Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 991: CHƯƠNG 990: PHỎNG VẤN TẠI TRƯỜNG HỌC (2)

Nhưng điều kỳ quái chính là, Giang Cần chưa bao giờ có scandal tình cảm, chỉ có bạch phú mỹ cấp truyền thuyết của Học viện Tài chính, nghe nói là bà chủ duy nhất được 208 công nhận.

Hơn nữa, Giang Cần cũng chưa từng phủ nhận.

- Mọi người xem sự tích của Giang Cần nhiều rồi, hẳn là rất tò mò cuộc sống riêng tư của cậu ta, nhất là đối với chuyện tình cảm của cậu ta, dù sao yêu đương mới là đề tài được sinh viên quan tâm nhất.

- Đi thôi.

- Đi đâu?

- Đi Học viện Tài chính rình bạn gái của Giang Cần.

Mạng lưới quan hệ của trạm phóng viên đều thông suốt bốn phương tám hướng, rất dễ dàng biết được ai học ở phòng nào, ai đi học mấy giờ.

Vì thế, học tỷ phóng viên và người quay phim liền đi thẳng đến đích.

Lúc này Cao Văn Tuệ còn đang trêu chọc Phùng Nam Thư, bởi vì từ khi Giang Cần rời khỏi trường học, cô liền phát hiện bạn thân lại lạnh lùng, dáng vẻ nói năng thận trọng kia quả thật là một ánh trăng trong trẻo lạnh lùng.

Mà khi đoàn phóng viên đi tới Học viện Tài chính, ngay lập tức đã thu hút sự chú ý của bạn học Tiểu Cao.

- Nam Thư, có phóng viên nói muốn phỏng vấn bạn gái Giang Cần, tớ nhớ Giang Cần không có bạn gái mà, cậu biết là ai không?

“?”

Phùng Nam Thư ngơ ngác nhìn thoáng qua camera và microphone ở cửa phòng học, sau đó thò tay vào túi móc một cái, lấy ra chứng nhận bà chủ của cô, đeo lên cổ.

Kỳ thật trong trường học đã có rất nhiều người biết sự tồn tại của Phùng Nam Thư, cũng biết cô là bà chủ duy nhất được 208 công nhận.

Chỉ là đây là lần đầu tiên cô xuất hiện trước công chúng.

Chạng vạng tối, cuộc phỏng vấn trong trường được phát sóng trên TV trong căng tin, khuôn mặt tuyệt mỹ của cô đã ngay lập tức thu hút vô số ánh nhìn.

Vẻ mặt thanh tao, khí chất tao nhã, đôi mắt linh động mà trong trẻo, ngũ quan tinh xảo mà mê người, xưng hô Giang Cần là – ca ca.

Sau khi cảnh tượng này được phát sóng, các nam sinh trong căng tin lập tức muốn mắng người, chết tiệt, Giang Cần làm ăn thành đạt thì cũng thôi đi, nhưng dựa vào đâu mà bạn gái cậu ta cũng xinh đẹp đến vậy.

Nhưng trong đoạn phỏng vấn, Phùng Nam Thư vẫn cố chấp nói mình là bạn tốt cả đời của Giang Cần, nhưng nhiếp ảnh gia lại đặc tả tờ chứng nhận kia, trên đó trắng trợn viết "bà chủ", giấu đầu hở đuôi đến có chút đáng yêu.

- Đây là bạn gái của Giang Cần sao? Lần đầu tiên tôi gặp người thật.

- Hình như bọn họ còn học cùng cao trung.

- Giang Cần thật đáng chết a...

Trên màn ảnh, Phùng Nam Thư nghiêm túc trả lời câu hỏi của MC, trò chuyện về thói quen hàng ngày của Giang Cần, sở thích của Giang Cần, Giang Cần thích leo cây gì gì đó.

Mỗi lần nhắc đến cái tên Giang Cần, mọi người đều có thể nhìn thấy đôi mắt của cô bỗng nhiên lóe sáng.

Đó là một loại biểu tình rất động lòng người, là một loại thuần mỹ không trộn lẫn bất kỳ tạp niệm nào.

- Thì ra thích một người thật sự có thể nhìn ra từ trong ánh mắt, tôi đã não bổ ra mấy trăm ngàn chữ ngôn tình.

- Chết tiệt, cô gái cao lãnh như vậy gọi cậu ta là ca ca? Đây là cuộc sống đại học của Giang Cần sao?

- Cô ấy... Không phải hoa khôi trường sao?

- Cuộc thi hoa khôi trường là Zhihu tổ chức mà, cậu ta sao nỡ để bảo bối của mình tham gia, không tin cậu nhìn xem, hiện tại không thể tìm tên của cô ấy trên Zhihu.

Cùng lúc đó, Tào thiếu gia đang ngồi trong căng tin, áp sát máy sưởi chờ thời khắc mình lên sân khấu, bên cạnh còn có đám Nhâm Tự Cường, cùng với Đinh Tuyết và bạn cùng phòng, Vương Lâm Lâm và bạn cùng phòng.

Thật ra bọn họ đều đã ăn xong, nhưng bị Tào Quảng Vũ trói lại, một người cũng không được đi.

- Kiên nhẫn một chút, Phùng Nam Thư xong hẳn là tới tôi rồi!

Sự thật chứng minh Tào thiếu gia nói quả nhiên không sai, sau khi đoạn ngắn của Phùng Nam Thư được chiếu xong, Tào thiếu gia liền xuất hiện.

- Tôi là bạn cùng phòng của Giang Cần, tên tôi là Tào Quảng Vũ.

- Cuộc sống hàng ngày của Giang Cần hả? Cậu ấy thường xuyên tập thể dục trước khi ngủ và sau khi thức dậy, cơ bản không ngủ sau 11 giờ đêm, thường xuất hành vào khoảng 7-8 giờ sáng.

Sau hai câu, chuyển cảnh, người được phỏng vấn đổi thành giáo sư Nghiêm với nụ cười hiền hậu, bắt đầu nhớ lại lần đầu tiên gặp Giang Cần.

Tào Quảng Vũ sửng sốt, đôi mắt dần dần mở to, trong lòng tự nhủ không thể nào, mẹ nó chỉ có vậy thôi à?

Mẹ nó ta thao thao bất tuyệt suốt nửa giờ, vậy mà không còn gì cả?

Chuyện ta và Giang Cần cùng nhau thảo luận về kế hoạch kinh doanh vào đêm khuya thì sao? Chuyện ta là phú nhị đại nhưng lại có lòng từ thiện thì sao? Cái đệch, đám phóng viên trường này có thể chuyên nghiệp một chút được không trời!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!