Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 982: CHƯƠNG 981: ÔNG CHỦ ĐI THĂM HỌ HÀNG RỒI

"Giấc ngủ đông của khu đô thị đại học"

"Thiết quân tiếp thị địa phương"

"Chuỗi thương hiệu và Lễ hội ẩm thực"

"Hợp tác sâu rộng kéo dài nửa năm"

Sau khi hiểu được toàn bộ câu chuyện thì rất nhiều người đều có cảm giác như bị hàng duy đả kích.

Đặc biệt là những người nhập tâm vào câu chuyện, bọn họ đặt mình vào vị trí của La Tân, trải nghiệm mọi thứ một cách cẩn thận, khi mở mắt ra họ đã không tự chủ được mà toát mồ hôi hột.

Điều quan trọng nhất là cho đến thời điểm hiện tại, khu vực kinh doanh của Lashou tại Thượng Hải vẫn đang không ngừng thu hẹp, giống như cát trong tay, càng muốn nắm chặt càng tuột mất.

Điều này khiến người ta không khỏi liên tưởng đến thời khắc cuối cùng của Tùy Tâm Đoàn, lúc đó tình hình của bọn họ cũng vậy, dù đã nỗ lực hết sức nhưng lượng người dùng vẫn sụt giảm nhanh chóng.

- Đàm tổng, chào cô, tôi là phóng viên của tờ Economic Express, cho hỏi tôi có thể phỏng vấn anh Giang được không?

- À... Xin lỗi, ông chủ nhà tôi đi thăm họ hàng rồi.

- Không sao, tôi có thể đến bất cứ lúc nào, chỉ cần anh Giang có thời gian là được ạ.

“...”

- Ừm, xin chào, tôi muốn phỏng vấn Giang tổng...

- Ông chủ chúng tôi đi thăm họ hàng rồi ạ.

“...”

Cuộc tấn công dồn dập ở Thượng Hải sắp kết thúc, Giang Cần có thể coi như đã thở phào nhẹ nhõm, sau đó hắn điên cuồng chạy đến trang viên Xà Sơn làm khách.

Dù sao cũng đã đến Thượng Hải rồi, trước đây bận rộn sắp xếp công việc nên không có thời gian cũng có thể thông cảm được, nhưng bây giờ tình hình đã ổn định, nếu không đến thăm nhà chú thím của tiểu phú bà thì có vẻ không phải phép.

Đó đều là những bậc trưởng bối đáng kính đáng yêu, còn tặng hắn một chiếc đồng hồ vàng to nữa.

Cho dù hắn và Phùng Nam Thư không phải là bạn tốt thân thiết gắn bó thì về tình về lý hắn cũng nên tới thăm một chút.

Mười một giờ rưỡi trưa, Giang Cần lái xe đi đến biệt thự. Lúc này Phùng Thế Hoa đang luyện chữ, khi nghe thấy tiếng xe hơi thì y lập tức buông bút lông xuống, nhìn thấy Giang Cần đã bước vào với hai tay đầy quà cáp.

- Wow? Chú, từ ngữ tao nhã quá nhỉ!

Giang Cần nhìn thấy những con chữ vết mực vẫn còn chưa khô trên bàn, trong mắt hiện lên sự tán thưởng chân thành, không hề giả dối.

Khóe miệng Phùng Thế Hoa khẽ giật giật:

- Chữ này gọi là Xuân Trì Yên Vận, xuất phát từ "Lư Sơn Đao", ý chỉ là đông đi xuân tới, hoa nở bên hồ.

Giang Cần bừng tỉnh hiểu ra:

- Chú nói như vậy thì đúng giống thật!

- Đừng có đánh trống lãng, thằng nhóc thúi, tới Thượng Hải nửa tháng rồi đúng không? Mà đến bây giờ mới biết qua đây thăm chú thím của cháu sao?

- Chú à, oan cho cháu quá. Cháu vốn định đến từ hôm Đông chí, quà cũng đã mua sẵn rồi, nhưng giai đoạn đó cháu lại công việc bề bộn, nên đành phải hoãn lại. Cháu buồn đến mức không ngủ được luôn ấy.

Chuyện Multi-group tiến vào Thượng Hải một cách mạnh mẽ, Phùng Thế Hoa hiểu rất rõ. Y và Tần Tịnh Thu cũng thường xuyên bàn tán về chuyện này.

Mỗi khi nhắc đến cách ra tay như sấm chớp của Giang Cần, hai người đều vừa kinh ngạc vừa khen ngợi không ngừng.

Hai vợ chồng họ đầu tư rất nhiều vào Thượng Hải, cũng gặp không ít thanh niên tài tuấn. Kiểu người bóng bẩy, ăn nói chen vài từ tiếng Anh, hay bàn tán về tình hình quốc tế thì nhan nhản.

Hai vợ chồng họ đầu tư rất nhiều vào Thượng Hải, cũng gặp không ít thanh niên tài tuấn. Kiểu người bóng bẩy, ăn nói chen vài từ tiếng Anh, hay bàn tán về tình hình quốc tế thì càng nhan nhản.

Nhưng những gì Giang Cần thể hiện ra, giá trị hơn nhiều so với những lời nói suông.

Cậu con rể hời này thực sự là một mỏ vàng.

Lần trước Phùng Thế Hoa đã nói, cho dù Giang Cần không phải là người trong lòng của Phùng Nam Thu, chỉ là một người xa lạ, thì y cũng sẽ vì trân trọng tài năng của hắn mà giúp đỡ hắn.

Sự thật chứng minh, đánh giá của y không sai, thậm chí còn hơn cả mong đợi.

Chỉ trong nửa tháng qua, tất cả những hành động của hắn đều trúng đích, điều này không chỉ cần có tầm nhìn xa trông rộng mà còn cần có khả năng kiểm soát mạnh mẽ. Rốt cuộc, không phải ai cũng có thể kiểm soát được một kế hoạch kéo dài nửa năm.

- Thị trường Thượng Hải ổn định rồi sao?

- Ổn định rồi, giờ mọi người cũng nên hiểu rằng Giang Cần cháu không phải là bình hoa di động. - Giang Cần vừa nói vừa nở nụ cười mãn nguyện.

Phùng Thế Hoa đang pha trà cho Giang Cần, không nghe rõ câu sau, lại hỏi thêm một câu:

- Còn thị trường này, các cháu còn muốn tiếp tục tiến xa hơn nữa không?

Giang Cần lắc đầu một cái:

- Lashou không phải là không muốn thị trường Thượng Hải, chỉ là tạm thời không có thời gian, nhưng nếu cháu ép bọn họ quá mức, bọn họ sẽ nhảy tường. Dù sao lần này đánh quá ác, nếu xảy ra thêm lần nữa, bọn họ có thể sẽ bỏ qua tuyến hai và tuyến ba để về xử lý cháu.

- Hm, hơn nữa đợt đánh thị trường này của cháu cũng sắp tiêu sạch vốn liếng rồi, phải hồi phục trước đã.

Phùng Thế Hoa nghe xong thì quay đầu lại nhìn hắn:

- Cần bao nhiêu?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!