Virtus's Reader
Dị Độ Lữ Xã

Chương 235: CHƯƠNG 204: HỘI NGHỊ ĐẦU TIÊN TẠI HOANG NGUYÊN CHE CHỞ

Bầu trời cuối cùng cũng ngừng rơi xuống hoàng tử hay công chúa, cũng không còn thứ đồ chơi kỳ quái nào khác nữa.

Vu Sinh lặng lẽ thu lại ánh mắt đang nhìn lên trời, quay sang quan sát những bóng người trên bãi đất trống phía trước. Bọn họ đã bình tĩnh trở lại, lúc này đang yên lặng nghỉ ngơi hoặc thì thầm trò chuyện.

Xung quanh họ, vùng đất từng bị bao phủ bởi bụi hoa hồng, khói lửa và sức nóng hừng hực đã hoàn toàn khôi phục lại dáng vẻ hoang sơ ban đầu. Những thứ tạm thời lan đến từ cơn ác mộng đã không thể để lại bất kỳ dấu vết nào trong "nơi ẩn náu" này.

Một con mèo tam thể đầy vẻ oai vệ ưỡn ngực ngẩng đầu đi xuyên qua đám đông, như thể đang đi tuần tra khắp xung quanh. Bên cạnh nó còn có mấy "hộ vệ" mặc áo giáp, pháp bào, giáp da, tay cầm đủ loại vũ khí. Khi đến gần Vu Sinh, nó mới gật đầu, dụi dụi đầu vào chân anh: “Ừm, ta rất hài lòng, meo.”

Vu Sinh bất giác liếc nhìn mấy hộ vệ đi cạnh "Quốc vương". Thoạt nhìn, nhóm "tùy tùng" ăn mặc như một đội mạo hiểm tiêu chuẩn trong truyện này cũng giống hệt người thường, chỉ là biểu cảm hơi cứng nhắc. Khi thấy anh nhìn sang, những "nhà mạo hiểm" này thậm chí còn nghiêm túc gật đầu chào lại.

“Chúng thần là lưỡi dao của quốc vương!” Người "chiến sĩ" mặc bộ giáp toàn thân kiểu Trung Cổ đột nhiên nói đầy sang sảng.

Eileen giật nảy mình, rồi thì thầm: “...Trông y như người thật vậy.”

“Chúng thần là lưỡi dao của quốc vương!” "Nữ cung thủ" mặc giáp da nghe thấy lời thì thầm của Eileen, cũng đột nhiên hô lên một tiếng sang sảng nhưng có phần khô khan.

Lông tơ trên tai Hồ Ly hơi dựng đứng, cô lùi lại sau lưng Vu Sinh, chào hỏi những "hộ vệ" do quốc vương triệu hồi: “Ờ... chào các vị.”

“Chào cô!” Vị "pháp sư" mặc áo choàng dài hô lớn, “Chúng thần là lưỡi dao của quốc vương!”

Hóa ra lời thoại của họ chỉ có vài câu như vậy.

Mèo con quốc vương cứ thế dẫn theo "đội hộ vệ mạo hiểm" của mình oai vệ rời đi, tiếp tục tuần tra trên cánh đồng. Lúc này, Vu Sinh nghe thấy tiếng bước chân sau lưng, quay lại thì thấy Cô Bé Quàng Khăn Đỏ đã đi tới.

“‘Quốc vương’ sẽ triệu hồi ra những hộ vệ khác nhau, đội mạo hiểm chỉ là một trong các tổ hợp thôi. Có lúc nó còn triệu hồi Cấm Vệ Quân hoặc Ngự Tiền Kỵ Sĩ Đoàn, ai cũng rất giỏi chiến đấu,” Cô Bé Quàng Khăn Đỏ nhìn con mèo tam thể đã đi xa, tiện miệng giải thích với Vu Sinh. “Còn cụ thể có bao nhiêu tổ hợp thì hình như chính nó cũng không rõ nữa — tổ hợp khó hiểu nhất mà tôi từng thấy là nó triệu hồi ra một lúc mấy ông lão trông như sắp gần đất xa trời...”

Vu Sinh nghe mà ngớ người: “Hả? Triệu hồi mấy ông lão? Thế thì có tác dụng gì?”

“Là 'Nịnh thần', có thể đáp ứng yêu cầu của 'Quốc vương' trong một khoảng thời gian nhất định, gần như một cỗ máy điều ước vạn năng.”

Vu Sinh há hốc mồm: “Vãi chưởng, đỉnh thật.”

“Nhưng 'Quốc vương' chỉ bắt các nịnh thần biến ra một đống cá khô nhỏ, sau đó đuổi họ về.”

“Vãi chưởng, còn đỉnh hơn.”

“Bây giờ cậu có thấy năng lực của bọn tôi cũng khá thú vị không?” Cô Bé Quàng Khăn Đỏ nở một nụ cười kỳ lạ, cùng Vu Sinh nhìn những người bạn đang nghỉ ngơi và chậm rãi nói: “Ngay cả tôi cũng là lần đầu tiên thấy bọn họ rơi xuống cùng một chỗ theo cách này, thật sự là một cảnh... hỗn loạn ngoài sức tưởng tượng.”

Vu Sinh im lặng vài giây, nhất thời không biết nên nói gì.

Nếu không tính đến những nguy hiểm và thế lực ăn mòn đằng sau tất cả chuyện này, thì "Truyện Cổ Tích"... đúng là rất cổ tích.

“Đến đi, với tư cách là 'chủ nhân' nơi này, đến lượt cậu ra mặt rồi,” Cô Bé Quàng Khăn Đỏ cười vỗ vỗ tay Vu Sinh, sau đó dắt anh đi về phía những người khác, “Mọi người đang đợi cậu đấy.”

Vu Sinh bước tới. Ngay lập tức, những thiếu niên thiếu nữ đang tụ tập trên đồng cỏ đều im lặng, từng ánh mắt đổ dồn về phía anh. Các thành viên của "Truyện Cổ Tích" lần lượt đứng dậy, lịch sự và lặng lẽ cúi đầu cảm ơn. Ngay cả con mèo tam thể luôn oai vệ kia cũng không biết đã lặng lẽ đến giữa mọi người từ lúc nào, cúi đầu chào.

“Ờm, chào mọi người,” Vu Sinh lập tức hơi căng thẳng. Dù trước mắt đều là một đám “trẻ con” mười sáu, mười bảy tuổi, thậm chí nhỏ hơn (trừ con mèo kia), nhưng khi tất cả ánh mắt đều tập trung vào mình, anh lại cảm thấy hơi khựng lại. Bởi vì lần này, trong những ánh mắt đó rõ ràng mang theo một sức mạnh nóng bỏng hơn nhiều so với lần gặp trước. “...Tôi sẽ không giới thiệu nhiều nữa, dù sao mọi người cũng biết tôi rồi. Tóm lại, đây chính là 'Hoang Nguyên Che Chở' mà tôi đã nói với các bạn. Mọi người an toàn rồi, cứ thoải mái nghỉ ngơi đi. Thế thôi, hết rồi.”

Một đám trẻ lớn xác bật cười hi hi ha ha, có người còn vỗ tay tán loạn.

Đây chính là hội nghị đầu tiên của tổ chức "Truyện Cổ Tích" trên mảnh Hoang Nguyên Che Chở này.

Vu Sinh lùi về, ngồi xuống đất cùng Cô Bé Quàng Khăn Đỏ. Cô không khỏi thì thầm: “Bài phát biểu mở đầu của cậu tệ thật đấy.”

“Tôi lại không giỏi cái này,” Vu Sinh đáp bừa, đồng thời liếc mắt nhìn quanh một vòng, “Mọi người đến chưa đủ, đúng không?”

Cô Bé Quàng Khăn Đỏ gật đầu: “Ừm, không tính 'Quốc vương', 'Truyện Cổ Tích' hiện có tổng cộng mười sáu thành viên, bây giờ ở đây chỉ có chín người.”

“Những người khác...”

“Có người vẫn đang trực ca tuần tra đêm trong thế giới thực, có thể hôm nay không 'vào mộng'. Còn có người... có lẽ hôm nay đã đánh thắng,” Cô Bé Quàng Khăn Đỏ thấp giọng giải thích. “Tình hình cụ thể phải đợi đến sáng mai hỏi thăm mới xác định được, nhưng chắc là không cần lo lắng.”

Vu Sinh trầm tư gật đầu, còn Eileen thì lơ lửng giữa không trung đột nhiên chen vào một câu: “Còn có thể đánh thắng nữa à?”

“Tất nhiên là được rồi!” Cô Bé Quàng Khăn Đỏ lập tức nói. “Chúng tôi đâu phải lần nào vào ác mộng cũng chỉ biết bị dí chạy, cũng có lúc chiếm thế thượng phong chứ, dù về cơ bản đến cuối cùng sức mạnh của ác mộng đều sẽ áp đảo — nhưng ngay cả ở giai đoạn của tôi, thỉnh thoảng cũng sẽ đánh thắng!”

Eileen suy nghĩ một lúc, khung tranh lơ lửng giữa không trung khẽ lắc lư: “Ồ... Chưa thấy cô thắng bao giờ.”

Gân xanh trên trán Cô Bé Quàng Khăn Đỏ lập tức nổi lên.

Vu Sinh thấy vậy vội khuyên: “Đừng chấp nó, nó chọc tức người khác thì giỏi lắm.”

Sau đó, trước khi ai đó lại buông lời cà khịa, anh vội chuyển chủ đề: “Được rồi, bây giờ đã xác nhận phương án che chở có hiệu quả, cũng nên bàn chút chuyện chính — tôi có vài thông tin muốn nói với cô, liên quan đến con sóc đó, và cả Thiên Sứ Hắc Ám tên 'Ankaaila'.”

Nghe đến đây, vẻ mặt của Cô Bé Quàng Khăn Đỏ lập tức trở nên nghiêm túc — ngay cả Eileen đang chuẩn bị tung ra đòn sát thương tinh thần tiếp theo cũng lập tức ngoan ngoãn hạ xuống đất, trông như một tấm di ảnh dựng giữa Vu Sinh và Cô Bé Quàng Khăn Đỏ, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.

Vu Sinh cũng không úp mở, trực tiếp kể lại những thông tin mình có được từ con sóc.

Khi anh nói được một nửa, công chúa Bạch Tuyết bị thu hút, cũng ngồi xuống bên cạnh lắng nghe, sau đó đến cả "Quốc vương" cũng sáp lại, với vẻ mặt mèo nghiêm trọng, ngồi xổm trên bãi cỏ.

Cô Bé Quàng Khăn Đỏ cau mày. Ở đây, chỉ có cô và "con sóc" đó quen biết lâu nhất, cũng tiếp xúc thân thuộc nhất.

Con sóc được mỗi một đời Cô Bé Quàng Khăn Đỏ dẫn dắt, cũng là "người bạn" duy nhất của mỗi đời Cô Bé Quàng Khăn Đỏ trong Rừng Đen — cô đã từng tò mò, từng hỏi han về điều này, nhưng mãi đến hôm nay, cô mới cuối cùng biết được... vì sao trong Rừng Đen lại có một "con sóc" thần bí.

Đồng thời cô cũng biết, những con đường mòn, đèn đường, lò sưởi và ánh nến trong Rừng Đen từ đâu mà có.

“Những 'kịch bản' khác có tình huống dần dần trưởng thành thế này không?” Vu Sinh hơi tò mò hỏi.

“Mỗi kịch bản đều tồn tại quá trình biến đổi và hoàn thiện dần dần, điểm này đúng là không chỉ Rừng Đen mới có. Hơn nữa, cường độ của mỗi 'kịch bản' cũng giống như sói dữ trong Rừng Đen, sẽ tăng dần theo sự trưởng thành của những 'nhân vật' chúng ta — mụ già ở Cung Điện Nhuốm Máu cũng không mạnh như vậy ngay từ đầu,” công chúa Bạch Tuyết gật đầu, rồi chuyển lời, “Nhưng 'con sóc' thì đúng là đặc hữu của Rừng Đen, trên những 'sân khấu' như Cung Điện Nhuốm Máu hay Vũ Hội Vĩnh Hằng, không có cá thể tương tự.”

Vu Sinh khẽ gật đầu, vẻ mặt đăm chiêu.

Sau khi ngày càng nhiều thông tin và manh mối hội tụ lại, anh giờ đây càng cảm thấy sự đặc thù của "Rừng Đen" trong tất cả các kịch bản của Truyện Cổ Tích.

"Con sóc" bị nhốt trong Rừng Đen, đội thám hiểm lặn sâu 70 năm trước sau khi đục thủng lớp vỏ ngoài của Truyện Cổ Tích đã hóa thân thành "thợ săn" và "điểm rơi" cũng ở trong Rừng Đen. Và từ những thành viên "Truyện Cổ Tích" khác mà anh tiếp xúc, cách thức "biến dạng" của Rừng Đen cũng tỏ ra rất đặc biệt, tổ hợp rừng rậm và sói dữ rõ ràng không phi logic như các "kịch bản" khác, mà lại ngầm thể hiện một sự ổn định nhất định...

Điều này khiến Vu Sinh không khỏi tò mò — Điều gì đã dẫn đến những "nét đặc thù" này của Rừng Đen?

...Liệu có liên quan đến quyển "truyện cổ tích" mà con sóc đã đưa cho Ankaaila lúc trước không? Trong quyển truyện cổ tích đó, liệu «Cô Bé Quàng Khăn Đỏ» có phải là một chương đặc biệt không?

Sau một lúc suy tư, anh lại phá vỡ sự im lặng: “Sau khi các cô trở về, hãy tìm kiếm kỹ lưỡng cô nhi viện đó, đặc biệt là những nơi như tầng hầm, và cả những kết cấu kiến trúc cổ xưa nhất trong khu vực.”

Cô Bé Quàng Khăn Đỏ lập tức hiểu ý của Vu Sinh: “...Cậu nghi ngờ dấu vết của 'Ankaaila' trong thế giới thực vẫn còn ở cô nhi viện?”

“Không loại trừ khả năng này. Mặc dù thời gian đã trôi qua rất lâu, và nhiều công trình trong cô nhi viện đã được sửa chữa, nhưng dấu vết của Thiên Sứ Hắc Ám không nhất định sẽ biến mất theo thời gian. Có một số thứ... khó đảm bảo sẽ không 'in dấu' lên thế giới này,” Vu Sinh vừa suy nghĩ vừa nói. “Theo ký ức của con sóc, vật thể phát sáng đó đã từng 'hòa nhập' vào bãi đất trống giữa sân. Trước đây không phải chính cô cũng thấy bóng gai quỷ dị trên bức tường gần đó sao? Biết đâu hai chuyện này có liên quan đến nhau.”

Cô Bé Quàng Khăn Đỏ lập tức nhớ lại những bóng đen đáng ngờ mà mình từng thấy ở góc tường cô nhi viện, sắc mặt cũng trở nên nghiêm trọng.

“Tôi hiểu rồi,” cô nghiêm túc gật đầu, “Về rồi chúng tôi sẽ tổ chức người đi kiểm tra.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!