Vu Sinh cẩn thận ngẫm lại, cảm thấy nếu thật sự đem mấy thứ như khăn mặt, chậu rửa, bình nước trong nhà đưa cho Cục Đặc Công thẩm định thì có vẻ không ổn lắm — khoan hãy bàn đến chuyện Cục Đặc Công có vui vẻ hay không, chỉ riêng việc một đống đồ ve chai này tràn vào "thị trường sưu tập kỳ vật" cũng đủ để bị nghi ngờ là gây nhiễu loạn trật tự thị trường rồi. Vốn dĩ đây đã là một giới rất nhỏ, nếu hắn tùy tiện mang vài món đồ trong phòng ra ngoài, e là sẽ ảnh hưởng đến tổng lượng giao dịch của cả năm.
Nhưng dòng suy nghĩ sôi nổi và linh hoạt của hắn không vì chút lý trí này mà nguội lạnh hoàn toàn, ngược lại còn chìm vào tư duy nghiêm túc hơn. Eileen ngẩng đầu nhìn Vu Sinh, gương mặt của búp bê nhỏ tràn ngập vẻ hoài nghi: "Cậu không phải vẫn định mang ve chai ra ngoài bán đấy chứ?"
"Cô Bé Quàng Khăn Đỏ nói, ít nhất cũng phải bán những món trông có vẻ thần bí, có 'khí chất' một chút," Vu Sinh xua tay, "Bởi vì có không ít nhà sưu tập là những người có 'thông tin' linh thông, biết chút ít chuyện về lĩnh vực siêu phàm, họ mua những thứ này về cơ bản là vì yêu thích thần bí học và dùng làm vốn liếng để khoe khoang với nhau..."
Eileen thở dài: "Cho nên đôi khi tôi thật sự không thể hiểu nổi loài sinh vật mang tên con người này, rất nhiều kẻ chẳng có bản lĩnh gì nhưng lại đặc biệt thích tìm đường chết — làm một người bình thường không nhìn thấy Dị Thành và các thực thể thì có gì không tốt chứ, ít nhất cũng có thể sống một cuộc đời yên ổn, lại cứ nhất quyết phải hứng thú với những thứ thuộc về 'thế giới bên kia', cho rằng học được vài biện pháp an toàn là không có vấn đề gì. Chưa nói đến những biện pháp an toàn tự nghĩ ra đó có hữu dụng hay không, mấy món đồ mang từ dị vực về này chưa biết chừng chính là vật phẩm nguy hiểm."
"Dù sao thì ngay cả Cục Đặc Công cũng không cấm chuyện này," Vu Sinh nhún vai, "Những thứ sau khi được họ thẩm định mà vẫn có thể lưu thông trên thị trường thì cơ bản không có gì nguy hiểm. Mấy món tà ma ngoại đạo thật sự đều bị khóa trong kho thu giữ của Cục Đặc Công rồi — bách khoa tư liệu thông tin biên cảnh viết như vậy."
Hắn vừa dứt lời, điện thoại đột nhiên lại rung lên, Cô Bé Quàng Khăn Đỏ gửi tin nhắn mới.
"Nếu cậu muốn kiếm chút 'thu nhập thêm', tôi lại có một công việc đây, có muốn giúp không?"
Vu Sinh ngẩn ra một chút, lập tức trả lời: "Việc gì?"
"Một ủy thác của Hiệp hội Kỳ Vật, vốn dĩ tôi đã từ chối rồi, vì có chút rủi ro mà lợi ích lại không chắc chắn, quan trọng nhất là bên tôi thiếu nhân lực. Nhưng nếu cậu có thể đến giúp — dẫn theo con hồ ly đánh đấm rất giỏi kia, thì ủy thác này lại rất phù hợp. Cậu vừa có thể làm quen với 'phương thức làm việc' của một Thám Tử Linh Giới thực thụ, vừa có thể chia một nửa tiền công, và quan trọng nhất là: nếu thật sự gặp phải tình huống đánh không lại, cậu có thể trực tiếp mang tôi bỏ chạy."
Một lúc sau, Vu Sinh thấy tin nhắn mới hiện lên trên màn hình: "Nội dung công việc cụ thể là đến một 'nhà bảo tàng' tìm một món đồ, có thể mang nó ra ngoài thuận lợi là xem như thành công. Nếu cậu hứng thú, tôi sẽ gửi tài liệu về 'nhà bảo tàng' cho cậu, kèm theo thù lao cụ thể."
Vu Sinh và Eileen bất giác trao đổi ánh mắt. Bên cạnh, cô nàng hồ ly vẫn đang mải mê gặm đùi gà, hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra. Cả hai đều thấy được một tia kích động trong mắt đối phương.
Có việc đến rồi!
Đương nhiên, trong lòng Vu Sinh lúc này không chỉ có hai từ "ủy thác" và "thù lao", mà quan trọng hơn là: có cơ hội tiếp xúc nhiều dị vực hơn, hiểu rõ nhiều chuyện liên quan đến "lĩnh vực siêu phàm" hơn, tích lũy nhiều kiến thức hơn!
Đối với hắn, lượng kiến thức này thậm chí còn nặng hơn bất kỳ khoản thù lao nào — bởi vì biết đâu một mẩu thông tin nào đó liên quan đến dị vực sẽ giúp hắn tìm thấy cánh cửa dẫn về quê hương!
"Gửi qua đây xem nào!" Hắn nhanh chóng nhắn lại.
Cô Bé Quàng Khăn Đỏ cũng không nhiều lời, trực tiếp gửi một loạt tài liệu qua, cuối cùng là một dãy số tiền thù lao. Khi Vu Sinh nhìn thấy dãy số này, hắn thoáng sững sờ.
"Nhiều vậy sao?"
"Chúng ta chia đôi," Cô Bé Quàng Khăn Đỏ giải thích, "Tiến vào dị vực là chuyện rất nguy hiểm, thù lao của nghề này đương nhiên phải cao một chút, nhưng tương ứng, chi phí của chúng ta thực ra cũng không thấp — hao mòn trang bị trong lúc hành động khoan hãy nói, chỉ riêng việc mỗi lần cần bổ sung các loại dược phẩm như Thuốc Ức Chế Lý Trí, máy phun sương, thuốc dẫn dụ đều không rẻ, những thứ này đều phải tự bỏ tiền túi, sau khi trừ đi từ tiền công thì số tiền thực nhận cũng không còn nhiều như vậy."
Vu Sinh ngẩn người nhìn một loạt tin nhắn Cô Bé Quàng Khăn Đỏ gửi tới, nín một lúc lâu cuối cùng mới hỏi: "Cô nói Thuốc Ức Chế Lý Trí, máy phun sương với thuốc dẫn dụ là cái gì vậy?"
Sau khi tin nhắn này được gửi đi, Cô Bé Quàng Khăn Đỏ bỗng nhiên im lặng.
Vu Sinh chờ rất lâu, cuối cùng mới thấy hồi âm của đối phương hiện lên trên màn hình, mở đầu là một chuỗi dấu chấm than.
"!!!!! Lại để cậu lợi dụng bug rồi! Tôi ghen tị với cậu thật đấy!!"
Vu Sinh nghĩ ngợi, cúi đầu nhìn Eileen: "Cô ấy có ý gì?"
"Tôi không biết," Eileen gãi gãi đầu, "Chắc là ghen tị vì cậu vô tư à?"
"Tôi thấy không phải..."
Vu Sinh lẩm bẩm, rồi lại thấy tin nhắn mới hiện lên: "Vừa liên lạc với người ủy thác của Hiệp hội Kỳ Vật, đối phương đồng ý giao lại việc này, nhưng thời gian yêu cầu rất gấp, chậm nhất không được quá 12 giờ đêm mai — nếu cậu có thời gian, tốt nhất là tối nay xuất phát luôn."
Vu Sinh nghĩ nghĩ, cảm thấy dù sao ở nhà cũng không có chuyện gì, vừa hay Hồ Ly ăn nhiều như vậy cũng cần ra ngoài vận động tiêu thực một chút, liền nhanh chóng nhắn lại: "Được, vậy tối nay."
"Tôi gửi địa chỉ cho cậu, cậu mau đến đó."
Cất điện thoại, Vu Sinh nhẹ nhàng thở ra một hơi, rồi liếc nhìn cô nàng hồ ly vừa nhai nát xương gà nuốt xuống, đang chăm chú liếm ngón tay. Hắn đưa tay vỗ vỗ đuôi cô: "Hồ Ly, thay quần áo, chuẩn bị đi ra ngoài với ta."
Hồ Ly ngơ ngác: "A? Ân công, đi đâu vậy ạ?"
"'Lữ Xã' có việc đến rồi," Vu Sinh cười, vẻ mặt kích động, "Cùng ta đi thám hiểm nào."
"Vâng ạ!"
Một lát sau, Vu Sinh bước ra khỏi cửa chính, Hồ Ly ôm Eileen đã mất hết hào quang theo sát phía sau. Ba người đứng trên khoảng đất trống trước số 66 đường Ngô Đồng, đón cơn gió đêm, nhìn về phía khu thành phố chìm trong màn đêm. Lát sau, Eileen đột nhiên buột miệng một câu: "Chúng ta đi bằng gì?"
"Ta mang các người đi nhé?" Hồ Ly nhìn về phía Vu Sinh, đôi mắt lấp lánh trong đêm tối, mặc dù trước khi ra ngoài còn có chút không nỡ, nhưng bây giờ dường như cô cũng đã hưng phấn lên, "Ân công chỉ đường cho ta là được~"
Trong đầu Vu Sinh lóe lên một hình ảnh rồi vội lắc đầu: "Thôi đừng, giữa đêm hôm khuya khoắt, một con hồ ly bay vèo qua thành phố với tốc độ bán âm thanh như tên lửa, ta cũng không biết ngày mai báo chí Giới Thành sẽ viết thế nào — vẫn là gọi xe đi."
Eileen nhúc nhích một chút: "...Tổ chức siêu phàm lừng lẫy lần đầu làm nhiệm vụ mà ba người phải chen chúc trên một chiếc xe công nghệ à?"
"Đây không phải là giai đoạn khởi nghiệp mà..." Vu Sinh cũng cảm thấy hơi kỳ quặc, "Để sau này có tiền rồi sắm một chiếc xe. Mà nói đi cũng phải nói lại, ba chúng ta đâu có chen chúc, cô lại chẳng chiếm diện tích."
Eileen chửi rất khó nghe.
Vu Sinh bây giờ đã có thể rất thành thạo coi những lời lải nhải của Eileen như nhạc nền, hắn trực tiếp bỏ qua tiếng càu nhàu của con búp bê, dẫn Hồ Ly đi ra đầu phố, lấy điện thoại di động ra gọi xe.
— Sở dĩ không gọi xe ở ngay cửa là vì lo lại xảy ra tình huống "gặp phải sư phụ mở khóa" lần trước.
Hồ Ly tò mò nhìn động tác trên tay Vu Sinh, một lúc lâu sau, cô mới chỉ vào điện thoại của hắn cảm thán một câu: "Pháp bảo của ân công trông tiện lợi thật, cái gì cũng làm được."
"Bên các cô không có thứ tương tự à?" Vu Sinh tò mò hỏi, hắn cảm thấy trình độ văn minh ở quê của Hồ Ly cao như vậy, không lý nào lại không có thiết bị liên lạc cá nhân thế này.
"Có," Hồ Ly quả nhiên gật đầu, nhưng ngay sau đó lại bổ sung một câu, "Nhưng trẻ con không được chơi, sợ ảnh hưởng đến tu hành. Mẹ ta đã khoan dung lắm rồi, cho phép ta mỗi ngày được chơi nửa canh giờ, nhưng vẫn còn hơn một nửa chức năng không dùng được..."
Vu Sinh: "..."
Mẹ nó chứ, hồ ly tu tiên phiên bản Cyberpunk cũng phải đối mặt với hệ thống phòng chống nghiện game cho vị thành niên à?!
"Để lát nữa tôi khôi phục cài đặt gốc cái điện thoại cũ rồi đưa cho cô," Vu Sinh thầm cảm thán, thuận miệng nói, "Có thể không cao cấp bằng 'pháp bảo' cô từng dùng hồi nhỏ, nhưng để giải khuây thì chắc là đủ, bình thường còn có thể dùng để tìm hiểu về thế giới này."
Mắt Hồ Ly lập tức sáng lên: "Cảm ơn ân công!"
"Này! Chỉ cho cô ấy thôi sao?" Eileen lập tức bất mãn, "Tôi cũng muốn một cái..."
Vu Sinh lườm cô một cái: "Cái thân hình này của cô thì xoay xở với cái điện thoại được không? Nghe một cuộc gọi có đủ sức để miệng và tai cùng lúc chạm tới micro và loa thoại không?"
"Sao lại không thể? Tôi ngay cả laptop của cậu còn dùng được!" Eileen hùng hồn nói, "Hai ta mỗi người một tay cầm là được chứ gì!"
Cô không nhắc thì thôi, nhắc đến là Vu Sinh lại nổi gân xanh trên trán: "Cô còn mặt mũi nhắc đến chuyện dùng máy tính của tôi à — chuyện cái tài khoản tôi vẫn chưa quên đâu!"
Giọng Eileen lập tức mềm xuống: "Không phải cậu đã treo tôi trên sào phơi đồ hơn nửa canh giờ rồi sao, coi như huề nhé — mà tổng cộng cũng chỉ bị khóa 72 giờ thôi mà..."
Vu Sinh há miệng, vừa định nói thêm gì đó, một luồng ánh sáng từ ngã tư xa xa chiếu tới đột ngột cắt ngang lời hắn. Xe hắn gọi đã đến.
Hắn và Hồ Ly cùng nhìn về hướng có tiếng xe. Một chiếc xe nhỏ ọp ẹp hiện ra trước mắt họ.
Eileen: "Cái xe này... có phải hơi xấu quá không? Trông như xe chuyển phát nhanh sắp hết đát."
Vu Sinh nhìn chiếc xe đó đi qua gờ giảm tốc, mỗi lần nó kêu "loảng xoảng" hắn lại sợ cái cản xe sẽ rụng xuống. Hắn cầm điện thoại lên xác nhận lại biển số xe, chắc chắn đây đúng là xe mình gọi, vẻ mặt cũng có chút gượng gạo: "Đúng là hơi cũ, nhưng cũng chưa đến mức phế liệu đâu nhỉ."
Trong lúc nói chuyện, chiếc xe trông như đã sang tay bảy lần ấy "két" một tiếng dừng lại trước mặt hắn.
Thật lòng mà nói, khoảnh khắc nó dừng lại, Vu Sinh thậm chí còn nghiêm túc nghi ngờ không biết là nó phanh lại bình thường hay là chết máy... Sau đó hắn thấy cửa sổ ghế lái hạ xuống, một gương mặt quen thuộc xuất hiện trước mắt.
Gương mặt của Từ Giai Lệ.
"Là các cậu à?"
Người đàn ông vạm vỡ cao hai mét đang co mình trong ghế lái trông có vẻ rất bất ngờ.