Phùng Nam Thư bị bóp tê tái, sau đó nhào vào trong ngực Giang Cần. Lồng ngực mềm mại va vào khiến Giang Cần mở cờ trong bụng, chợt ôm cô lên và xoay vòng vòng.
- Chóng mặt?
Tiểu phú bà gật gật đầu:
- Choáng váng, nhưng vẫn dám.
Nhìn thấy cảnh tượng như vậy, Đổng Văn Hào lập tức ha hả:
- Tôi hiểu rồi, ông chủ khách khí với tất cả chúng ta một lần, thật ra mục đích cuối cùng chính là muốn ôm bà chủ.
Lộ Phi Vũ khó có thể tin:
- Vừa nãy tôi thật sự rất cảm động, ước gì làm công không cần tiền lương!
- Nhớ cái đầu í.
- Không được, sao cậu ấy có thể lừa gạt tình cảm của tôi như vậy?
Đổng Văn Hào hừ lạnh một tiếng:
- Ngô Ngạn Tổ lãnh khốc vô tình mà thôi.
Lúc này Giang Cần đã ôm Phùng Nam Thư được vài vòng. Tiểu phú bà vốn đã ngốc, lúc này bị xoay lòng vòng càng ngốc, nhưng miệng vẫn lẩm bẩm "còn dám".
Giang Cần không nhịn được mà tán thưởng, thầm nghĩ cái miệng nhỏ nhắn này thật cứng!
Người ta đều nói vật họp theo loài, người họp theo bầy, hèn gì hai chúng ta là bạn tốt cả đời!
Giang Cần sợ cô nôn, vội vàng thả cô xuống đất, lầm bầm "tiểu biệt thắng bạn mới", sau đó quay đầu nhìn về phía mọi người:
- Mọi người đã ăn gì chưa?
- Đã ăn trên máy bay rồi, ông chủ.
- Được rồi, vậy chúng ta trước tiên trở về chi nhánh. Đàm Thanh đang ở đó chờ mọi người. Cô ấy đi xa lâu ngày, đang rất nhớ mọi người đấy. Chúng ta ôn chuyện cũ trước, sau đó tôi sẽ an bài cho mọi người một bữa tiệc chào mừng.
Giang Cần dẫn mọi người đi vào bãi đỗ xe, sau đó mở điều hòa và lái thẳng về chi nhánh Thượng Hải.
Tại chi nhánh, Đàm Thanh lập tức rưng rưng nước mắt. Cô ôm Ngụy Lan Lan, sau đó ôm Tô Nại, cả hai cái ôm đều rất nồng thắm, đến mức tay cô đỏ bừng.
Cô và Ngụy Lan Lan tốt nghiệp cùng lúc, từ tháng tư đến đây, mãi đến cuối năm vẫn chưa trở về lần nào.
Tuy rằng mọi người gọi cô là nữ hoàng, nhưng thực ra cô cũng chỉ là một cô gái mới bước vào xã hội. Đối mặt với cục diện độc chưởng chi nhánh, áp lực của cô cũng rất lớn.
Đặc biệt là trong chi nhánh toàn là những gã đàn ông cao to thô kệch, tuy rằng kỹ năng cầm nã thủ của họ đều rất lợi hại, nhưng thực sự không thể tán gẫu được với cô. Chỉ có khi gặp được Ngụy Lan Lan cùng những người khác, cô mới có cảm giác gặp được người thân.
Đổng Văn Hào lúc này hạ giọng:
- Nhìn thấy không Phi Vũ, đó mới là một cái ôm chân thành, xen lẫn rất nhiều cảm xúc phức tạp mà ngay cả những từ ngữ tiếng Trung tinh tế cũng không thể diễn tả được.
- Tôi hiểu rồi...
Lộ Phi Vũ cũng cảm động không thôi. Y là người làm công việc viết lách, bản thân vốn đã dễ xúc động, đối với những khoảnh khắc đoàn tụ sau bao xa cách như thế này càng không thể kiềm chế được, hốc mắt lập tức đỏ hoe.
Y hít sâu một hơi, giang cánh tay chờ đợi, kết quả chờ mãi, y phát hiện Đàm Thanh đã kéo Ngụy Lan Lan và Tô Nại ngồi xuống.
“?”
Lộ Phi Vũ choáng váng:
- Tôi ngàn dặm xa xôi từ Lâm Xuyên tới Thượng Hải, không ngờ ngay cả một cái ôm chân thành cũng không xứng?
Lúc này Giang Cần cũng đang nhìn cảnh này, trong lòng cũng có chút trăm mối cảm xúc ngổn ngang:
- Thật làm cho Ngạn Tổ rơi lệ.
Hắn nói xong, quay đầu nhìn về phía tiểu phú bà, phát hiện cô đang ngơ ngác nhìn mình, ngay cả mắt cũng không chớp, giống như hoa si.
- Xong rồi, bị mê hoặc. - Vương Hải Ny đưa ra một đánh giá chính xác.
- Không bị mê hoặc, chỉ là cảm thấy có chút đẹp trai mà thôi.
Phùng Nam Thư lộ ra vẻ mặt lạnh lùng, nói như thật.
Nhưng mà trên đoạn đường ngồi máy bay tới đây, trong đầu cô toàn là Giang Cần, nghiêm trọng đến mức đêm qua cũng không ngủ được, sáng sớm đã thức dậy rửa mặt, sau đó ngồi ở trên giường lẳng lặng chờ Cao Văn Tuệ và những người khác.
Bạn nói cô ngốc, nhưng cô lừa được cả Giang Cần. Bạn nói cô thông minh, cô lại thật sự cảm thấy Giang Cần đẹp trai nhất thiên hạ, quả thực khó tin.
- Phùng Nam Thư biết hôm nay sẽ đi gặp cậu, tối hôm qua cả đêm đều không ngủ. - Cao Văn Tuệ bắt đầu bày bát, dự định xin chút đường.
Phùng Nam Thư nheo mắt lại:
- Đó là sức mạnh của tình bạn!
- Xong rồi, Phùng Nam Thư đã hoàn toàn biến thành hình dạng của Giang Cần rồi.
- Lão công nô...
Vừa bị gọi là lão công nô, Phùng Nam Thư lập tức nheo mắt lại, làm ra một biểu tình nghiêm túc không vui, nhưng kỳ thật ánh mắt sáng như sao.
Ngũ quan của cô vốn tinh xảo lộng lẫy, lúc này toát ra một tia ngu ngốc, lộ vẻ đáng yêu gấp bội, có loại cảm giác tương phản như mèo Ragdoll vừa tỉnh ngủ, trì độn nhưng lại trong trẻo lạnh lùng.
Mà Giang Cần thì nhìn Cao Văn Tuệ và Vương Hải Ny, trong lòng tự nhủ một Học giả CP không sao cả, nhưng hai nhà Học giả CP tụ lại một xướng một họa, sức chiến đấu quả thực gấp bội một mình bạn học Tiểu Cao.