- Giang tổng, chào buổi sáng.
- Chào buổi sáng, Dương tổng.
- Cậu... Tối qua ngủ không ngon sao?
- Ừm, thức cả đêm.
Trong lúc nói chuyện, thang máy đã xuống lầu một. Giang Cần ngáp liên tục đi ra ngoài, chỉ để lại Dương Học Vũ với nụ cười dần dần biến mất.
Hoạt động tiếp thị Tết Dương lịch sắp bắt đầu, ngay cả ông chủ của Multi-group cũng thức đêm chuẩn bị. Dương Học Vũ hít sâu một hơi, thầm nghĩ hay là mình đi tìm một nhà máy nhỉ. Cục diện này thật sự càng xem càng giống cục diện tất chết.
…
Giáng sinh không có ngày nghỉ, cho nên lượng khách trên mạng tương đối lớn. Tuy nhiên, Tết Dương lịch là ngày nghỉ truyền thống, thông thường lượng khách đều tụ tập xung quanh khu thương mại.
Từ Gia Hối, Phố đi bộ Nam Kinh, Lục Gia Chủy, Ngũ Giác Trường...
Giang Cần mang theo Từ Khải Hoàn ngồi lên xe Minibus Wuling, đi dạo quanh một vòng các khu thương mại trọng điểm trong khu vực kinh doanh, vạch ra sơ bộ kế hoạch cho hoạt động tiếp thị địa phương và gian hàng rút thăm trúng thưởng.
Suy nghĩ của Lashou và Nuomi đại khái cũng giống nhau: mọi người không có nhiều tiền, không thể làm hoạt động lớn, nhưng có thể ké lưu lượng ngày lễ, đây là một con đường tương đối tiết kiệm tiền.
Cho nên, làm thế nào để tối đa hóa hiệu quả tuyên truyền lại trở thành mấu chốt.
Mười giờ rưỡi trưa, đoàn người đến phố đi bộ trên đường Nam Kinh. Góc phố trước cửa trung tâm thương mại còn dựng một mô hình Hải Bảo, linh vật của Hội chợ Thế giới (Expo 2010), cao bằng người thật.
Tại thời điểm này, đoàn đội của Lashou và Nuomi đã lên kế hoạch hoạt động ở đây từ lâu.
Bên Lashou là La Tân, Dương Học Vũ, Thôi Y Đình, Tống Nhã Thiến cùng với mấy nhân viên khác. Nuomi lại do Thường Kiến Tùng dẫn đầu. Hai bên vừa gặp mặt, lập tức mang theo nụ cười thân thiết, triển khai giao lưu hữu nghị.
Làm ăn chính là như vậy, cho dù mỗi ngày lén lút mưu đồ làm sao giết chết đối phương, ước gì bọn họ chết bất đắc kỳ tử, nhưng ngoài mặt cũng phải khách khí, nhiệt tình như là anh rể nhìn thấy em vợ.
Đúng lúc này, một chiếc xe Minibus màu bạc dừng lại ở giao lộ. Giang Cần mở cửa xe đi ra, trong nháy mắt liền thu hút ánh mắt mọi người.
Phải công nhận, hiện tại Giang tổng khí thế rất đủ. Dù là từ trên xe Minibus đi xuống, nhưng hắn vẫn chói mắt như là ngồi Bentley.
- Giang tổng?
- La tổng, Dương tổng, Thường tổng, đã lâu không gặp.
Giang Cần kéo khóa áo lông lại, nhân tiện giậm chân một cái:
- Cái thời tiết chó má này lạnh thật, sao lại bỗng nhiên hạ nhiệt độ thế này?
Thường Kiến Tùng nhìn Giang Cần, tâm tình có chút phức tạp.
Y và Giang Cần chưa từng gặp qua mấy lần, nhưng trong một tháng này tên của Giang Cần lại như sấm bên tai.
Đối phương hoàn toàn giống như là một sinh viên đại học, nhìn qua phong nhã hào hoa, bên miệng cũng không có râu ria, thế nhưng lại đánh cho hai trang web chỉ có thể tạm tránh đầu sóng ngọn gió, quả thực làm cho người ta khó có thể tiếp nhận.
Có cảm giác tương tự, còn có Thôi Y Đình.
- Y Đình, sao lại mặc áo khoác mỏng manh thế này, không lạnh à?
Thôi Y Đình: "...”
Giang Cần lại đưa mắt nhìn về phía Tống Nhã Thiến:
- Sao lại không mặc quần a? Lashou không nỡ phát lương cho thực tập sinh à?
Tống Nhã Thiến mỉm cười:
- Đây là thần khí chân trần.
- Người trẻ, thật là kháng lạnh.
“...”
Nói thật, trong đám người này, Giang Cần là người trẻ tuổi nhất, ngay cả Tống Nhã Thiến cũng lớn hơn hắn một tuổi. Tuy nhiên, hắn nói chuyện mặt không đỏ cũng thở không gấp, tuyệt không có cảm giác không thích hợp.
Lúc này, La Tân nhìn về phía Giang Cần:
- Giang tổng cũng định tổ chức hoạt động ở đây sao?
- Con đường này là một trong những con phố đi bộ lớn nhất Thượng Hải, hơn nữa nó còn nằm trong phạm vi kinh doanh của chúng tôi, chúng tôi nhất định phải làm.
- Vậy xin lỗi Giang tổng, vị trí chúng tôi đã chiếm hết rồi.
Giang Cần thuận theo ngón tay La Tân đi qua, quầy hàng của Lashou và Nuomi đã bắt đầu bài trí, trên đó viết cái gì giảm 50%, rút thưởng miễn phí, bảng hiệu cũng rất lớn.
Hai nhà cũng bảo trì phong cách không quấy nhiễu lẫn nhau, chiếm cứ giao lộ có dòng người đặc biệt lớn, căn bản không để lại chỗ cho Multi-group.
- Nói như vậy, tôi đến muộn rồi?
Thường Kiến Tùng khẽ mỉm cười:
- Hình như là đến muộn.
- Vậy chúng ta tùy tiện dựng mấy cái quầy hàng cho có vậy, đến lúc đó lại biểu diễn một ít tài nghệ, xem xem có thể thu hút được khách hàng hay không.
Giang Cần quay đầu nhìn về phía Từ Khải Hoàn:
- Khải Hoàn, trước tiên hãy biểu diễn tài nghệ cho các vị tổng giám đốc xem.
Từ Khải Hoàn nghe xong liền tiến lên ba bước, ôm quyền chắp tay với người phụ trách Lashou và Nuomi, sau đó nhảy múa trên phố với phong cách thực chiến vô cùng mãnh liệt. Khí thế hổ báo của y khiến cho người phụ trách hai trang web xem mà trầm mặc.
Thường Kiến Tùng ho khan một tiếng:
- Giang tổng, tôi đề nghị mọi người dĩ hòa vi quý, buôn bán cũng không phải trò đùa lưu manh.
- Thường tổng không cần khẩn trương, chúng tôi chắc chắn sẽ không đeo bảng tên của Lashou rồi đánh nhân viên các anh.
“?”
Dương Học Vũ không hiểu lắm:
- Tại sao cậu ta lại đeo bảng tên của chúng ta?