- Cậu có chắc là mọi người đều nói được không?
- Ca ca cậu biết mà, mình chưa bao giờ lừa cậu. - Phùng Nam Thư vẻ mặt nghiêm túc nghiêm túc, ngữ khí chân thành tha thiết lại vô tội, muốn hắn tin tưởng.
Giang Cần tiến đến trước mắt cô nhìn cô, không nói gì cứ nhìn cô như vậy, sau một lúc lâu, ánh mắt tiểu phú bà quả nhiên né tránh một chút, nhưng vẫn mạnh miệng:
- Dù sao từ trước đến giờ mình chưa lừa cậu…
- Nhưng bài post kia là do Siêu tử đăng, cậu ta cũng có một người bạn tốt, cậu ta cũng muốn mút cái miệng nhỏ nhắn của cô ta, cho nên cậu ta đăng một bài post muốn cầu ủng hộ, lúc ấy mình ở ngay bên cạnh, mọi người nói đều không thể, nên cậu xem, mùa đông lạnh như vậy, mọi người đều ra ngoài hôn môi để giữ ấm, chỉ có cậu ta ở lì trong ký túc xá.
- Hả?
Phùng Nam Thư choáng váng, sau đó hù khuôn mặt nhỏ nhắn mở miệng:
- Thực ra, chỉ có lần này là mình lừa cậu, trước kia chưa từng lừa.
Giang Cần đánh mông cô bốp bốp hai cái:
- Sau này còn dám lừa mình không?
- Không dám, về sau nếu mình lại lừa cậu mà bị cậu phát hiện, thì cậu lại đánh mông mình.
- Vậy nếu không phát hiện được thì sao?
Tiểu phú bà ngẩng đầu nhìn hắn:
- Không phát hiện thì không phải là lừa.
Giang Cần thầm nói cái miệng nhỏ của cậu thật đúng là biết nói, nhưng thật đáng tiếc, ý nghĩa tồn tại của cái miệng nhỏ nhắn cũng không phải dùng để nói chuyện, sau đó hắn cúi đầu hôn cô, bảo cô không được nói chuyện, chỉ cần ừ hừ.
Hồi lâu sau, thời gian đi tới năm giờ chiều, ánh mặt trời ngoài cửa sổ bắt đầu chiếu nghiêng, rơi vào trên người hai người nhắm chặt hai mắt, ánh sáng nửa sáng nửa tối.
Sau khi tách ra, tiểu phú bà có chút thở hồng hộc, sau đó lại rúc vào trong lòng Giang Cần, mông bị điện thoại di động cấn đau.
- Đói không?
- Đói bụng, hồi trưa chưa ăn no. - Ánh mắt Phùng Nam Thư nhộn nhạo vô cùng.
Giang Cần lại mút cô một cái, thầm nghĩ buổi sáng cậu vẫn luôn nghĩ đến chuyện hôn, còn muốn chạy sang đối diện mua khoai lang nướng gì đó, như thể những thứ khác đều không có lực hấp dẫn, có thể ăn no mới là lạ.
- Đi thôi, mình dẫn cậu đi ăn cơm tối, chỉ hôn thì không no được.
Giang Cần nói xong, thừa dịp còn chưa đứng dậy lại hôn sâu tiểu phú bà một cái.
Phùng Nam Thư bị hôn một cái lại ngốc một chút, thiếu chút nữa rơi khỏi vòng tay hắn, sau đó nhìn Giang Cần, thầm nghĩ ca ca cậu còn như vậy mình sẽ không đi.
Sau khi rời khỏi căn cứ khởi nghiệp, gió lạnh ngoài cửa sổ lại mạnh hơn rất nhiều, Giang Cần vén rèm cửa đi vào, kết quả phát hiện Tào Quảng Vũ, Đinh Tuyết, Nhâm Tự Cường và Vương Lâm Lâm đã ngồi đủ một bàn.
Mẹ nó, thật đúng là kỳ quái, trước kia lúc muốn tìm thì không thấy đâu, hiện tại vừa nghĩ làm chút chuyện xấu thì đám chó này cứ chình ình trước mặt.
- Lão Giang, bên này! - Tào Quảng Vũ hô một tiếng.
Nhâm Tự Cường cũng phất tay:
- Giang ca, ăn cùng đi.
Giang Cần thầm nói bây giờ miệng tôi đỏ bừng, ngồi xuống chẳng phải sẽ bị các cậu chọc sao, sau đó hắn giả vờ không thấy, xoay người đi đến quầy mua cơm, còn mua một chén canh vịt già, định mài vũ khí.
Phùng Nam Thư giơ tay vẫy vẫy với Đinh Tuyết, còn nói với bọn họ là lần sau nha.
Bình thường cô không hoạt bát như vậy, cho dù dính bên cạnh Giang Cần thì sẽ có cảm giác an toàn và có thể trao đổi bình thường với người khác, nhưng cũng không chủ động như vậy.
Mà cô bây giờ, rõ ràng là được Giang Cần sủng cho vui vẻ, có chút phiêu vù vù, đáng yêu như là uống rượu.
Sau khi tìm chỗ ngồi xuống, Giang Cần vừa ngẩng đầu, phát hiện Trang Thần ở ngay cạnh mình, một tay cầm đũa, tay kia thoăn thoắt gõ chữ, đến lúc uống canh mới đặt xuống.
Rồi mỗi lần đặt xuống, y lại nhìn nó hai ba lần, thở dài một tiếng rồi cầm lên, tiếp tục gõ lạch cạch.
Gần đây, Thần ca ngày càng sa sút. Trước đây, y còn có thể hòa đồng ăn uống cùng với Giản Thuần và các bạn cùng ký túc xá, nhưng giờ đây y như một con sói đơn độc giữa gió.
Phát hiện Giang Cần đang nhìn mình, Trang Thần bỗng nhiên thẳng lưng, sau đó giơ điện thoại di động lên bên tai, giả vờ gọi điện thoại, sau đó bưng khay thức ăn đến bàn thu hồi, xoay người tiêu sái rời đi.
Ngầu, mẹ nó diễn như thật.
Giang Cần đút Phùng Nam Thư một ngụm canh:
- Miệng còn khô không?
Tiểu phú bà gật đầu, sau đó nhẹ nhàng hút một hơi, để lại cho Giang Cần một nửa.
Sau khi ăn cơm chiều xong, mặt trời đã lặn hơn nửa, Giang Cần đưa Phùng Nam Thư đến dưới ký túc xá, suy nghĩ một hồi rồi lại lẻn vào nhà để xe, áp bạn tốt vào tường và hôn một lúc lâu.
Bởi vì là giờ cơm nên bên ngoài nhà xe người ra vào tấp nập, Giang Cần thậm chí còn thấy được bạn cùng phòng của tiểu phú bà đi ngang qua, tim đập bịch bịch.
- Trở về không thể nói cho Cao Văn Tuệ, biết không?