bình thường tôi vốn dĩ như vậy, đúng không nào ca ca?
Tào Quảng Vũ cũng không kịp suy nghĩ đã vội gật đầu:
- Đúng đúng đúng, bình thường em ấy vẫn hay õng ẹo như vậy.
Đinh Tuyết: …
Giang Cần nở một nụ cười hả hê:
- Lúc nào muốn đánh cậu ta thì báo một tiếng nhé, chúng tôi tránh xa ra, tiểu phú bà mặc đồ trắng, tôi sợ dính máu không giặt được.
Tào Quảng Vũ nghe xong rùng mình, bỗng nhiên cảm thấy căng tin còn lạnh hơn cả ngoài trời.
Đúng vào lúc này, lại có một cặp đôi nắm tay nhau chạy vào, người con trai khá cao, người con gái bình thường, nhưng vì cúi đầu tránh gió nên cũng không nhìn rõ mặt.
- Có chút giống lão Nhâm, nhưng luộm thuộm hơn lão Nhâm, tóc rối như ổ gà, còn chảy nước mũi, vóc dáng cao ráo thì có ích gì, người như vậy mà cũng có bạn gái? Thật quá đáng.
Để chuyển chủ đề, Tào Quảng Vũ đánh giá về chàng trai đang chạy vào, trong mắt y, tất cả đàn ông trên thế giới cao hơn 1m69 đều là phế vật.