Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 983: CHƯƠNG 982: ÔNG CHỦ ĐI THĂM HỌ HÀNG RỒI (2)

Giang Cần hít sâu một hơi, trong lòng nghĩ người có tiền thật là phách lối mà:

- Hiện tại không cần đâu chú, nếu cháu dùng tiền của chú, sẽ có người nói cháu lợi dụng Phùng Nam Thư để dựa hơi.

Thấy không, trong sạch!

Phùng Thế Hoa có chút cảm thán, y luôn cảm thấy trong lòng Giang Cần có một thế giới trong sáng, là dành riêng cho cháu gái của mình. Bây giờ thì sao? Nói một câu trúng tim đen.

Thế gia vọng tộc bởi vì lợi ích nên thường đối xử trọng hậu, quan hệ thân cận , ăn nhiều không thích, ngược lại còn thấy ngán.

Chỉ có người như Giang Cần, không cần tiền, mới khiến bọn họ tin rằng sự thân thiết này không pha lẫn quá nhiều mục đích liên quan đến lợi ích.

Giang Cần ngẩng đầu lên nhìn vào phòng khách:

- Thím đâu rồi chú?

Phùng Thế Hoa chỉ về hướng nhà bếp:

- Đang nấu ăn trong bếp, từ sáng đã bắt đầu bận rộn, nói là muốn làm một bữa đại tiệc.

- Thím đích thân xuống bếp sao?

- Còn không phải là vì thấy cháu đến sao? Nếu không thì thím của cháu sao có thể tích cực được như vậy, cơm cô ấy nấu không phải ai muốn ăn cũng được ăn đâu.

Lời này của chú Phùng mặc dù nghe có mùi liếm cẩu nhưng lại nói không sai.

Mọi khoản đầu tư của nhà họ Phùng ở Thượng Hải đều do thím chủ trì, còn có bất động sản Tần thị, cũng do thím làm chủ. Được ăn món ăn do thím nấu, đó tuyệt đối không phải là đãi ngộ mà người bình thường có thể nhận được.

Lần trước Giang Cần đến còn có khách khác nên ăn cơm do bà Ngô nấu. Lần này không có người ngoài, Tần Tịnh Thu nhất quyết tự mình nấu ăn, tất bật từ sáng sớm.

Nào là hải sản, gà vịt cá, hương thơm hầm xào bay tràn ngập.

Bà Ngô ở bên cạnh phụ giúp dọn dẹp nguyên liệu, hướng dẫn cách nấu nướng, bận rộn đến mức vui vẻ không sao tả được.

Ngoài Giang Cần giả vờ không biết thì tất cả mọi người trong biệt thự đều biết đây là cô gia đến. Bởi vì nhiều năm qua, bà chủ chưa bao giờ nấu ăn cho người ngoài.

Giang Cần nghe xong liền đi vào bếp, thấy Tần Tịnh Thu đang mặc tạp dề, cầm chảo. Đối với một phu nhân như cô, cảnh tượng này quả thực có phần kỳ lạ.

- Thím, lâu rồi không gặp.

- Tới rồi sao?

- Dạ vâng, không cần phải tốn công nấu quá nhiều đâu ạ, cháu ăn đơn giản là được rồi.

- Thế thì đâu có được. Cháu cả năm nay không đến đây được mấy lần, nếu thím không tiếp đãi cẩn thận thì Nam Thư sẽ có ý kiến a. Thế này đi, cháu ra phòng khách ngồi đi, đồ ăn lập tức xong ngay.

Tần Tịnh Thu cầm cái xẻng cơm, nói xong thì vẫn không nhịn được mà chêm thêm một câu:

- Phải rồi, lần sau cháu đi công tác nhớ dẫn theo Nam Thư, đừng có đi một mình, còn như vậy nữa thì thím không tiếp đón nữa đâu.

Giang Cần nghe xong thì sờ mũi một cái, trong lòng nghĩ mình lấy thân phận cá nhân đến thăm hai vị trưởng bối đáng kính đáng yêu mà sao lại cứ nói như kiểu bảo hắn dẫn con dâu về nhà mẹ đẻ vậy.

Nghĩ tới đây, hắn liền không nhịn được mà nhớ đến cảnh tượng mình dẫn theo tiểu phú bà về nhà. Tiểu phú bà nằm oài trên ghế sofa nhà hắn xem ti vi, lạch bạch lạch bạch đi theo sau lưng hắn.

Ài, mẹ mình cũng như vậy.

Kể từ khi tiểu phú bà vào nhà thì hắn đã không còn nhận được lì xì tết nữa.

- Lần trước cháu mang hình hồi bé của Nam Thư về, mẹ cháu nói như thế nào?

- Cũng ghiền ạ, mỗi ngày đều hỏi còn nữa hay không nhưng mỗi ngày cháu chỉ cho bà ấy nhìn một tấm thôi, ai bảo hồi tiểu học bà ấy quản cháu, không cho cháu xem Kiếm thần tí hon chứ?

Ánh mắt Giang Cần có chút hoài niệm:

- Lúc đó TV nhà cháu vẫn là loại mông bự, nhân lúc bà ấy vẫn chưa tan làm để xem một chút cũng không được, bà ấy chỉ cần sờ một cái là biết cháu lại xem ti vi.

Rất nhanh thức ăn nóng hổi đã được bày lên bàn, ba người vừa ăn vừa nói chuyện, đề tài chủ yếu vẫn là xoay quanh sự nghiệp của Giang Cần và chuyện về Phùng Nam Thư.

- Giang Cần, cháu có muốn mua một căn nhà ở Thượng Hải không?

- Dạ?

Tần Tịnh Thu gắp một miếng sườn cho hắn:

- Thím có một người bạn mở một khu biệt thự, vị trí và môi trường cũng rất tốt, không thì thím chừa lại cho cháu một căn ha?

Nghe được lời của vợ, Phùng Thế Hoa ngay lập tức dừng đũa.

Y biết, tâm lý mẹ chồng của vợ y lại nổi lên rồi, cô bắt đầu tính toán chuyện để Giang Cần mua nhà chung cư ở Thượng Hải.

Hai người cũng đã đặt một căn ở khu biệt thự đó, như vậy sau này hai vợ chồng trẻ kết hôn là có thể dọn vào, đi lại thăm hỏi nhau cũng tiện, mà đến Tết cũng có thể đón cùng nhau.

- Dạo này cháu đầu tư vào sự nghiệp khá nhiều, có lẽ túi tiền cũng không rủng rỉnh, nếu cháu đồng ý thì thím sẽ giữ căn biệt thự này cho cháu trước.

Một căn biệt thự chẳng là gì so với tài sản hiện tại của Giang Cần, cho dù ở Thượng Hải thì cũng là thứ muốn là có, sở dĩ Tần Tịnh Thu nói như vậy là vì cô không muốn Giang Cần từ chối.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!