Hắn tiếp tục lấy ra đường trắng, đường hoa, tinh bột củ sen, một bát lớn nước sạch và các nguyên liệu phối hợp khác.
Đặt tất cả nguyên liệu lên bàn, Tề Tu dùng hai tay cầm quả trứng gà khổng lồ này lên, đập vỡ vỏ rồi đổ vào một cái bát không.
Quả trứng này mặc dù to hơn nhiều so với trứng gà bình thường, nhưng trừ kích thước ra thì không có gì khác biệt: lòng trắng trong suốt, lòng đỏ vàng tươi.
Tề Tu đầu tiên tách bỏ phần lòng trắng, chỉ giữ lại lòng đỏ trong bát rồi khuấy đều. Lòng đỏ trứng Bạch Trảm Kê không chỉ giàu dinh dưỡng mà còn có tác dụng chữa bệnh. Lòng đỏ tính cam bình, không độc, có tác dụng khử nhiệt, ấm dạ dày, trấn tĩnh, hạ sốt...
Đối với trẻ em đang trong thời kỳ phát triển và người thể nhược sau khi ốm dậy vô cùng thích hợp, đối với người suy nhược mạch máu cũng có công hiệu nhất định.
Sau khi loại bỏ lòng trắng, Tề Tu đổ đường trắng, tinh bột củ sen và nước vào. Nước sạch phải là nước ấm. Dùng đũa đánh đều theo một chiều, như vậy các phân tử protein trong lòng trắng trứng không dễ bị sắp xếp hỗn loạn, món ăn dễ thành công. Đánh đều xong thì cẩn thận lọc qua rây.
Lọc xong, Tề Tu rửa sạch chảo, đặt lên bếp lửa. Tiếp đó hắn đổ mỡ heo vào. Mỡ heo dùng là mỡ Dã Thạch Trư. Đợi mỡ nóng đến bốn phần, hắn đổ hỗn hợp lòng đỏ trứng và tinh bột đã đánh đều vào, vừa xào vừa dùng thìa tay không ngừng khuấy, đồng thời liên tục thêm mỡ heo nóng vào cạnh chảo để chống dính.
Món này yêu cầu nắm giữ độ lửa rất cao. Phải dùng lửa lớn nấu đến dạng hồ, rồi dùng lửa vừa và nhỏ để đẩy, khuấy, xào. Dùng cả hai tay, một tay khuấy xào, một tay thêm dầu, một khắc không rảnh rỗi, ít nhất phải khuấy xào bốn năm trăm lần.
Đợi hỗn hợp lòng đỏ trứng tinh bột từ lỏng chuyển sang đặc, màu sắc từ vàng nhạt chuyển sang vàng thổ, có dạng hồ, lại lần nữa đổ mỡ heo vào, tiếp tục dùng thìa tay không ngừng đẩy khuấy. Chờ đến khi lòng đỏ trứng cùng mỡ heo, tinh bột hòa làm một thể, hồ lòng đỏ trứng trở nên mềm mại có lực, màu sắc vàng óng ánh, không dính chảo, Tề Tu liền tắt bếp, múc phần Tam Bất Triêm màu vàng nhạt ra đĩa sứ trắng đã chuẩn bị sẵn bên cạnh.
Một phần món ăn vặt Tam Bất Triêm cứ như vậy hoàn thành!
Tề Tu hài lòng nhìn món ngon trước mặt, nghĩ rằng anh em nhà họ Tiêu bên ngoài chắc cũng ăn Thang Viên xong rồi, hắn liền đặt phần Tam Bất Triêm này lên cửa sổ truyền thức ăn, sau đó bắt đầu làm phần thứ hai.
Bên ngoài, sau khi Tiểu Nhất bưng phần Tam Bất Triêm đầu tiên lên bàn, anh em nhà họ Tiêu rối rít tò mò xúm lại, quan sát đĩa Tam Bất Triêm màu vàng óng ánh.
Người gọi món đầu tiên là Lão Tam Tiêu Tằm, cho nên phần Tam Bất Triêm đầu tiên cũng thuộc về hắn.
"Tiểu Nhất, không giới thiệu cho chúng ta một chút sao?" Tiêu Tằm cũng không vội ăn, mà nháy mắt với Tiểu Nhất hỏi.
"Món này tên là: Tam Bất Triêm. Khi xào không dính chảo, thìa; khi múc không dính đĩa, đũa; khi ăn không dính răng. Tên cổ là 'Tam Bất Niêm'. Món này màu sắc vàng óng, trứng non cát ngọt, mỹ vị ngon miệng, mềm thơm dầu nhuận, đậm ngọt không ngấy, có công hiệu ích trí, khai vị, giàu dinh dưỡng, càng thích hợp với người già và trẻ nhỏ." Tiểu Nhất mỉm cười nói, "Đối với chất lượng của 'Tam Bất Niêm', ngài nhớ kỹ có 'Bốn không', 'Ba nhìn', chú trọng một chữ 'Trơn mềm'."
Tiêu Nhất nói đến đây bỗng dừng lại. Thấy mọi người đều hứng thú lắng nghe, Tiểu Nhất mới tiếp tục nói:
"Bốn không: Không rỉ, không dính, không ra dầu, không đọng nước.
Ba nhìn: Một nhìn màu, hai nhìn hình, ba nhìn vị.
Sắc: Vàng óng ánh, độ lửa đều đặn, không sống không cháy.
Hình: Bề ngoài đầy đặn có độ căng, không vón cục, không lợn cợn, dùng thìa múc một cái, không chảy không tan không cứng.
Vị: Mùi vị thơm nồng cát ngọt, béo mà không ngấy, khẩu vị sảng khoái trơn nhẵn mịn màng, có chút độ dai, sau khi ăn xong chỉ còn lại một cái đĩa sạch trơn và miệng đầy hương ngọt mới là tay nghề tốt."
"Nghe ngươi nói vậy cũng không tệ lắm." Tiêu Tằm vừa nói vừa cầm thìa lên, múc một miếng chất lỏng sền sệt màu vàng óng mềm mại. Dưới ánh mắt mong đợi của mọi người, hắn đưa vào miệng.
Ăn vào miệng là vật chất vàng óng ướt át nhuận trạch, tựa như bánh ngọt mà không phải bánh ngọt, tựa như cháo mà không phải cháo. Mềm nhũn nhu nhuận, mùi vị ngọt ngào thơm phức, thật giống như Tiểu Nhất giới thiệu: béo mà không ngấy, khẩu vị sảng khoái trơn nhẵn mịn màng, có chút độ dai!
"Ngon không? Ngon không?" Thấy hắn chỉ lo ăn không chút nào nói cảm tưởng, Tiêu Thả không nhịn được lên tiếng hỏi.
"Cái này còn phải nói sao, nhìn dáng vẻ hắn là biết chắc chắn ngon rồi!" Lão Thập Nhất Tiêu Hạnh bĩu môi nói. Đám người này chỉ biết bắt nạt hắn tu vi không đủ không ăn được. Hừ! Hắn nhất định phải sớm một chút đi tăng tu vi, sớm một chút được ăn ngon!
Chờ đến khi Tam Bất Triêm của anh em nhà họ Tiêu gọi đều lên bàn, Tiêu Hạnh càng kiên định điểm này! Nhất định phải sớm tăng cao tu vi!
Dưới ánh mắt hâm mộ đố kỵ hận của Tiêu Hạnh, đám người kia không chút gánh nặng ăn sạch bách món ngon. Sau khi ăn xong, người trả tiền như thường lệ là Tiêu Cao.
Chờ đám người này rời đi, Tề Tu liền đóng cửa tiệm. Mặc dù thời gian vẫn chưa tới giờ đóng cửa bình thường, nhưng hắn không định buôn bán tiếp, chuẩn bị một chút để lại vào phó bản.
Tầng hai Cửu Vực Tháp chỉ còn lại cửa ải thứ ba, hắn muốn sớm ngày thông qua ải này, hoàn thành nhiệm vụ.
Tiến vào phó bản, Tề Tu xuất hiện trên một thảo nguyên. Bầu trời xanh thẳm bát ngát không mây, đại thảo nguyên mênh mông vô tận, trên đó chẳng có cái gì cả, đập vào mắt trừ màu xanh lam của trời chính là màu xanh lục của cỏ.
Nhìn thấy tình huống như vậy, mặt Tề Tu xanh mét. Lần này chẳng lẽ lại bắt hắn tìm thứ gì nữa chứ? Chẳng lẽ bắt hắn tìm ra ngọn cỏ duy nhất khác biệt trong vô số ngọn cỏ sao? Là muốn hắn suy sụp chết sao?
“Kí chủ, ngươi nghĩ nhiều rồi!” Nghe được tiếng lòng của Tề Tu, Hệ thống cạn lời nói.
Ngay khi Tề Tu định thở phào nhẹ nhõm thì Hệ thống lại nói: “Đinh! Phân phát nhiệm vụ: Mời trong vòng năm canh giờ săn giết đủ linh thú Tam Giai, hợp thành Thất Khỏa Tinh Châu.”
Giọng Hệ thống vừa dứt, trên đầu Tề Tu liền xuất hiện bảy cái vòng tròn rỗng.
Hệ thống, sao ngươi không nói thẳng là hợp thành bảy viên ngọc rồng sau đó gọi Rồng Thần luôn đi? Tề Tu nghe xong nội tâm yên lặng "phun tào". Bạn tốt đủ số lượng là có liền đủ a!
Đáng tiếc, Hệ thống nói xong nhiệm vụ liền hoàn toàn lặn mất tăm, mặc kệ Tề Tu gọi thế nào cũng không ra.
Tề Tu liếc mắt một cái, không làm chuyện vô ích nữa, lấy ra con dao thái dùng để bắt linh thú hồi ở tầng một Cửu Vực Tháp, nắm trong tay, mài dao soàn soạt chuẩn bị săn giết đủ linh thú Tam Giai, hợp thành Bảy Viên Ngọc Rồng, không đúng, là Thất Khỏa Tinh Châu.
"Không gian này chắc cũng là Hệ thống mô phỏng ra đi." Tề Tu suy đoán, ẩn giấu khí tức trên người, tìm một hướng tiến về phía trước.
Linh thú Tam Giai không dễ bắt như linh thú Cấp 1. Tề Tu đi thật lâu mới nhìn thấy một con, là một con linh dương. Mất một chút thời gian thành công săn giết xong, con linh dương này liền biến thành một nhóm dữ liệu, bay vào trong vòng tròn rỗng đầu tiên trên đầu Tề Tu.
Tiếp đó Tề Tu phát hiện, dưới đáy cái vòng tròn đó xuất hiện một chút xíu màu vàng...