- Dương tổng, Tết Dương lịch đã qua, những gì cần bàn giao cũng đã bàn giao. Tôi đi trước một bước, chúng ta tạm biệt.
- La tổng sắp đi rồi sao? Ở lại thêm hai ngày nữa đi.
- Không thể ở lại lâu hơn, không thể ở lại lâu hơn.
Sáng sớm Tết Dương lịch, La Tân xách theo hành lý rời khỏi khách sạn. Y thậm chí không tham gia tiệc chia tay, bắt xe đi sân bay. Y thật sự sợ ở lại thêm nữa, bóng ma trong lòng sẽ không tan đi được nữa.
Đúng, y không làm thị trường Thượng Hải nữa, nhưng sự nghiệp của y chỉ vừa mới bắt đầu.
Mẹ nó, chỉ trong một tháng ngắn ngủi, y bị Giang Cần khi dễ mỗi ngày, gặp ác mộng, thường xuyên rụng tóc. Tiếp tục như vậy còn được sao?
Nhưng mà La tổng cũng xui xẻo. Y vừa tới sân bay, còn chưa đứng vững chân thì đã đụng phải Giang Cần.
- La tổng, thật trùng hợp a, chuẩn bị đi sao?
- Đúng, Giang tổng cũng phải đi hả? Đi... Đi thủ đô?
Giang Cần sửng sốt một chút, lập tức khoát tay:
- Không đi thủ đô, cứ thoải mái. Tôi chỉ tới đón người thôi.
Nghe được câu này, La Tân thở phào nhẹ nhõm, kéo va li hành lý vội vàng đi vào sân bay. Ngay giây phút bước vào đại sảnh, y bỗng nhiên cảm thấy trọng trách trên người lập tức biến mất.
Nhưng theo định luật bảo toàn năng lượng, trọng trách không còn ở trên người mình thì sẽ xuất hiện ở trên người người khác. Vừa nghĩ tới đây, La Tân cũng có chút đau lòng cho Dương Học Vũ.
Cùng lúc đó, ở lối ra sân bay, một đoàn bảy người đang mang theo hành lý đi ra ngoài, trên mặt mang theo vẻ hưng phấn vô tận, giống như là đoàn du lịch bình thường không có gì lạ. Chỉ là cô gái ở giữa kia thật sự xinh đẹp quá đáng.
- Thượng Hải, Lộ Phi Vũ ta đã trở lại!
- Phi Vũ, giờ cậu đã là giám đốc rồi, sao còn giống trẻ con thế?
Lộ Phi Vũ quay đầu nhìn Đổng Văn Hào:
- Đổng ca, hơn nửa năm nay chúng ta chỉ quanh quẩn trong văn phòng, ít có cơ hội đi ra ngoài hóng gió. Lần này tổ chức thành đoàn đi du lịch, tôi khó tránh khỏi cảm thấy kích động.
Đổng Văn Hào đeo kính râm:
- Mọi người đều là quản lý cấp cao rồi, ra ngoài nhớ ổn trọng một chút.
Kỳ nghỉ Tết Dương lịch bắt đầu từ sáng thứ bảy. Sau khi biết được bà chủ muốn đến Thượng Hải tìm ông chủ, Ngụy Lan Lan, Tô Nại, Đổng Văn Hào và Lộ Phi Vũ cũng quyết định đi cùng.
Multi-group tiến vào Thượng Hải là bước đầu tiên trong kế hoạch toàn quốc của họ, đồng thời cũng là bước quan trọng nhất. Một sự kiện quan trọng như vậy, không ai muốn vắng mặt cả, thế là cả đám đã tổ chức thành đoàn đến đây.
- A, tôi thấy ông chủ rồi!
- Ở đâu?
- Kia kìa, đang ngồi xổm ở đó!
Lộ Phi Vũ vừa ra khỏi cửa đã nhìn thấy Giang Cần đang ngồi xổm bên lối đi bộ, vì vậy lập tức chạy tới.
Giang Cần nghe tiếng động, mơ hồ ngẩng đầu lên, thầm nghĩ có phải quá nhạy cảm rồi không? Sao lại cảm thấy tên ngốc này giống Lộ Phi Vũ vậy nhỉ?
- Ông chủ, sao cậu lại không để ý đến tôi?
- Mẹ nó, thật sự là anh? Sao anh lại tới đây?
Lộ Phi Vũ thở hổn hển, đưa tay tháo túi xách xuống đặt trên mặt đất:
- Không chỉ là tôi, tất cả mọi người đều đến. Một mặt là để hộ tống bà chủ, một mặt là để góp vui.
Giang Cần nhìn theo hướng Lộ Phi Vũ chạy tới, phát hiện Đổng Văn Hào, Ngụy Lan Lan và những người khác đều đang đi về phía này. Đồng hành cùng họ còn có Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny.
Mà tiểu phú bà thì đi ở chính giữa, cô mặc một chiếc áo khoác lông ngắn màu trắng, quần jean eo cao màu đen, hoàn toàn giống như một đại tiểu thư ra ngoài dạo phố cùng vệ sĩ, thu hút vô số ánh mắt tò mò của người xung quanh.
Giang Cần quay đầu nhìn Lộ Phi Vũ, suy nghĩ một lúc lâu bỗng nhiên dang hai tay ra:
- Phi Vũ, đã lâu không gặp, đến đây, để ông chủ ôm một cái.
“?”
- Đứng đó làm gì, đừng ngại!
Lộ Phi Vũ trong nháy mắt cảm động, môi run rẩy:
- Ông chủ, cậu nghĩ tôi như vậy sao? Nói thật, tôi không biết tôi ở trong lòng cậu...
Lão Lộ còn chưa nói xong, Giang Cần đã đẩy y ra:
- Được rồi, ôm xong rồi, câm miệng đi.
“???”
Sau đó, Giang Cần lại giương hai tay nghênh đón Đổng Văn Hào:
- Văn Hào, đã lâu không gặp, ôm một cái.
Đổng Văn Hào cũng có chút kinh ngạc, không ngờ ông chủ lại nhớ bọn họ như vậy, vì thế buông ba lô xuống rồi đi tới. Kết quả cũng giống như Lộ Phi Vũ, chỉ được ôm một cái nhẹ rồi ngay lập tức bị đẩy ra.
- Lan Lan, ôm một cái.
- Ông... Ông chủ, không cần. - Ngụy Lan Lan vội vàng xua tay.
Giang Cần lại nhìn về phía Tô Nại:
- Nại Nại Tử, ôm cái nào?
Tô Nại nheo mắt:
- Tôi cảnh cáo cậu, tôi chỉ bán nghệ!
- Tiểu Cao, ôm một cái?
- Biến đi!
- Vương Hải Ny, ôm một cái?
- Tôi có bạn trai rồi Giang tổng, hơn nữa tôi không đánh lại Phùng Nam Thư.
Chết tiệt, lại có bạn trai? Giang Cần chép chép miệng, thầm nghĩ nhìn Hải Ny người ta kìa, ba năm bốn người, căn bản không dừng lại được.
Hắn giả vờ có chút tiếc nuối, sau đó nhìn về phía tiểu phú bà, hít sâu một hơi rồi nắm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng:
- Đã lâu không gặp bạn học Phùng, ôm một cái?