Tề Tu bước tới, dừng lại sau lưng nàng, cúi đầu nhìn xuống, ánh mắt rơi vào cái miệng hang nhỏ mà nàng vừa nhắc tới.
Nhìn lướt qua bên dưới, chân mày hắn khẽ giật, nhịn một chút nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được, hai tay khoanh trước ngực, lộ ra đôi "mắt cá chết" đặc trưng, nói: “Cho nên? Cái này nhìn qua cũng chỉ là do thời gian quá lâu mà bị ăn mòn tạo thành một cái lỗ hổng, ngươi muốn nói rõ điều gì?”
“Ân nhân nhìn không ra sao? Đây cũng không phải là cửa hang bình thường đâu.” Úc Hiểu Sương vừa nói vừa chỉnh lại tư thế ngồi, xê dịch sang bên cạnh, để lộ hoàn toàn cái cửa hang cao cỡ nửa người trước mắt Tề Tu.
Ánh mắt Tề Tu theo bản năng liếc vào trong động, liếc mắt liền thấy ngay vật thể hình trụ bằng đá nhô lên ở tận cùng bên trong.
Đôi mắt hơi híp lại, Tề Tu che giấu sự tò mò trong đáy mắt, buông đôi tay đang khoanh trước ngực xuống, ngồi xổm người, hỏi: “Ngươi biết đây là vật gì?”
“Ồ? Ân nhân không biết sao? Đây là loại cơ quan khóa thông thường nhất trên đại lục mà.” Úc Hiểu Sương hơi kinh ngạc, nhưng ngay sau đó nàng lại tự hiểu ra, nói: “Bất quá ân nhân nhìn qua liền biết không phải người thường, không biết loại đồ vật mà người thường hay dùng cũng là chuyện bình thường.”
Sau khi biết thực lực của Tề Tu rất mạnh, Úc Hiểu Sương liền mặc định Tề Tu là đệ tử nòng cốt của Loan Cánh Điện, cũng chính là cái gọi là "Tiên nhị đại", hay là loại "Tiên nhị đại" sống trong nhung lụa, ít va chạm thực tế.
Cơ quan khóa trong lỗ nhỏ là loại phổ biến nhất trên đại lục, tương đương với công tắc mở cửa, ấn vào thì đại môn sẽ tự động mở ra. Biết dùng vật này cũng chỉ có một ít tu sĩ cấp thấp, còn tu sĩ cao cấp đều biết dùng trận pháp, hoặc là các loại cơ quan khóa lợi hại hơn.
Bất quá, ở vạn năm trước, loại cơ quan khóa này lại rất hiếm hoi.
Đương nhiên, những điều này Tề Tu hoàn toàn không biết.
Tề Tu: “Ha ha.”
Lời nói của đối phương nghe có chút vi diệu, luôn cảm thấy giống như đang giễu cợt, nhưng biểu cảm của nàng lại rất bình thường, khiến hắn không biết nên phản bác thế nào.
Hắn cũng không thể nói rằng trên Mục Vân Đại Lục không có thứ này, mà hắn lại không hiểu biết nhiều về Huyền Thiên Đại Lục nên mới không biết được.
Úc Hiểu Sương cũng không quan tâm Tề Tu nghĩ gì, nàng chỉ thuận miệng cảm thán một câu. Nói xong, nàng liền chuyển sự chú ý vào cơ quan khóa bên trong động, đưa tay ra, thò vào cửa hang, vừa mò mẫm về phía cơ quan khóa, vừa nói: “Không biết mở ra sẽ thấy cái gì...”
Vừa nói, tay nàng đã ấn lên vật nhô lên duy nhất trong động, năm ngón tay siết chặt, nắm lấy vật đó dùng sức xoay một cái.
“Két... rắc...”
Tiếng chuyển động khô khốc vang lên, Úc Hiểu Sương rụt tay về, đứng dậy, chờ đợi "đại môn" mở ra.
Bất quá lẳng lặng chờ một lát, chẳng có động tĩnh gì xảy ra cả. Tề Tu không nhịn được thầm nghĩ, có phải là nhầm rồi không?
Ngay cả Úc Hiểu Sương ban đầu còn thề thốt son sắt giờ cũng có chút không xác định. Bất quá nàng không nghi ngờ mình tính sai, mà là nghi ngờ thứ này trải qua vạn năm ăn mòn, có phải đã hỏng rồi hay không?
Ngay tại lúc hai người đều đang nghi ngờ, đại điện rốt cuộc cũng có phản ứng. Thật giống như cái máy móc cũ kỹ, phản ứng chậm chạp đến mức khiến người ta phát bực.
Tiếng "ầm ầm" không ngừng vang vọng trong đại điện, gần như toàn bộ tượng đá vây quanh đại điện một vòng đều rung lên cùng lúc. Kèm theo đó là lớp bụi đất dày đặc bị rũ xuống, tất cả tượng đá đồng loạt di chuyển sang bên trái.
Hồi lâu sau, khi toàn bộ tượng đá di chuyển xong, tiếng chấn động to lớn biến mất, sự yên tĩnh đột ngột xuất hiện khiến người ta cảm thấy vô cùng khó chịu.
Dưới ánh bạch quang chiếu rọi từ trên đỉnh, Tề Tu nhìn rõ, sau khi tượng đá dời đi, lộ ra từng cái hang động thâm u phía sau.
Cửa hang cao tới hai mươi mét, rộng mười mét, bên trong tối đen như mực, cái gì cũng không thấy rõ, tràn ngập sự bí ẩn, mang theo một tia âm trầm nguy hiểm.
Nhưng rất nhanh, bên trong từng cái hắc động liền sáng lên ánh sáng màu cam.
Nói cho đúng, là trên mặt đất bên trong những hắc động này liên tiếp xuất hiện thất mang tinh trận màu cam.
Giữa tinh trận sáng lên từng đạo phù văn tinh mỹ thần bí, các phù văn dây dưa vờn quanh nhau, tạo thành một cái đồ đằng cổ xưa, tản mát ra ánh sáng màu cam chói mắt.
Trong lòng Tề Tu bỗng nhiên dâng lên một vệt dự cảm không lành, phảng phất như trực giác bén nhạy đang cảnh báo hắn.
Nhưng mà còn chưa đợi hắn kịp phản ứng, liền thấy trong những thất mang tinh trận đang tỏa ra ánh sáng màu cam kia, xuất hiện từng đạo bóng người, giống như nhân vật trong game online vừa đăng nhập vậy.
Phần lớn trong trận pháp chỉ xuất hiện một người, một số ít thì là ba bốn người.
Do hạn chế về tầm nhìn, Tề Tu chỉ có thể nhìn thấy tình huống ở một số hắc động lân cận, còn phía xa thì không thấy được.
Bất quá sự hạn chế về tinh thần lực đã được giải trừ, giúp hắn có thể dùng tinh thần lực "nhìn" thấy rõ ràng: sau khi toàn bộ tượng đá dời đi, trong các hắc động lộ ra đều xuất hiện người, hơn nữa số lượng người xuất hiện trong mỗi hắc động nhiều nhất không quá năm người.
Những người này xuất hiện trong hắc động thông qua truyền tống trận cũng chưa kịp phản ứng, đứng ngây ra trong thất mang tinh trận còn chưa tan biến, vẻ mặt nếu không phải mờ mịt thì chính là "mộng bức" (ngơ ngác).
Hoặc là trong sự cảnh giác lộ ra vẻ kinh nghi bất định.
Chợt có vài cá nhân mặt đầy vui mừng, hiển nhiên tình huống của bọn họ trước khi bị truyền tống tới đây cũng không tốt lắm.
Diện tích đại điện rất rộng rãi, độ cao cũng vô cùng lớn, từ dưới nhìn lên hoàn toàn không thấy đỉnh, ngay cả nguồn bạch quang chiếu sáng tự nhiên trên đỉnh cũng cách mặt đất rất xa, khiến người ta không biết thứ phát ra ánh sáng đó rốt cuộc là gì.
Tề Tu thầm nghĩ, đỉnh chóp hẳn là nơi lối vào mà bọn họ đã đi vào trước đó.
Toàn bộ cột đá từ mặt đất vươn lên, hoàn toàn không thấy đỉnh, giống như cây Kim Cô Bổng trong tay Tôn Ngộ Không lúc còn ở Đông Hải, thẳng tắp đứng sừng sững.
Đương nhiên, so với Kim Cô Bổng, cột đá ở đây rõ ràng mảnh mai hơn nhiều, số lượng cũng nhiều hơn không ít.
Sau khi những người kia xuất hiện trong hắc động, toàn bộ cột đá trong đại điện trong nháy mắt biến thành trong suốt, tản ra vầng sáng màu trắng nhạt lãnh đạm. Ngay sau đó, liền thấy toàn bộ cột đá cùng lúc nứt ra từ giữa, vết cắt trơn nhẵn bóng loáng.
Sau đó, cột đá bị cắt thành hai nửa trên dưới, nửa trên bắt đầu bay lên cao, nửa dưới thì bắt đầu hạ xuống lòng đất.
Chỉ chốc lát sau, nửa trên của cột đá dừng lại ở độ cao cách mặt đất một trăm mét, treo lơ lửng giữa không trung, giống như từng chiếc đèn lồng hình trụ rủ xuống, vô cùng đẹp đẽ; nửa dưới thì hạ xuống lòng đất một đoạn dài, chỉ để lại độ dài mười mét nhô lên khỏi mặt đất.
Toàn bộ đại điện trở nên thoáng đãng, chỉ cần đứng trên một cây cột, liền có thể nhìn từ đầu này sang đầu kia của đại điện.
À, Tề Tu còn nhìn thấy con Viên Thịt Thú bị hắn dùng Tử Lôi điện giật cho tê dại toàn thân, vào giờ phút này, thân hình khổng lồ của nó trở nên hết sức nổi bật.
Cho đến lúc này, những người đột nhiên bị truyền tống đến trong hắc động mới phản ứng lại. Sau khi ánh sáng trận pháp tan đi, từng người một bước ra khỏi hắc động, đánh giá đại điện, cũng quan sát những người khác có cùng cảnh ngộ với mình...