- Thật không?
- Thật sự mà, hình như bên Khoa Kiến trúc đã bắt đầu quy hoạch cho dự án căn cứ ươm mầm rồi.
- Muốn phá đi xây lại ở vị trí cũ sao? Tòa nhà kia cũng không tệ lắm, chụp ảnh vào mùa thu đặc biệt đẹp mắt.
- Phá đi xây lại? Cậu nghĩ gì vậy, kia chính là nơi làm giàu của Giang tổng, dù cho đào bới phòng hiệu trưởng thì cũng không thể động đến tòa nhà nhỏ kia.
- Cái này ngược lại là thật, nếu như sau này xây dựng căn cứ khởi nghiệp mới, có thể nơi đó sẽ được làm thành phòng triển lãm, treo ảnh chụp của Giang tổng, để cho các đàn em đến tham quan.
- Mẹ kiếp, nhà cũ? Thật đúng là trâu bò.
- Cẩn thận lời nói, nếu người 208 nghe được thì mũi của cậu sẽ bị đánh lệch đấy.
Trong căng tin, tiếng nghị luận sôi nổi, đa số giọng nói đều mang theo sự hâm mộ và ghen tị.
Quả thực, những chuyện xảy ra ở khoảng cách quá xa hoặc không liên quan đến bản thân thường không tạo ra cảm giác tương phản quá mãnh liệt, nhưng những chuyện xảy ra ở khoảng cách gần như vậy thì rất khó không khiến mọi người sinh ra cảm xúc này.
Nhưng cũng có rất nhiều người không phục, ví dụ như công tử họ Tào.
- Cơm này không ăn nổi, cậu ta đã đi Thượng Hải rồi mà còn có thể cách không phun tôi, cái này còn có vương pháp sao?
Tào Quảng Vũ vỗ bàn, ánh mắt nhìn chằm chằm ảnh chụp Giang Cần trên màn hình, càng nhìn càng cảm thấy khó chịu.
Lúc này, Nhâm Tự Cường và Chu Siêu đang nhìn Trang Thần ở bàn bên cạnh đang cosplay đèn xanh đèn đỏ, sắc mặt lúc đỏ lúc xanh, nghe được những lời này lập tức quay đầu nhìn lại.
- Tào ca, cậu vẫn chưa quen à?
- Không quen chút nào!
Nhâm Tự Cường trầm ngâm một chút:
- Cậu vốn là phú nhị đại, gia cảnh tốt như vậy, thật ra cậu cũng có thể khởi nghiệp mà.
Tào Quảng Vũ quay đầu nhìn Trang Thần bên cạnh:
- Sau đó giống như người này, phát hiện cho dù đi con đường nào thì cuối cùng người ở đích cũng đều là lão Giang? Tôi đâu có bị khờ!
- Ặc, đừng nói Trang Thần, cậu ta thật thảm, cứ gặp mặt là tôi muốn quyên tiền.
Lúc này, Trang Thần đang cầm iPhone 4 trong tay, nghe các cô gái đối diện liên tục gọi tên nam thần, y sững sờ tại chỗ, quả thực khiến người nghe thương tâm, người nghe rơi lệ.
Tào Quảng Vũ buông đũa xuống, đẩy đùi gà đến trước mặt Chu Siêu:
- Siêu Tử, ăn chút không? Tôi không có khẩu vị.
Chu Siêu nheo mắt lại:
- Tôi từ chối, tôi muốn giảm cân, tôi muốn hôn môi!
- Đến mức đấy luôn à, cậu cho rằng mỡ trên người cậu là ăn một bữa liền ra? Hơn nữa thật ra hôn môi không có gì thú vị.
- Đừng gạt tôi, miệng Giang ca cứng như vậy cũng không ngăn được, miệng mút đỏ chót.
- Đừng nhắc tới Giang Cần, hiện tại tâm tình tôi cực kỳ bất ổn, kẻ nào nhắc tôi cắn kẻ đó?
Tào Quảng Vũ hừ một tiếng, bưng khay thức ăn lên đi tới chỗ thu hồi, sau đó hô mọi người đi thôi, nhưng vừa đến cửa đã bị người chặn lại.
Người tới là đoàn phóng viên của trường, có người cầm camera, có người giơ microphone, trực tiếp hướng về phía Tào Quảng Vũ.
- Xin hỏi bạn là bạn cùng phòng của Giang Cần phải không?
Nhâm Tự Cường và Chu Siêu nín thở, thầm nghĩ bị cắn rồi.
Tào ca của tôi bị phun không chịu nổi, nghe thấy tên Giang ca là tức giận, thế mà các người còn dám tới phỏng vấn? Thật chưa từng bị phú nhị đại cắn à!
Ai ngờ Tào Quảng Vũ nhìn về phía camera, bỗng nhiên ưỡn ngực:
- Đúng vậy, tôi là bạn cùng phòng của Giang Cần, tôi tên Tào Quảng Vũ, nhân xưng Tào thiếu gia, phú nhị đại Hàng Châu, là anh em tốt của Giang Cần, thực ra rất nhiều bố cục kinh doanh của cậu ta đều có tôi đề xuất và góp sức...
“...”
Sau khi phỏng vấn kết thúc, Tào thiếu gia vẻ mặt lẳng lơ phất phất tay, mang theo Nhâm Tự Cường và Chu Siêu đi về ký túc xá.
Vị học tỷ phụ trách phỏng vấn nhíu mày, thầm nghĩ thằng khỉ này nói nhảm thật nhiều:
- Sau khi trở về nói với A Lượng một tiếng, cắt hết đoạn giữa đi, chỉ để lại câu Giang Cần thường xuyên ở ký túc xá rèn luyện thân thể, ngủ sớm dậy sớm, hễ có thời gian là tập trung vào việc khởi nghiệp là được.
- Đã biết.
Nhiếp ảnh gia đặt máy quay phim trên mặt đất, xoa xoa bàn tay đỏ bừng vì lạnh, sau đó đút vào túi, rụt cổ, trong lòng âm thầm mắng vị Tào thiếu gia kia.
Mẹ nó, vốn cần y nói vài giây thôi, kết quả cái thằng khỉ gió này nói tận nửa giờ, lạnh đến tay tao cũng muốn thành đá mẹ nó rồi.
Lúc này học tỷ kia cũng tắt nguồn micro, sau đó quấn chặt áo lông, nhìn con đường trong trường phủ đầy tuyết rơi mà trầm tư.
Kỳ thật bạn cùng phòng hay không không quan trọng, người cô muốn phỏng vấn nhất vẫn là bạn gái tin đồn của Giang Cần, cô gái tên Phùng Nam Thư kia.
Giang Cần không phải bỗng dưng nổi tiếng, mà là từ năm nhất đại học, khi thân phận ông chủ Zhihu của hắn bị phơi bày, thì người này đã được xếp vào danh sách nam thần.
Đây chính là phú nhất đại phun cho phú nhị đại toàn trường không ai dám kiêu ngạo, theo lý mà nói hắn hẳn là phóng túng lại ngông cuồng, bên người không có 10 cô 8 em là không phù hợp lẽ thường. Nghe đồn ngay cả trưởng ban hiện tại của bọn họ cũng thầm thương trộm nhớ Giang Cần.