Đồng thời, trong đại điện vang lên vô số âm thanh hỗn loạn:
“Nhiều người như vậy? Xem bộ dáng là tiến vào một cái thí luyện chung rồi, hy vọng phần thưởng cuối cùng có thể thú vị một chút.”
“Sống sót rồi! Thật là ngàn cân treo sợi tóc, thiếu chút nữa thì chết.”
“Nơi này chính là địa phương thật sự sau cánh cửa sao? Không nghĩ tới sẽ có nhiều người nhận được chìa khóa chỉ dẫn giống như chúng ta đến vậy.”
“Không biết đem mọi người tụ tập chung một chỗ để làm gì, kẻ đến bất thiện a!”
“Đáng chết! Trong hộp chẳng lẽ không phải là Bát Phẩm linh đan sao! Vì sao lại xuất hiện một vệt ánh sáng?! Tại sao ta lại xuất hiện ở nơi này?!”
“Ha ha ha, truyền tống quá kịp thời! Còn tưởng rằng phải bị con Cửu Cấp Trường Địch Thú nuốt vào bụng rồi chứ.”
“Nơi này là đâu? Ta không phải đang đào mạch linh tinh thạch sao? Tại sao lại xuất hiện ở nơi này? A... linh tinh thạch của ta!”
Tề Tu dùng tinh thần lực "nhìn" thấy phản ứng của mọi người. Người nhắc đến mạch linh tinh thạch vừa vặn là người bước ra từ cái hang động cách hắn vài mét.
Tề Tu liếc mắt nhìn qua, đối phương là một nam tử trung niên tay đang cầm một cái cuốc chim. Chỉ thấy hắn đầu tiên là mờ mịt một chút, nhìn quanh bốn phía, ngay sau đó phát điên vứt bỏ cái cuốc trong tay, la lối om sòm.
Trong thanh âm mơ hồ lộ ra một tia sụp đổ, hiển nhiên, hắn không ngờ rằng mình sẽ từ mỏ linh tinh thạch bị truyền tống đến cái nơi quỷ quái này một cách khó hiểu.
"A, làm ngươi mất một cái mỏ linh tinh thạch thật là ngại quá!" Tề Tu mặt không đổi sắc, trong lòng lại vô cùng vô lương tâm mà oán thầm.
Bởi vì có quá nhiều người xuất hiện cùng lúc, lại thêm việc nhiều người bị lôi tới đây đột ngột, vốn dĩ còn đang ngơ ngác, không chú ý xung quanh lắm, cộng thêm việc mọi người đều xuất hiện từ trong hang động, nên không ai nhìn bao quát tình hình trong đại điện ngay từ đầu.
Cho nên Tề Tu và Úc Hiểu Sương, hai người vốn dĩ đã đứng ở rìa đại điện từ trước, rất dễ dàng hòa lẫn vào đám đông, không gây ra sự chú ý. Mọi người chỉ nghĩ hai người bọn họ đứng đó là do đã đi ra từ hang động trước đó mà thôi.
Về phần những người đi ra từ hai cái lỗ gần hai người nhất, một người trong đó chính là gã đàn ông trung niên đang chìm đắm trong nỗi đau mất mỏ linh tinh thạch, lúc này hắn căn bản không chú ý tình huống chung quanh; còn những người đi ra từ hang động khác thì lại cho rằng Tề Tu là người cùng hang với gã đàn ông trung niên kia, nên cũng không nghĩ nhiều.
Trên thực tế, phần lớn mọi người cũng không nghĩ tới việc trước khi bọn họ đến, trong đại điện có thể đã có người.
Như vậy, Tề Tu và Úc Hiểu Sương liền bị coi như những người có cùng hoàn cảnh với đại chúng.
Phát hiện điểm này, hai người bất động thanh sắc hạ thấp sự hiện diện của mình, để bản thân càng thêm hòa nhập vào đám đông. Cho dù Tề Tu có phát hiện ra một đám người quen trong đám đông, hắn cũng không tiến lên chào hỏi.
Nếu để bọn họ biết hai người chính là kẻ cầm đầu đưa mọi người tới đây, tuyệt đối sẽ bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió! Cũng tuyệt đối sẽ bị những kẻ giống như gã đàn ông trung niên đau khổ vì mất mỏ linh tinh thạch kia hợp sức tấn công.
Ngay khi mọi người đang nghị luận ầm ĩ, khối bạch quang treo cao trên bầu trời bỗng nhiên chớp nháy, giống như bóng đèn huỳnh quang bị chập mạch, khiến mọi người bên dưới giật mình phòng bị.
Một luồng lực lượng giam cầm vô hình từ trên trời giáng xuống, trói chặt từng người tại chỗ, không thể động đậy.
“Đây là cái gì?”
“Chuyện gì xảy ra? Tại sao ta không cử động được!”
“Đáng chết!”
“Thứ quỷ gì, buông ta ra!”
Tiếng kêu cứu hỗn loạn liên tiếp vang lên. Mọi người tại đây đều bị biến cố bất thình lình làm cho kinh ngạc đến ngây người, muốn giãy giụa, nhưng lại phát hiện lực lượng giam cầm kia vô cùng cường đại, cường đại đến mức bọn họ cả người trên dưới chỉ có cái miệng là có thể nói chuyện.
Ngay cả những người bình thường tỉnh táo trấn định nhất, vào lúc này, dưới tình huống khó hiểu như vậy, trong lòng cũng không khỏi hoảng hốt. Cảnh tượng này, nhìn thế nào cũng giống như muốn bắt bọn họ làm vật hiến tế?
Trong lòng Tề Tu cũng căng thẳng, bởi vì hắn phát hiện tình huống của mình cũng y hệt, bị một luồng lực lượng không tên giam cầm toàn thân không cách nào nhúc nhích, chỉ có con ngươi cùng với miệng là có thể cử động.
Bất quá rất nhanh, Tề Tu liền bình tĩnh lại, không giãy giụa nữa, nhưng trong lòng thì gào thét gọi Hệ thống: “Hệ thống, đây là tình huống gì?”
“Kí chủ, Hệ thống chỉ là hệ thống, không phải là Thần.” Hệ thống rất thành khẩn nói, nó thật sự không phải vạn năng cái gì cũng biết a!
“A đù? Là như vậy sao? Ta vẫn luôn nghĩ ngươi không gì không làm được chứ!” Tề Tu theo bản năng nói, trong lòng bởi vì Hệ thống ngắt lời mà buông lỏng một chút.
“Nếu liên quan đến mỹ thực, Hệ thống quả thật không gì không làm được.” Hệ thống tự tin nói, ngay sau đó giọng điệu xoay chuyển, “Nhưng nếu không liên quan đến mỹ thực... Hệ thống thật lòng không vạn năng.”
Được rồi, Tề Tu cạn lời. Hắn đảo đôi con ngươi - một trong hai bộ phận duy nhất còn cử động được, nhìn quanh một chút, phát hiện tình huống của những người xung quanh cũng y hệt hắn.
Hắn bỗng nhiên liền bình tĩnh lại.
Không qua mấy giây, Tề Tu liền phát hiện, những người xung quanh không kiểm soát được mà bắt đầu bay lên, phảng phất như trọng lực trái đất vào giờ khắc này đã mất hiệu lực. Tất cả mọi người đều rời mặt đất, chậm rãi bay lên không trung.
Bao gồm cả bản thân Tề Tu, cũng bị luồng lực lượng giam cầm này khống chế thân thể bay lên, kéo theo cả Tiểu Bạch trên vai và Tiểu Bát trong túi.
Tề Tu không phản kháng, hắn muốn xem xem thứ núp trong bóng tối kia rốt cuộc muốn làm cái gì.
Tề Tu có thể khẳng định, màn kịch này tuyệt đối là do chủ nhân của ánh mắt dính nhớp mà hắn cảm nhận được trước đó gây ra.
Lực lượng giam cầm khống chế đám đông, phớt lờ tiếng la hét chửi rủa hoảng loạn của một số người, phân chia mọi người tại đây thành hai nhóm. Trong đó một nửa rơi xuống đứng trên những cột đá nhô lên từ mặt đất; nửa kia thì bay lên không trung, dừng lại dưới những cột sáng lơ lửng cách mặt đất trăm mét, mỗi người chiếm cứ một cột.
Làm cái gì vậy?
Tất cả mọi người đều "mộng bức" một mảnh, hoàn toàn không hiểu đây là muốn làm gì.
Tề Tu cũng rất nghi ngờ. Hắn nằm trong nhóm bị buộc bay lên không trung, đầu cơ hồ chạm vào đáy của cây cột đá khổng lồ phía trên.
Nhưng mà chưa kịp để hắn làm rõ tình hình, Tề Tu liền phát hiện thân thể mình lại bay lên một đoạn, đầu chìm hẳn vào trong cột sáng.
“!” Ngọa tào, ngọa tào, tình huống gì đây!
Tề Tu càng thêm ngơ ngác, cảm thấy cả cái đầu mình chìm vào trong cột sáng trong suốt, nhưng phần thân thể từ cổ trở xuống vẫn lơ lửng giữa không trung. Nhìn qua giống như con quỷ treo cổ lủng lẳng trên xà nhà, trong lòng hắn không nhịn được dâng lên cảm giác kinh dị!
Không phải bị trí tưởng tượng của mình hù dọa, mà là hắn lo lắng cột sáng sơ ý một chút, trực tiếp "rắc" một cái chặt đứt cổ hắn!
Loại cảm giác mạch sống bị người khác nắm giữ này, thật sự rất khó chịu...