Thời đại này, yêu đương trong trường, dệt khăn quàng cổ xem như một hạng mục thiết yếu. Thứ nhất là tiêu tiền ít, thứ hai là tự tay làm, dù sao cũng có vẻ trân quý hơn mua bên ngoài.
Từ sau khi lên đại học đến nay Vương Hải Ny đã đan được bốn chiếc khăn, còn Phùng Nam Thư thì đây là lần đầu tiên nếm thử.
Cô cũng không nói là làm cho ai, nhưng heo cũng biết, đây là cho người bạn tốt kia của cô. Dù sao cuộc sống của cô chỉ xoay quanh ba chữ: Giang Cần, dắt.
Nhưng chuyện đan khăn quàng cổ, vẫn có chút không thích hợp khi đặt trên người Phùng Nam Thư.
Bởi vì Phùng Nam Thư tuy ngây ngốc, nhưng từ thị giác mà xem lại là một ngự tỷ trước nhô sau vểnh. Khuôn mặt kia nhan sắc nghịch thiên thì không nói, chỉ là cặp chân dài kia cũng mê hoặc chúng sinh.
Không ai cảm thấy một bạch phú mỹ trong trẻo lạnh lùng như vậy sẽ ngồi xổm cả ngày trong ký túc xá để dệt khăn quàng cổ cho người mình thích. Sự tương phản như vậy thật sự làm cho người ta mê say.
“?”
Dường như là phát hiện có người đang nhìn chằm chằm mình, Phùng Nam Thư bỗng nhiên quay đầu lại. Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ ra ngoài mũ trùm đầu, mờ mịt nhìn về phía Cao Văn Tuệ.
Sau đó cô đưa tay cầm một túi đồ ăn vặt, ném cho bạn học Tiểu Cao.
[Phúc lợi của bà chủ]
Cao Văn Tuệ nhìn đôi mắt trong suốt của Phùng Nam Thư, đột nhiên nhắn tin cho Giang Cần:
“Năm mới cậu có về không?”
“Không thể. Tết Dương lịch là lễ hội lớn đầu tiên của Multi-group tại Thượng Hải. Nhất định phải vượt qua được cao điểm thị trường này, đây được coi là một thử thách.”
“Không phải bản tin nói Multi-group đã đứng vững ở Thượng Hải rồi sao?”
“Ô, cậu cũng đã học xem bản tin rồi?”
“Là Phùng Nam Thư. Hôm nay, căng tin trong trường phát tin tức về cậu còn gì? Cô ấy đi đi về về rất nhiều lần. May mắn tin tức lần này không có video của cậu, nếu không đêm nay không thể yên tĩnh được.”
Giang Cần trả lời rất nhanh:
“Chương trình khuyến mãi ngày lễ sẽ bộc lộ một số vấn đề. Kinh nghiệm thu thập được không chỉ dành cho thị trường Thượng Hải mà còn áp dụng cho các thành phố khác. Vì vậy, tôi sẽ theo dõi thêm một thời gian nữa, có lẽ phải đợi đến cuối tuần sau Tết Dương lịch mới có thể trở về.”
Cao Văn Tuệ chép miệng:
“Phùng Nam Thư sắp thành Vọng Phu Thạch rồi.”
“Bạn học Tiểu Cao, cậu đã từng đến Thượng Hải chưa?”
“Chưa.”
“Nghe nói trong thời gian gần đây, thành tích của Hỉ Điềm Lâm Đại rất nổi bật, đứng top 3 trong bốn trường. Vậy thế này đi, tôi sẽ tự bỏ tiền mời cậu đến Thượng Hải chơi ba ngày trong dịp Tết Dương lịch.”
“???”
“Tuy nhiên, một cô gái nhỏ nhắn nặng 150 cân đi ra ngoài một mình cũng không quá an toàn. Cậu có một người bạn tốt tên Phùng Nam Thư phải không? Con người cô ấy thật không tệ, cậu có thể rủ cô ấy đi cùng.”
Cao Văn Tuệ không nhịn được mà cười ha hả:
“Tôi có thể chọn dẫn thêm cả Vương Hải Ny không? Tôi và Phùng Nam Thư đều mơ hồ, dễ dàng bị lạc đường.”
Giang Cần gửi một nụ cười:
“Vậy cậu đừng đến. Bốn trường cũng chỉ có bốn tiệm trà sữa, mà Lâm Đại còn là nơi có số lượng sinh viên nhiều nhất. Thành tích của cậu lại hạng chót, chờ khấu trừ tiền lương đi!”
“Giang Cần, làm người không thể chó như vậy!”
Cao Văn Tuệ thiếu chút nữa nhấn nát bàn phím số, sau đó quay đầu nhìn về phía Phùng Nam Thư:
- Nam Thư, Tết này chồng cậu không về được.
Phùng Nam Thư ngẩng đầu, ánh mắt ảm đạm:
- Văn Tuệ, tớ không có chồng.
- Vậy sao? Chồng cậu nói muốn tớ dẫn cậu đi Thượng Hải tìm hắn, chẳng lẽ là người khác?
- Văn Tuệ, cậu là người tốt, Tết này tớ sẽ phát tiền thưởng cho cậu!
Nhìn thấy ánh mắt Phùng Nam Thư lập tức sáng bừng, ngay cả Phạm Thục Linh nằm trên giường cũng không nhịn được mà thở dài.
Cô là phụ nữ của thời đại mới, có tư tưởng và kiến giải độc đáo của riêng mình, thuộc về loại cô gái có thể nói là "biết võ".
Trước đó, khi Vương Hải Ny nói Phùng Nam Thư là lão công nô, cô đã cảm thấy rất không lịch sự. Con người là con người, là cá thể độc lập có trí tuệ, sao có thể nô lệ hóa người khác chứ.
Nhưng nhìn thấy biểu hiện hiện tại của Phùng Nam Thư, ngay cả cô cũng không nhịn được:
- Nam Thư, cậu đúng là lão công nô.
- Tớ là bạn tốt nô.
Phùng Nam Thư phồng má phấn, sau đó lắc lắc hai lỗ tai lông xù trên áo ngủ, tiếp tục nghiêm túc đan khăn quàng cổ.
Cùng lúc đó, Giang Cần vẫn ngồi trước máy tính, xem video phỏng vấn của tiểu phú bà.
Đây là lần xem cuối cùng, sau đó hắn sẽ đi ngủ. Ngày mai có một hoạt động offline phối hợp với khuyến mãi Tết Dương lịch cần bàn bạc.
Sáng sớm hôm sau, tia nắng ban mai chiếu xuống thành phố. Giang Cần đứng dậy từ ghế, duỗi lưng một cái, sau đó nhìn thoáng qua bình minh đang dâng lên ngoài cửa sổ, khóe miệng co quắp.
Tính nghiện của bạn tốt thật sự quá mạnh...
Hắn rửa mặt đơn giản, sau đó mở cửa phòng đi ra ngoài. Ở đoạn giữa hành lang, hắn gặp Dương Học Vũ đang hăng hái chiến đấu.
Hai người ở cùng một khách sạn, hơn nữa phòng cũng ở tầng này, cho nên có rất nhiều cơ hội gặp nhau.