“Ông chủ, bà chủ đang được phỏng vấn ở trường.”
“?”
Chạng vạng tối ở Thượng Hải, Giang Cần vừa mới trở lại khách sạn rửa mặt xong, tóc còn chưa sấy khô. Lúc này, hắn nhận được liên kết do Đổng Văn Hào gửi đến trong danh mục đệ trình nhiệm vụ của hệ thống nội bộ.
Lúc đầu, hắn không nhìn ghi chú, nhưng cả người rất hào hứng.
Bởi vì đừng nhìn Đổng Văn Hào lúc nào cũng đeo kính đen, chỉnh tề như một cán bộ kỳ cựu nghiêm túc, nhưng y thật sự dám gửi ảnh nhạy cảm.
Tuy nhiên, sau khi mở ra, hắn mới phát hiện ghi chú viết là bà chủ được phỏng vấn.
“?”
Giang Cần sửng sốt một giây, ánh mắt rõ ràng trở nên hưng phấn hơn.
Hắn quấn áo choàng tắm, ngồi xuống ghế, chép liên kết vào trình duyệt, nhấn nút phát, bắt đầu xem video phỏng vấn của trường.
Video này dài khoảng 34 phút, từ giảng viên đến sinh viên, từ bạn học đến bạn cùng phòng, còn có giáo sư Nghiêm, cùng với đại diện của nhân viên là Đổng Văn Hào.
- Trong video, hiệu trưởng Trương còn rất trẻ, thôi bỏ qua, không xem.
- Lão Lữ được nha, lên làm chủ nhiệm phong cách ăn mặc nghiêm túc hẳn ra, ha ha, bỏ qua không xem.
- Ha, đến tiểu phú bà rồi, thì ra tiểu phú bà nhà ta lên hình cũng đẹp như vậy?
“...”
- Ồ, kỳ lạ, Tào thiếu gia vậy mà không mượn cơ hội này để trang bức?
Giang Cần mở một gói khoai tây chiên, nhai hai cái, sau đó kéo thanh tiến độ tới đoạn Phùng Nam Thư nhận phỏng vấn.
Lúc trước lúc mình tiếp nhận phỏng vấn, Phùng Nam Thư có thể xem một đêm không ngủ, ngày hôm sau buồn ngủ đến mức không lên lớp được.
Hắn cảm thấy thật khó tin, cảm thấy không đến mức đó.
Nhưng hôm nay nhìn thấy tiểu phú bà xuất hiện trên màn hình, hắn bỗng nhiên ý thức được tin phỏng vấn đúng là không có gì đáng xem, nhưng nếu như trên đó có người mình nhớ thương, vậy thì khác.
Bạn sẽ cảm thấy có hình ảnh của cô ấy, mỗi một khung hình đều quý giá.
Nhưng hắn sẽ không nghiện như tiểu phú bà, là một chính nhân quân tử thì không nên nghiện bạn tốt, đúng không?
Hắn tua lại, phát hiện mỗi khi đọc tên mình, đôi mắt của tiểu phú bà đều sẽ sáng lên một chút, thật sự đáng yêu không chịu được.
- Xem thêm lần nữa đi.
- Là lần cuối cùng, sau đó đi ngủ.
Giang Cần cầm chuột, kéo thanh tiến độ về lúc Phùng Nam Thư nhận phỏng vấn, sau đó lại xem xong một lần. Khi xem lần thứ năm, hắn bắt đầu không nhịn được mà nhìn chằm chằm thanh tiến độ và rơi vào trầm tư.
Có chỉ có ngần ấy thôi sao? Không đúng, lúc phát sóng là bị cắt bớt và biên tập rồi phải không?
Giang Cần cầm điện thoại lên, gọi cho Đổng Văn Hào, bảo y đi hỏi Quảng Giáo xem có cảnh nào bị cắt giảm hay không, rồi gửi cho hắn xem.
Nửa tiếng sau, Giang Cần nhận được một file nén dung lượng 3GB, khiến hắn vô cùng phấn khích. Một file lớn như vậy, chắc chắn phải có rất nhiều tiểu phú bà!
Kết quả, khi mở ra xem, hắn phát hiện toàn là cảnh quay Tào Quảng Vũ ba hoa chích chòe suốt ba mươi phút. Giang lão bản tức muốn hộc máu, liền cầm chìa khóa biệt thự, quyết định từ Thượng Hải trở về phun thằng khỉ này một trận.
Tuy nhiên, cảnh quay tiểu phú bà đúng là có bị cắt giảm một phần. Ví dụ như hai giây cuối cùng khi phỏng vấn kết thúc, Cao Văn Tuệ bỗng nhiên nhảy ra, hét to một tiếng như khỉ béo:
“Giang Cần, vợ cậu nhớ cậu rồi!”
“Thật sự thật sự, cậu mau trở về đi!”
“...”
Hình ảnh đột nhiên dừng lại, Cao Văn Tuệ nhảy nhót và Phùng Nam Thư vẻ mặt khẩn trương cùng nhau biến mất khỏi màn hình, chỉ còn lại âm thanh vang vọng, phản chiếu trên khuôn mặt đẹp trai hơn Ngạn Tổ của Giang Cần.
Giang Cần nhìn màn đen trầm mặc hồi lâu, sau đó đăng nhập QQ, tìm khung chat của Phùng Nam Thư.
“Tiểu phú bà, cậu đang làm gì vậy?”
Sau khi gửi tin nhắn, Giang Cần đợi khoảng ba phút nhưng không nhận được hồi âm. Hắn đành mở QQ của Cao Văn Tuệ.
Avatar của bạn học Tiểu Cao là một mỹ nữ mắt to đang bĩu môi, góc dưới bên phải còn viết một hàng chữ "Hoặc là tàn nhẫn hoặc là cút". Nhìn chung là một cô gái không bình thường.
“Cao tỷ, tiểu phú bà đâu? Sao không trả lời QQ của tôi?”
“Đang đan khăn quàng cổ cho chồng.”
“?”
Trong ký túc xá ấm áp, ngoài cửa sổ là đêm đông sâu thẳm. Mặc dù không có tuyết rơi, nhưng tiếng gió lạnh vẫn mơ hồ có thể nghe thấy.
Lúc này Cao Văn Tuệ đang vắt chân nằm nghiêng trên giường, liếc xuống là có thể nhìn thấy Phùng Nam Thư và Vương Hải Ny bên cạnh máy sưởi.
Gần đây, Vương Hải Ny lại tìm được bạn trai, là một học đệ năm nhất của Học viện Xây dựng. Cặp đôi trâu già gặm cỏ non này đang rất hạnh phúc.
Học đệ năm nhất thường rất ngây thơ, nắm tay cũng có thể đỏ mặt. Y đối với Vương Hải Ny cũng không tệ. Cho nên, cô quyết định sẽ đan cho y một cái khăn quàng cổ trước Tết, hoàn toàn buộc chặt trái tim của thằng nhóc thối kia.
Mà khi cô nói “hoàn toàn buộc chặt trái tim thằng nhóc thối kia", Phùng Nam Thư bắt đầu trắng trợn học trộm, học vừa tốt vừa nhanh. Hai sợi len trong tay xoát xoát không ngừng, ánh mắt nghiêm túc đáng yêu.
- Mũi thứ nhất đừng nhảy, mũi thứ hai phải đi một vòng...
- Oh oh.
Dưới ánh đèn ấm áp, Phùng Nam Thư mặc bộ áo ngủ gấu thoải mái, hai bàn tay thon dài trắng nõn thoăn thoắt đan len. Rất nhanh, cô đã dệt xong ba hàng, đặt dưới đèn nhìn thoáng qua, ảo tưởng thành phẩm, ánh mắt tươi đẹp sáng chói.