Vừa dứt lời, một thanh âm kinh hỉ lập tức vang lên:
- A, Tào ca, Giang ca, các cậu cũng ở đây hả?
“…”
Tào Quảng Vũ cũng trầm mặc, không ngờ thật sự là Nhâm Tự Cường và Vương Lâm Lâm.
Xem ra hai người cũng co ro vì gió lạnh, xoa tay và tiến đến chỗ lò sưởi. Rồi áp sát người vào lò, cảm nhận hơi ấm lan tỏa và thở dài sung sướng.
- Tin nhầm Giang ca rồi, gì chứ, trời lạnh thế này thò tay ra cũng không chịu được.
Giang Cần phỉ y một cái:
- Đừng xàm xí, hồi trưa tôi về còn chẳng có gió, cậu không biết dậy sớm à?
Vương Lâm Lâm gật đầu:
- Sáng giờ không có gió, em còn phơi chăn dưới sân. Vừa xuống đã bị gió thổi bay cả chăn.
- Thấy không, ánh mắt quần chúng sáng như tuyết.
Ba cặp nam nữ phòng 302 tán gẫu, ăn trưa xong rồi lại dựa vào lò sưởi mà lười biếng.
Phùng Nam Thư là kiểu ngự tỷ cao quý lạnh lùng, Đinh Tuyết là cô gái tóc ngắn nóng tính, còn Vương Lâm Lâm là kiểu dịu dàng ngọt ngào, có thể nói mỗi người một vẻ.
Mùa đông trong nhà, đặc biệt là căng tin gần phòng nồi hơi, về độ thoải mái thì không thể chê vào đâu được.
Nhưng đối với các cặp tình nhân thì đây lại không phải là nơi lý tưởng, vì cả không gian rộng rãi và thông thoáng, chẳng làm được gì cả, ngoài trò chuyện thì chỉ có trò chuyện.
Tất nhiên, cũng có người tụ tập chơi bài, nhưng trong nhóm này tuy cũng có nam có nữ, nhưng tỷ lệ có người yêu lại không cao, nói nhảm, đã yêu đương rồi thì ai còn tâm trí chơi bài chứ.
Vậy tại sao trong trường đại học lại có nhiều nam nữ tụ tập chơi bài như vậy?
Nói tóm lại, chơi bài cũng là để tìm người yêu, nhưng có người yêu không phải để chơi bài.
- Siêu ca, bây giờ ở ký túc xá một mình à?
- Ừ, đang đọc sách, cả phòng có bốn đứa, chỉ có tiền ký túc xá của Siêu ca là không uổng phí, thẻ thư viện cũng đáng.
Tào Quảng Vũ đột nhiên rời khỏi máy sưởi:
- Nói đến thẻ thư viện, Đinh Tuyết, chúng ta đi thư viện đi. Lãng phí thời gian ở đây còn không bằng đi đọc sách, anh định thi nghiên cứu sinh.
- Ừm, đều nghe anh.
Giang Cần nhìn hai người bọn họ đi xa, ha hả một tiếng:
- Còn thi nghiên cứu sinh nữa chứ, với trình độ của lão Tào, nướng khoai lang cũng chẳng nướng được.
Phùng Nam Thư bắt được từ then chốt, ánh mắt lập tức sáng ngời:
- Ca ca, mình muốn ăn khoai lang nướng.
“?”
- Chẳng phải vừa ăn cơm xong sao.
Phùng Nam Thư ghé vào tai hắn thì thầm:
- Cậu nói đi hôn.
Giang Cần sửng sốt, lập tức thay đổi biểu tình nghiêm túc:
- Nói bậy, mình đây không bao giờ hôn môi với bạn tốt, lần trước cũng là do cậu ăn khoai lang làm bẩn miệng.
- Mình có lịch sử trò chuyện...
Tiểu phú bà lấy điện thoại ra, đưa cho hắn xem, đôi mắt trong veo đầy vẻ vô tội.
Giang Cần nhíu mày, thầm nghĩ mẹ nó, đúng là gặp quỷ rồi, hắn nhớ rõ ràng mình gõ là ăn cơm, sao lại thành hôn rồi?
Chắc chắn là thằng chó Chu Siêu, tìm mình tâm sự nên khiến mình gõ nhầm chữ.
Nhưng mà…
Đàn ông đích thực phải chịu trách nhiệm cho lỗi lầm của mình, như vậy mới xứng đáng là một nam tử hán.
Giang Cần nhớ đến một vùng trũng đạo đức trước đây hắn từng khai phá, sau này không sử dụng đến nữa, chính là con hẻm sau căng tin số 2, chỗ đó ánh nắng vừa đủ, còn khuất gió, hôn cũng không thành vấn đề.
- Lão Nhâm, bọn tôi đi trước.
- Giang ca, cậu đi đâu vậy?
- Đi 208 xử lý công việc.
- A à, lát nữa bọn tôi cũng đi, đi tham gia hoạt động của câu lạc bộ.
Giang Cần gật đầu, nắm lấy móng vuốt nhỏ của Phùng Nam Thư đi ra ngoài, sau đó rẽ trái rẽ phải đi vào con hẻm sau căng tin số 2, nhưng không ngờ bên trong lại có một cặp nam nữ đang ôm vai đánh nhau.
Vãi, là lão Tào với Đinh Tuyết.
Ông chủ Giang thấy tình huống không ổn, lập tức dắt tiểu phú bà đi ra ngoài, kết quả lại nghe tiếng bước chân, hai người bị chặn lại trong hẻm.
Ba cặp nam nữ đồng thời quay đầu, nhìn nhau, bầu không khí chìm vào im lặng trong vòng năm giây.
- Lão Nhâm, không phải cậu muốn tham gia hoạt động của câu lạc bộ sao?
- Lão Tào càng xàm hơn, không phải cậu nói cậu đi thư viện ôn thi nghiên cứu sinh sao? Mẹ nó ở cao học người ta có môn hôn à?
Tào Quảng Vũ và Nhâm Tự Cường liếc nhau:
- Bọn tôi nói vậy thì có sao đâu, dù sao cũng là tình nhân công khai, nhưng cậu dẫn bạn tốt của cậu chui vào ngõ nhỏ là làm cái gì?
Giang Cần trầm mặc một lúc lâu, sau đó cúi người nhặt nửa viên gạch trên mặt đất:
- Tìm nửa ngày, không ngờ mất ở chỗ này.
"???"
- Được rồi, các cậu bận rộn đi, tôi tìm thấy đồ rồi.
Giang Cần mặt không đổi sắc tìm không đập loạn mà dắt tiểu phú bà đi, sau khi rời khỏi ngõ nhỏ, tiện tay vứt gạch sang một bên, quay đầu cùng Phùng Nam Thư đi 207.
Nói thật, từ sau khi nghiệp vụ kinh doanh chính của Multi-group và Zhihu chuyển ra ngoài, hắn cũng rất ít khi đến đây, ngay cả Phú Quý cũng đã bị Ngụy Lan Lan đón đến trụ sở rồi.
Nhưng bất kể có người hay không, mỗi lần tới đây Giang Cần đều nhớ tới đêm Giáng sinh năm đó, xem phim cùng tiểu phú bà, có thể cũng là nguyên nhân này, cho nên tiểu phú bà rất thích tới nơi này.