Virtus's Reader

Bây giờ cũng cách Giáng Sinh không xa, ngoài cửa sổ gió lạnh vù vù, nhưng trong phòng lại ấm áp như mùa xuân, cho dù cởi áo khoác cũng sẽ không cảm thấy lạnh.

Phùng Nam Thư đã quen tay hay việc, cởi giày ra, chân nhỏ mang vớ bông giẫm lên sô pha, giống hệt tư thế xem “Hachikō" năm đó.

Giang Cần nâng má cô, hôn lên cái miệng nhỏ nhắn của cô, động tác mềm mại.

Như thể hắn sợ rằng tiểu phú bà mỏng manh như nước này sẽ bị chính hắn bóp nát nếu hắn dùng quá nhiều lực.

Nhưng khi hơi thở ngày càng nóng bỏng, hắn cũng không kiềm được mà dần dần buông thả, nhưng lại vội vàng rút lui, lại phát hiện đầu lưỡi của tiểu phú bà luyến lưu đuổi theo.

Bốp -

Giang Cần nhẹ nhàng đánh vào mông cô một cái:

- Ngốc, sao cậu lại lè lưỡi ra?

Phùng Nam Thư ngây ngốc nhìn hắn:

- Là ca ca thò ra trước.

“…”

Giang Cần mím môi, thầm nghĩ hai người đều phạm quy thì phải làm sao? Chỉ có thể bắt đầu lại thôi. Nghĩ vậy, hắn lại cúi đầu hôn tiếp, còn tiểu phú bà thì nhắm mắt ngoan ngoãn đón nhận.

Tuy hắn đã không còn nhớ rõ chi tiết thời trung học, nhưng vẫn còn ấn tượng về bộ dáng nữ thần trong trẻo lạnh lùng của Phùng Nam Thư.

Như mọi người đã nói, khi cô bước đi uyển chuyển qua khuôn viên trường, tà váy tung bay trong gió, ai mà không bị thu hút bởi bạch nguyệt quang rạng rỡ ấy chứ.

Kết quả hiện tại, vừa nhõng vừa nhuận…

Giang Cần trùng sinh một đời, vẫn luôn kiên định khởi nghiệp, nhưng hắn nghĩ vỡ đầu cũng không ngờ, tiểu phú bà lại mơ mơ hồ hồ trở thành bà chủ.

- Phùng Nam Thư?

- Hả?

- Giấy chứng nhận bà chủ của cậu đâu?

Phùng Nam Thư mở to mắt, ngây phỗng thật lâu mới phục hồi tinh thần, sau đó nghiêng người kéo áo lông của mình, moi moi hai cái trong túi, nhanh chóng lấy ra chứng nhận bà chủ của mình.

Giang Cần nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn dịu dàng của cô:

- Mấy ngày nay không thấy cậu đeo, tưởng cậu không thích nữa.

- Có thích chứ, nhưng mấy hôm trước mình đeo đi học, vô tình làm xước một vết.

Tiểu phú bà duỗi ngón tay, chỉ chỉ một vết xước phía trên, biểu tình có chút rầu rĩ không vui.

Cô rất trân trọng chiếc thẻ này, sau khi bị trầy xước, cô buồn đến mức không muốn đeo nó thường xuyên, chỉ thích cất nó vào túi hơn.

Tình bạn cũng có giới hạn về cảm xúc. Khi tình cảm đã đầy ắp, tràn bờ, nhiều khi người ta thể hiện sự yêu mến bằng hành động.

Bởi vì ngôn ngữ dù có thể đẹp đẽ và tinh tế đến đâu, thì khi miêu tả cảm xúc vẫn sẽ trở nên yếu ớt vô lực. Có những nồng nhiệt xuất phát từ sâu thẳm trái tim, chỉ có sự thân mật khi con người chạm vào nhau mới có thể truyền tải được.

Ví dụ như nắm tay, ví dụ như ôm, ví dụ như hôn.

Tiểu phú bà rất ỷ lại vào hắn, trong lòng chỉ toàn là hình ảnh chú gấu lớn. Mối quan hệ thân thiết như ca ca muội muội trên ngôn ngữ quả thực không thể nào chứa đựng được hết sự tin tưởng và yêu mến mà cô dành cho Giang Cần.

Cho nên cô cao lãnh nhiều năm như vậy, cuối cùng cô vẫn không kiềm chế được mà nũng nịu với hắn, không kiềm chế được hành vi vượt quá giới hạn, không kiềm chế được ham muốn hôn hắn.

Giang Cần cảm thấy, thần của bạn tốt nhất định sẽ không tha thứ cho hành vi của bọn họ lúc này.

Nhưng tôi đã có tiền như vậy, các ông chủ lớn người ta có thể định nghĩa lại điện thoại di động, tại sao tôi không thể định nghĩa lại bạn bè chứ.

Đúng vào lúc này, Phùng Nam Thư bỗng nhiên đặt giấy chứng nhận bà chủ của mình lên sô pha, sau đó thò người về phía trước, dán chóp mũi của mình lên mũi Giang Cần, sau đó còn lắc lư trước sau một chút, ánh mắt có chút mềm mại sáng ngời.

- Sao lại nhìn mình như vậy?

- Hơi nghiện, còn muốn hôn thêm một lát.

Giang Cần trầm mặc một chút, sau đó khẽ cắn môi cô:

- Bạn tốt người ta nắm tay thì thôi đi, cậu cả ngày thèm thân thể bạn tốt.

- Những người bạn tốt khác cũng vậy.

- Cậu nghiêm túc chứ?

Phùng Nam Thư rất đúng lý hợp tình gật đầu:

- Mặc dù mình không thông minh lắm, nhưng mình biết.

Giang Cần trầm mặc một lúc lâu:

- Khi ra tòa, lời này không ai dám nói…

- Cậu đừng lo, trước đây mình thấy một bài post, tất cả mọi người đều nói bạn tốt có thể hôn.

- Web đen nào dám viết bậy như vậy?

Chân Phùng Nam Thư nhoáng lên:

- Trang web của cậu, có một người tốt đặt vấn đề bạn bè có thể hôn không, mọi người đều nói có thể.

Ngay khi nghe câu nói này, Giang Cần nheo mắt lại thầm nghĩ tiểu phú bà cậu đang lừa mình đấy ư? Chính mình là người đăng bài đó mà. Lúc đó, mọi người đều trả lời là không thể, như vậy là trái với phép tắc. Thậm chí còn có người nói nếu bạn tốt hôn nhau thì sẽ không còn là bạn tốt nữa.

Kết quả khi qua miệng cậu, thì thành tất cả mọi người đều nói được đúng không.

Nha đầu này, chỉ nghe những gì mình muốn nghe thôi.

Không thể, như vậy không hợp lý.

X có thể, như vậy x hợp với x lý.

Bạn tốt hôn nhau thì không còn là bạn tốt nữa.

XXXX hôn thì XXX là vẫn bạn tốt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!